Tống Nhiễm lấy một chai nước ra định uống vài ngụm nhưng nhớ ra đây là thân thể mới của cậu.
Cậu ra khỏi không gian, uống vài ngụm là hết một chai nước rồi vào toilet chờ giải quyết xong, cũng giống y như trước kia, nhưng hình như lần này dài hơn 15 phút thì phải.
Cậu kiệt sức ngồi dựa vào tường, vừa thở vừa lấy thêm một chai nước khác ra uống, khôi phục được một chút sức khỏe cậu lại vào không gian, đi thẳng về phòng nằm phịch xuống giường ngủ luôn.
5 tiếng đồng hồ sau, Tống Nhiễm tinh thần thoải mái bước ra khỏi phòng, cậu đi sang nhà kho bên cạnh nhìn một cái.
Ai bảo cậu ở thế giới trước kiếm được rất nhiều tiền làm gì, nhà kho này rất lớn, trang trí các kệ hàng giống y như một cái siêu thị vậy.
Muốn cái gì thì đi đến kệ đó lấy là được, rất là tiện dụng luôn.
Còn có cả vũ khí và vật dụng nguy hiểm được cất riêng ở một khu vực khác nữa.
Cậu kiểm tra một chút để chắc chắn rằng dù cậu được sống lại lần nữa cũng sẽ không ảnh hưởng gì đến không gian của cậu.
Cậu đi đến một kệ gần mình nhất, lấy một hộp cơm để ăn, dù sao thời gian trong không gian cũng luôn dừng lại, ở đây thức ăn cậu nấu sẵn có rất nhiều, bây giờ chỉ cần ăn thôi.
Sau khi cơm nước no nê, Tống Nhiễm đi đến phòng sách, cậu nghĩ là cuốn sách bìa đen có hình hoa thược dược đang ở đó.
Suy nghĩ của Tống Nhiễm không hề sai, cậu mở cửa đi vào thư phòng, ngẩn đầu thì thấy một quyển sách màu đen đang lơ lửng giữa phòng.
May mắn cuốn sách bay không cao lắm, Tống Nhiễm chỉ cần nhảy lên một cái là bắt gọn được cuốn sách đem nó mang xuống cho cậu nhìn kĩ hơn.
Cậu cầm quyển sách ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ, để nó lên bàn.
Cậu vuốt ve cuốn sách một lát mới vươn tay mở trang đầu ra.
Bên trên trang giấy mở đầu đã không còn câu hỏi lúc cậu vừa chết đi nữa mà thay vào đó là một hàng chữ đỏ, nét chữ rất đẹp.
" Thập Nhị Kiếp "
Tống Nhiễm khó hiểu nói, " Mười hai kiếp sao, là ý gì vậy?".
Không ai trả lời cậu, Tống Nhiễm tiếp tục lật sang trang thứ hai.
Nhưng mà cậu không lật được, có một sức mạnh vô hình nào đó ngăn cản cậu xem trang tiếp theo.
Tống Nhiễm suy nghĩ cả nữa ngày cũng không hiểu được là vì sao.
Suy nghĩ không ra thì không nghĩ nữa, Tống Nhiễm quyết định trong lòng ( sống thật vui vẻ là được rồi, mặt kệ trang tiếp theo sẽ viết gì đi vậy).
Cậu đặc quyển sách vào ngăn tủ dưới bàn đọc sách cạnh cửa sổ rồi dùng ý niệm ra khỏi không gian.
Sau đó, Tống Nhiễm quay về phòng ngủ, nhìn bộ đồ mình mới mặc lại có hơi bẩn nữa rồi, cậu mở tủ quần áo tìm chọn một lúc lâu mới tìm được một bộ đồ khá bình thường.
Một cái áo sơ mi