Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 92: Đỉnh cao Ma giới (27)


trước sau

Trans: mamtommamtep

Ly Đường không hé răng, Sơ Tranh cũng không nói chuyện. Trong mật đạo đen nghịt chỉ có tiếng bước chân rất nhỏ của Ly Đường.

"Sao chúng ta lại ở đây?" Âm thanh Ly Đường chợt vang lên.

Sơ Tranh đang mơ màng sắp ngủ nghe thấy thì lắc đầu: "Không biết."

Lúc ấy cô còn tưởng có thể đánh bại hết đám người kia, ai ngờ đột nhiên bị kéo đến nơi khỉ ho cò gáy này. Mà lúc ấy thần trí Ly Đường không tỉnh táo, chỉ cảm giác được có một lực hút mình xuống, sau đó...

Sau đó...

Ly Đường khẽ nhíu mày, trong đầu một loạt mảnh kí ức hiện lên, hắn hơi hơi dùng lực cánh tay, đem Sơ Tranh ôm chặt lại.

Máu dường như có cái gì đó đang sôi trào.

---Ngươi muốn để nàng đi? Hiện tại cơ hội tốt như vậy mà ngươi thờ ơ thế, nhìn nàng xem, nàng đang ở trước mặt ngươi, ngươi có thể có được nàng.

Hô hấp Ly Đường hơi rối loạn, dưới đáy lòng âm thanh kia vang lên không ngừng.

Trong thân thể như có một con ác ma muốn phá tan sự trói buộc của thân thể hắn.

"Ngươi không cần hắc hóa, thật phiền." Giọng nói của nữ tử rất nhỏ, vang lên từ trong bóng đêm,

Ly Đường cắn răng, ấp úng một tiếng: "Được."

Hắn tiến đến trước mặt nàng, giọng nói dụ dỗ trầm thấp: "Ngươi hôn ta một cái, ta sẽ không..."

Trong không khí có chút yên tĩnh, lúc Ly Đường đang thất vọng thì có một cánh môi mang hơi lạnh cũng với mùi hương tinh tế thoang thoảng bao vây xung quanh.

Hô hấp Ly Đường cứng lại, dùng hết cả năng lực nguyên thủy mới có thể đè được cỗ xúc động kia xuống.

"Không ngọt."

Âm than nữ tử lãnh đạm vang lên.

Ly Đường sửng sốt, có chút không thuận nói: "Ta...lần sau ta sẽ chú ý."

Sơ Tranh không hiểu lần sau hắn phải chú ý cái gì, vùi vào trong ngực của hắn, ý bảo hắn tiếp tục đi.

Có lẽ cách Sơ Tranh trấn an hắn rất hữu dụng, tiếp đó Ly Đường đều không cảm nhận được điều gì bất thường trong cơ thể nữa.

Hắn không biết đi hết bao lâu, bốn phía vẫn đen nghịt như cũ.

Hắn đặt Sơ Tranh xuống: "Nàng nghỉ ngơi trước đi."

Sơ Tranh nhàm chán dựa vào vách đá, nhìn vào trong bóng tối thăm thẳm, cô vô thức nhấp nhấp cánh môi, có chút mê mang.

【Tiểu tỷ tỷ, cô bị sao vậy?】Dường như Vương Giả cảm nhận được biểu cảm không đúng của Sơ Tranh, nhịn không được liền lên tiếng hỏi.

Ngón tay Sơ Tranh sờ vào cổ rồi lạnh nhạt buông ra một lời: Không liên quan đến mi.

【...】 Tôi chỉ muốn quan tâm cô thôi mà! Hừ!

Vương Giả không thèm lên tiếng nữa, ngón tay Sơ Tranh nắm chặt lại thành quyền, tâm tình có chút bực bội. Cô quay đầu theo trực giác nhìn về phía Ly Đường đang đứng trong bóng tối.

"Ly Đường."

"Ta đây."

"Lại đây một chút."

Ly Đường bên kia hơi ngừng một lát rồi nhanh chóng đi tới, cánh tay đụng vào người Sơ Tranh.

Sơ Tranh đột nhiên đem hắn để trên vách đá, cánh môi mang theo hơi lạnh dừng lại ở khóe môi hắn, chuẩn xác ngậm lấy cánh môi hắn.

Ly Đường hơi trừng lớn mắt, dựa vào vách đá quên cả phản ứng lại. Đến khi Sơ Tranh cạy răng môi hắn ra, cuốn lấy đầu lưỡi hắn, hắn mới hoàn hồn.

"Sơ...Sơ Tranh?" Hắn gọi tên cô.

Sơ Tranh lùi về sau, Ly Đường cảm giác cô đang nhìn mình, đáy lòng có chút khẩn trương.

Lúc này đáng nhẽ hắn nên đem cô kéo về nhưng cả người hắn chợt không có sức lực, cái gì cũng không làm được.

Sơ Tranh ngồi lại chỗ cũ, hơi thở quen thuộc đi xa, Ly Đường theo bản năng giữ cô lại: "Ngươi làm sao vậy?"

Đột nhiên...hôn hắn.

Với sự hiểu biết của chính mình hắn biết cô sẽ không bao giờ làm việc này.

"Hôn ngươi." Sơ Tranh kêu lên đúng tình hợp lý: "Có vấn đề gì sao?"

Cô chỉ là không rõ vì sao khi tiếp xúc với hắn, trong người sinh ra một chút xúc cảm kỳ lạ. Để xác định chính xác cô mơi hôn hắn vài cái.

Sơ Tranh hoàn toàn thấy mình làm vậy có gì là không đúng cả.

"Không..." Khóe miệng Ly Đường hơi nhếch lên: "Chẳng phải nàng nói không ngọt sao?"

"Ừ, không ngọt." Sơ Tranh gật đầu đồng ý.

Ly Đường thấp giọng hỏi: "Nhưng với ta mà nói thì là rất ngọt."

Sơ Tranh mặt lạnh nhạt: "Vì sao?" Vị giác cô có vấn đề à?

Ly Đường dựa gần vào cô một chút, hơi thở phảng phất bên tai cô: "Bởi vì nàng rất ngọt."

"Ta không ngọt." Sơ Tranh phủ nhận: "Ngươi đừng nói bậy."

"..." Đây mới là cô mà hắn biết, không có sai. Ly Đường thừa nhận: "Ừ, ta nói bậy."

Tranh rút tay mình lại, có lẽ vì dùng lực quá mạnh nên khiến Ly Đường thở hốc vì kinh ngạc.

Trước mắt Ly Đường chợt sáng ngời, ánh sáng tuy là màu xanh nhưng lại có thể chiếu sáng trong mật đạo.

Hắn nhìn về phía Sơ Tranh thấy cô đang đem mấy ma tinh ở bên cạnh đưa ma tĩnh dẫn vào châm thành ánh sáng.

Ly Đường: "..." Rốt cuộc cô có bao nhiêu tiền?

Bị ánh sáng vây quanh người, cúi người xuống liền thấy một cánh tay đang túm lấy quần áo hắn.

Ly Đường dở khóc dở cười, giữ chặt quần áo: "Nàng làm gì vậy?"

Đáy mắt cô hiện lên tầng u ám khiến cho cô càng trở nên lạnh lùng: "Buông tay."

"Vết thương của ta không sao cả."

"Buông ra." Sơ Tranh cảnh cáo hắn.

"Thật sự ta..."

Sơ Tranh không có kiên nhẫn, thô lỗ kéo tay hắn. Tay cô hung hãn kéo quần áo hắn ra.

Nơi bị thương là nơi lấy Đinh Diệt Ma ra, vết thương lúc này bị vỡ ra, máu theo đấy cũng chảy ra theo.

Sơ Tranh lau sạch sẽ máu cho hắn rồi bắt đầu cầm máu, đắp dược, băng bó.

Tay nàng sượt nhẹ trên da mang theo trận rùng mình nhỏ. Đối với Ly Đường mà nói đây chính là một loại dày vò.

Hắn nghiêng mặt nhìn cô, thiếu nữ suốt ngày lộ ra vẻ lạnh lùng nhưng lúc này trong mắt hắn, đây chính là ánh sáng nhu hòa, mỹ lệ đẹp đẽ.

Lúc trước vì sao mình kiên trì không bái cô làm sư phụ, bây giờ hắn đã có đáp án.

Hắn không cần cô làm sư phụ cho hắn.

Hắn muốn cô làm bạn lữ của đời mình.

Vốn dĩ định sau khi từ bí cảnh đi ra sẽ nói cho cô...nhưng lại không nghĩ tới sẽ rơi vào tình huống này.

Cơ mà, cũng không quá tệ.

Cô phản ứng lại khiến cho hắn có chút ngoài ý muốn.

Sơ Tranh kéo quần áo hắn lên: "Ta đi tìm đường."

"Nàng để ta."

"Ngươi đi cái gì? Chết ở chỗ này ai hốt cho ngươi." Sơ Tranh không lưu tình mắng hắn: "Ngồi yên cho ta, ngươi mà đi ta đánh gãy chân ngươi."

Ly Đường: "..." Thật, thật ác.

Khí thế Ly Đường yếu đi vài phần: "Nàng sẽ bỏ rơi ta ở chỗ này sao?"

"Vì sao ta lại bỏ rơi ngươi?" Sơ Tranh hỏi ngược lại, cô có bệnh sao? Thẻ người tốt sao có thẻ ném lung tung?

"Thế...nàng cẩn thận một chút."

Ly Đường nhìn Sơ Tranh rời đi, thân ảnh cô dần biến mất, bốn phía khôi phục lại sự an tĩnh lúc đầu.

Hắn chợt nắm tay đập vào vách đá, vách đá rơi xuống một ít đá vụn.

"Câm miệng, ngươi câm miệng lại cho ta!"

Ly Đường gầm nhẹ một tiếng.

Đáy lòng âm thanh kia không ngừng vang lên.

--- Nàng ta đi rồi, nàng ta sẽ không trở lại.

Nàng ấy sẽ.

---Nàng ta sẽ không trở về, ngươi có phải là nam nhân hay không, sao lại có thể để nàng ta rời đi như thế?

Ngươi mau câm miệng!

---Ta có thể cho ngươi sức mạnh, ngươi muốn cái gì sẽ được cái đó, bao gồm cả nàng ta.

Không, ta sẽ không để ngươi khống chế ta.

Ly Đường nhắm mắt lại, ép mình tỉnh táo lại, không thể để bị âm thanh kia dụ dỗ, nó đang muốn chính mình sa đọa.

Đến lúc đó nhất định mình sẽ làm tổn thương nàng.

Nếu không gặp được nàng thì hắn biến thành gì cũng không sao cả, nhưng vì có nàng...hắn không thể để mình sa đọa đến ý thức cũng không có được.

Ly Đường cắn chặt hàm răng, nỗ lực bỏ qua âm thanh dụ hoặc mê người kia.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện