Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 2573


trước sau


Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

Mông Trần bước xuống từ chỗ cầu thang, Sơ Tranh ngẩng đầu nhìn lên.

Thiếu niên mặc một chiếc áo thun khá rộng, tùy ý mặc một chiếc quần dài, dáng vẻ vừa tỉnh ngủ, tỉnh tỉnh mê mê xuống lầu.

"Dậy rồi à?"

Thiếu niên ngừng động tác xuống lầu, đứng ở bên đó, có chút câu nệ, "Ừ."

"Xuống đây."

Lúc này Mông Trần mới tiếp tục đi xuống.

Hắn liếc thấy rương hành lý của mình, thấy hơi kỳ quái, "Sao hành lý của tôi lại ở đây?"

"Tôi lấy tới."

"??"

Tại sao lại lấy tới?

"Ngôi nhà ấy của anh làm sao mà ở được?" Sơ Tranh đưa ra lý do rất chính đáng, "Anh ở chỗ tôi trước đi, tôi nói với trưởng thôn để ông ta tìm người sửa lại nhà cho anh đã, chờ sửa xong rồi anh hãy qua ở."

Mông Trần sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu: "Không cần, quá phiền rồi."

"Hơn nửa đêm tôi chạy qua tìm anh càng phiền hơn."

"..."

Dù sao mặc kệ Mông Trần có đồng ý hay không, Sơ Tranh cũng đã lấy hành lý của hắn đến đây rồi.

Đó là toàn bộ gia sản của Mông Trần, hắn không thể nào không cần được.

Mông Trần cứ như vậy có được một gian phòng ở chỗ Sơ Tranh.

Trong thôn này chuyện lớn bằng quả rắm cũng truyền đi nhanh chóng, chứ đừng nói là Mông Trần đột nhiên vào nhà Sơ Tranh ở.

Mông Trần biết lời đồn và dư luận đáng sợ cỡ nào, nhưng hắn không nghĩ tới, ở nơi như thế này mà cũng không thể trốn thoát.

Hơn nữa người ở đây nói còn khó nghe hơn...

"Tôi về bên kia thì hơn." Mông Trần nói với Sơ Tranh, "Như thế này sẽ ảnh hưởng tới thanh danh của cô."

"Bọn họ còn nói tôi thông đồng với toàn bộ người trong thôn kìa, thêm anh cũng không nhiều." Sơ Tranh loay hoay đồ vật trong tay, căn bản không thèm để ý.

"???"

"Anh lại không sống cùng bọn họ, quan tâm đến cái nhìn của bọn họ làm gì?"

Những người này ăn no rửng mỡ, chỉ thích tám chuyện bát quái.

Heo nhà ai lai giống cũng có thể nói được cả buổi.

Chấp nhặt với bọn họ làm gì.

Cô lại không sống ở đây cả một đời.

Thoải mái mà nghỉ ngơi không tốt sao?

"Cô không cảm thấy bọn họ nói rất khó nghe sao?"

Không biết Sơ Tranh mò đâu ra tai nghe, nhét vào tai Mông Trần, "Vậy thì đừng nghe."

"..."

Thế này khác gì bịt tai trộm chuông đâu?

Mông Trần đi tìm trưởng thôn, hỏi thăm chuyện nhà ở.

Thôn trưởng nói đã liên hệ với người ta, ngày mai sẽ đi sửa cho hắn.

Kết quả ban đêm trời mưa, sau đó...

Nhà sập rồi.

Trưởng thôn: "..."

Mông Trần: "..."

Nếu chỉ sửa lại một chút thì trưởng thôn còn có thể tìm người giúp.

Nhưng muốn trực tiếp xây mới lại thì trưởng thôn thật sự bất lực rồi.

Mà Mông Trần cũng không có tiền, cho nên cuối cùng hắn vẫn chỉ có thể ở tạm ở chỗ Sơ Tranh.

"Cô tính tiền thuê nhà cho tôi đi, chờ sau này tôi sẽ trả lại cho cô."

"Ừ."

Sơ Tranh yên lặng like cho mình trong lòng.

Vật nhỏ vẫn dễ lừa như vậy.

-

"Cô không phải người của thôn Bạch Hà, vì sao lại đến đây?"

Mông Trần vừa tưới nước cho hoa cỏ trong sân, vừa hỏi người đang nằm ở bên cạnh.

"Dưỡng lão."

"..."

Dưỡng lão?

Mông Trần nhìn kỹ đối phương, xác định là một cô gái trẻ tuổi, cuộc đời còn chưa bắt đầu, sao lại dưỡng lão rồi?

"Cô còn đi học không?"

"Không."

"Cô tốt nghiệp rồi à?"

Sơ Tranh nghĩ nghĩ, "Xem như thế đi."

Nguyên chủ tự học tất cả chương trình học của đại học, xem như tốt nghiệp đi.

Hơn nữa sau này cô chỉ cần nằm dưỡng lão, đi học cái gì, vô dụng.

"Anh học đại học chưa?"

"... Chưa."

Năm nay vốn là nên tham gia thi đại học, nhưng bởi vì chuyện trong nhà nên hắn không thi.

"Chắc hẳn tôi lớn hơn anh, gọi chị đi."

"... Ch... Chị." Mông Trần không tình nguyện lắm, nhưng người ở dưới mái hiên, lại không thể không cúi đầu.


"Ngoan."

"..."

-

"Tiểu Sơ, Tiểu Sơ..." Bên ngoài viện có một thanh niên đang nhảy lên vẫy tay với Sơ Tranh, trong tay còn cầm một bó hoa dại.

Thứ càng làm người ta chú ý hơn hoa dại, là quả đầu đặc sắc từ tiệm cắt gội uốn 15 đồng ở đầu thôn của thanh niên.

Sơ Tranh biết người này.

Hà Lộ Sinh.

Đôi mẹ con lần trước đến gây chuyện cũng là vì thằng ranh con này.

Thằng ranh con cách cánh cửa, cực kỳ giống nhân viên thăm tù, "Tiểu Sơ, có phải em giận rồi không, anh không biết bọn họ sẽ đến gây chuyện, chuyện này đã giải quyết rồi,

sau này họ sẽ không tới nữa đâu."

"Tiểu Sơ, em để ý đến anh đi mà."

"Tiểu Sơ..."

Sơ Tranh đứng dậy, đi tới cửa.

"Tiểu Sơ, em xem, đây là hoa anh tặng em, em mở cửa cho anh được không."

"Anh đừng tới đây nữa, tôi không thích anh."

"Tiểu Sơ, không sao, em sẽ thích anh."

"Sẽ không." Sơ Tranh mặt lạnh lùng, "Tôi có người mình thích rồi."

Hà Lộ Sinh trừng mắt, "Ai vậy! Em thích ai!"

"Không liên quan tới anh, nhưng mà... Nếu anh còn đến quấy rối tôi thì mẹ anh cũng chỉ có thể đến cục cảnh sát vớt anh ra."

Sơ Tranh ném ra câu nói này, xoay người lại, kéo Mông Trần đi vào bên trong.

Vừa rồi Mông Trần vừa vặn bị chặn.

Lúc này Hà Lộ Sinh mới trông thấy Mông Trần, con ngươi trợn thật lớn, ai thế?

Mấy ngày nay Hà Lộ Sinh đều không ở trong thôn, còn chưa biết chuyện của Mông Trần.

Hà Lộ Sinh nhanh chóng đi nghe ngóng từ mấy đứa bạn.

"Mông Trần đó... Cha mẹ cậu ta trước kia cũng là người trong thôn chúng ta, phát tài rồi đi mất, nghe nói bây giờ phá sản rồi."

Hà Lộ Sinh không quan tâm mấy chuyện này: "Tiểu bạch kiểm kia có gì đẹp đẽ chứ? Sao cô ấy lại thích hắn?"

"Con gái thành phố chỉ thích như vậy, cậu cũng đừng mơ tưởng người ta sẽ coi trọng cậu nữa."

"Sao mà không coi trọng tôi chứ?" Hà Lộ Sinh tức giận đập bàn.

"..."

Bình thường mọi người quanh quẩn ở cổng nhà Sơ Tranh, cũng chỉ ngắm cho đã mắt, ai dám thật sự mơ tưởng?

Chỉ bằng Hà Lộ Sinh mà thật sự cho rằng mình có thể theo đuổi được người ta à.

-

Mông Trần bị Sơ Tranh túm vào bên trong, hắn chỉ vào bên ngoài: "Người kia thích cô sao?"

"Ai biết."

"Cô không thích anh ta à?"

"Anh thấy tôi giống mắt mù không?"

"..."

Không giống.

Mông Trần không để chuyện này trong lòng, nhưng hắn không nghĩ tới, Hà Lộ Sinh lại tìm mình mà gây chuyện.

Hôm đó hắn đến tiệm tạp hóa trong thôn mua ít đồ.

Trên đường bị Hà Lộ Sinh dẫn theo mấy người chặn lại.

"Các anh muốn làm gì?"

"Làm gì?" Hà Lộ Sinh mang dáng vẻ trộm cướp, "Hôm nay ông muốn cho mày biết thế nào là lợi hại."

"..."

-

Sơ Tranh nghe thấy tiếng gió, đuổi tới nơi xảy ra chuyện, Mông Trần đang bị người ta đè xuống đất.

Hà Lộ Sinh diễu võ giương oai.

"Tiểu bạch kiểm, mau dọn ra khỏi nhà Tiểu Sơ, không thì tao sẽ cho mày đẹp mặt!"

"Muốn cho ai đẹp mặt?"

Hà Lộ Sinh chưa kịp quay đầu, thì bị người ta đạp cho một cước té xuống đất.

Sơ Tranh mặt lạnh lùng đi tới, dáng vẻ lãnh sát kia, dọa cho đám người cũng không dám thở mạnh.

Bình thường cô không thích để ý đến người khác, nhưng chưa từng dọa người như vậy...

Người đang ấn lấy Mông Trần hơi ngơ ngác, không biết nên làm gì tiếp theo.

"Buông hắn ra."

Mấy người kia đồng thời nhìn về phía Hà Lộ Sinh, chờ hắn ta nói chuyện.

Hà Lộ Sinh bị Sơ Tranh đạp một cước, lúc này đau đến mức nhăn nhó cả mặt, không nói được chữ nào cả.

"Tôi nói, buông hắn ra."

Có lẽ là khí thế của Sơ Tranh quá dọa người, mấy người kia đồng thời buông ra, lui sang một bên.

Sơ Tranh đi qua đỡ người dậy, "Bọn họ làm anh bị thương chỗ nào."

Trên mặt Mông Trần có vết thương, trên cánh tay cũng có thể trông thấy một chút vết đỏ, còn nơi khác thì không nhìn thấy.

***

Năm mới sắp đến rồi!

Cảm ơn mọi người lại đồng hành cùng Nhiên qua thêm một cái Tết nữa

Năm mới chúc mọi người thật nhiều sức khỏe, hạnh phúc và luôn luôn vui vẻ nhaaaa (ᴗ)

Yêu thương ~




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện