Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Thiên tứ tinh quang (21)


trước sau

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Anh Phi đưa Dạ Mị đến bên ngoài cao ốc của CAG: "Cậu tự đi được đấy chứ?"

"Được ạ." Dạ Mị đeo khẩu trang và mũ xong, xuống xe: "Anh về trước đi."

Anh Phi căn dặn một câu: "Vậy cậu tự cẩn thận đấy."

Dạ Mị cúi đầu đi vào cao ốc, cả tòa cao ốc này đều là của tập đoàn CAG, ra vào đều cần quét thẻ.

Dạ Mị không vào được, khi hắn đang do dự xem có nên làm phiền Sơ Tranh không, thì thoáng liếc mắt qua nhìn thấy Bạch Tẫn Ý dẫn người đi từ cổng vào.

"Bạch tiên sinh." Dạ Mị gọi một tiếng.

Bạch Tẫn Ý ngừng bước chân, nghiêng đầu nhìn qua, cái nhìn ấy không có tình cảm gì, nhìn cho Dạ Mị cũng rụt rè theo.

Người đứng phía sau Bạch Tẫn Ý không ai lên tiếng, chỉ im ắng quan sát Dạ Mị chỉ lộ ra một đôi mắt.

Dường như đang suy đoán người này là ai.

"Mọi người đi lên trước đi." Bạch Tẫn Ý nghiêng đầu phân phó người phía sau.

Những người khác dù có tò mò thế nào thì lúc này cũng chỉ có thể ép tò mò lại, nghe lời đi lên trước.

Bạch Tẫn Ý đi đến chỗ Dạ Mị: "Sao Dạ tiên sinh lại tới đây?"

Khẩu trang che chắn gương mặt Dạ Mị, nhưng trong cặp mắt kia vẫn có thể nhìn ra sự ôn hòa đặc thù của hắn: "Tôi đến tìm Thu tổng, có thể làm phiền Bạch tiên sinh dẫn tôi lên được không?"

"Tiểu thư không biết cậu đến sao?"

"... Tôi không nói với cô ấy."

Bạch Tẫn Ý quan sát hắn vài lần: "Dạ tiên sinh đi theo tôi."

"Cảm ơn Bạch tiên sinh."

"Không cần khách khí."

Giọng điệu của Bạch Tẫn Ý lễ phép, xa cách, khiến cho người ta không nhìn thấu cảm xúc chân thật của anh ta.

Thang máy chuyên dụng đi thẳng tới tầng lầu của Sơ Tranh.

CAG lắm tiền nhiều của thì ai cũng biết, chỉ là sau khi đến tầng này Dạ Mị vẫn bị chấn động.

Tầng này rất trống, gần như không có khu vực làm việc gì.

Tất cả đều là đài trưng bày giống như trong viện bảo tàng, trong lồng kính thủy tinh chứa đựng đồ vật.

Thứ gì cũng có.

Đồ sứ cổ đại, các loại ngọc khí, tranh chữ...

Dạ Mị không biết những thứ này, nhưng được trưng bày ở đây như vậy thì chắc hẳn có giá trị không nhỏ.

Bạch Tẫn Ý dẫn hắn đi xuyên qua những đài trưng bày kia, đến trước một cánh cửa.

Sau khi đẩy cửa ra, âm thanh huyên náo tràn vào.

Phía sau cửa là khu làm việc, bóng người bận rộn, âm thanh huyên náo, đây mới là tiết tấu hắn quen thuộc.

"Bạch tổng."

"Chào Bạch tổng."

Người đi ngang qua dồn dập chào hỏi.

Ánh mắt không khỏi rơi trên người Dạ Mị đi phía sau Bạch Tẫn Ý.

"Đây là ai vậy?"

"Sao lại ăn mặc thành thế này?"

"Không phải là minh tinh chứ?"

"Nhìn khá quen..."

Tiếng bàn luận xôn xao lưu chuyển trong khu làm việc.

"Văn phòng của tiểu thư ở đó, cậu tự đi vào đi." Bạch Tẫn Ý chỉ vào một cánh cửa.

"Được."

Dạ Mị đi vào văn phòng của Sơ Tranh, bên ngoài người lập tức thảo luận ồn ào hơn.

Những chuyện này đương nhiên Dạ Mị không biết.

Lúc này hắn đang ở trong văn phòng của Sơ Tranh, mà văn phòng cũng không có người.

Dạ Mị tháo khẩu trang xuống cho thoải mái, đi đến chỗ ghế sofa ngồi xuống.

Trên ghế sofa có một tấm chăn, Dạ Mị vốn muốn dịch chăn ra một chút, ai biết trong tấm chăn lại bọc lấy một túi đồ ăn vặt, nên nó rơi bịch xuống đất.

Dạ Mị: "..."

Cô cũng ăn đồ ăn vặt sao?

Dạ Mị vẫn cảm thấy Sơ Tranh là một người đặc biệt nghiêm túc, trên mặt vĩnh viễn không có cảm xúc khác...

Dạ Mị không chỉ phát hiện ra đồ ăn vặt, còn phát hiện ra hình của hắn.

Ngay trong khe ghế sofa, một xấp rất dày.

Quay phim, nghỉ ngơi, đọc kịch bản, tham gia hoạt động...

Nhìn từ góc độ thì chắc là chụp lén.

Hơn nữa không phải những tấm hình đăng trên mạng, toàn bộ đều là hình hắn chưa thấy bao giờ.

Tấm nào cũng chụp rất rõ ràng, không phải người bình thường có thể chụp ra được.

Cô lấy nhiều hình của mình như thế làm gì?

"Cốc cốc —— "

Tiếng gõ cửa làm kinh động đến Dạ Mị, hắn nhanh chóng nhét ảnh chụp về, tấm chăn cũng trở về hình dáng ban đầu.

Có người đẩy cửa vào, trong tay bưng nước trà.

"Dạ tiên sinh, tôi là trợ lý của Thu tổng, Thu tổng đang họp, Bạch tổng bảo tôi chuẩn bị cho ngài chút nước trà và điểm tâm."

"Cảm ơn."

"Không cần không cần..." Người thật đẹp quá đi thôi! Nói chuyện cũng thật dịu dàng! Khó trách Thu tổng thích anh ấy như thế!!

Người đàn ông của tổng giám đốc cô ấy cũng chỉ có thể nhìn một
chút...

Trợ lý chua thành chanh bày đồ ra: "Ngài từ từ dùng."

Trợ lý rời phòng làm việc, bên ngoài là một đám người xúm lại.

"Thật sự là Dạ Mị sao?"

Trợ lý ôm tim, vẻ mặt hạnh phúc gật đầu.

"Đẹp thật đó mọi người, người thật còn đẹp hơn trên ảnh!!"

"Có thật không, có thật không?"

"Thật!"

"Tôi có thể vào xin chữ kí không?"

"Cô dám không?"

"... Chúng ta cố gắng giúp anh ấy làm số liệu như vậy, chẳng lẽ muốn kí tên cũng không được?"

Toàn bộ người của phòng làm việc đều từng bị ép đu idol.

Nhưng về sau phát hiện Dạ Mị thật sự rất đẹp, nam thì còn tốt, nữ gần như đã luân hãm toàn bộ.

"Thu tổng phát hiện..." Trợ lý làm động tác cắt cổ.

Đám người: "..."

"Mấy người đang làm gì vậy?"

Giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.

Đám người đang kích động lập tức đứng vững: "Thu tổng..."

"Thu tổng!"

Trợ lý tiếp xúc với Sơ Tranh tương đối nhiều, biết mặt mày cô dọa người, nhưng trên thực tế thì không khó ở chung như vậy, lập tức nói: "Thu tổng, văn phòng có kinh hỉ."

Sơ Tranh: "..."

Kinh hỉ?

Chẳng lẽ Bạch Tẫn Ý lại làm ra hoạt động kiếm tiền gì?

Vậy thì chuyện này không phải kinh hỉ đâu.

Đây là kinh hãi!

Sơ Tranh mang tâm trạng thấp thỏm đẩy cửa văn phòng ra, nhìn thấy người đàn ông ngồi trên ghế sofa, tâm trạng thấp thỏm trong nháy mắt rơi xuống.

Dạ Mị nghe thấy âm thanh, quay đầu nhìn qua, đối đầu với ánh mắt Sơ Tranh, khóe miệng chậm rãi giương lên, giữa lông mày đều nhiễm lên sự dịu dàng.

Dạ Mị đứng dậy: "Cô họp xong rồi sao?"

"Sao anh lại tới đây." Ánh mắt Sơ Tranh dừng lại trên ghế sofa một lát.

Chắc thẻ người tốt sẽ không xoay loạn đồ đạc của cô đâu...

"Hôm nay xuất viện, có hơi nhớ cô... Cho nên đành tự tác chủ trương đến đây." Nói xong, Dạ Mị giống như ngại ngùng, cúi đầu xuống.

"Ừ." Sơ Tranh bất động thanh sắc đi đến một bên ghế sofa, ra hiệu Dạ Mị qua đây.

Dạ Mị nghe lời đi qua, bị Sơ Tranh đè xuống ghế sofa ức hiếp một lát.

"Vết thương lành chưa?"

"Cũng ổn rồi." Dạ Mị dừng một chút, lông mi buông xuống, che mắt lại: "Sẽ không ảnh hưởng..."

Sơ Tranh vỗ đầu hắn: "Đừng suy nghĩ lung tung."

Sơ Tranh cầm tay hắn cẩn thận nhìn một chút.

Dạ Mị vẫn đang nằm, hắn nhìn cô không chớp mắt: "Thu tổng, cô thích tôi không?"

"Thích."

Sơ Tranh trả lời rất nhanh, không hề chần chờ chút nào.

Nhưng Dạ Mị lại cảm thấy cô chỉ xem mình như một vật mà thích.

Nhưng vậy thì sao chứ...

Dạ Mị câu lấy ngón tay Sơ Tranh: "Tôi cũng thích cô."

"Ngoan." Không thích ta thì mi muốn thích ai!

Dạ Mị: "..." Chỉ như vậy thôi sao?

Nhưng bảo Dạ Mị nói xem nên đáp lại thế nào, thì hắn lại nói không nên lời.

Sơ Tranh nhớ tới một chuyện: "Vừa rồi ai mang anh lên?"

Ra vào cao ốc quản rất nghiêm, không ai dẫn hắn lên, chắc chắn hắn không lên được.

Dạ Mị thành thật trả lời: "Bạch tổng."

Bạch Tẫn Ý à...

Được thôi, tạm thời hoãn lại kế hoạch sung quân Châu Phi một chút đi.

Sơ Tranh cài đặt quyền hạn cho Dạ Mị, sau này hắn đến thì có thể trực tiếp dùng vân tay để vào thang máy chuyên dụng.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện