Thời Sênh bay xuyên đêm đến nước T.
Nhưng đúng lúc Thời Sênh lên máy bay đến nước T thì đồng thời Tô Đồ cũng lên máy bay về nước.
Máy bay cất cánh, bay thẳng lên trời cao xanh thẳm.
Hắn nhìn tầng mây ngoài cửa sổ, khóe miệng cong lên nụ cười như có như không.
Sao Anh Không Thăng Thiên Luôn Đi: Tô Đồ, tốt nhất anh đừng để tôi bắt được!
Người đàn ông đứng ngoài sân bay, nhìn tin nhắn wechat gửi đến, tâm trạng cực kỳ tốt.
Đầu ngón tay anh khẽ trượt trên màn hình điện thoại, mấy chữ màu đỏ bất thình lình bật ra.
Tô Đồ: Yên lặng đợi tin.
Sao Anh Không Thăng Thiên Luôn Đi: Tô Đồ, cái đồ thiểu năng nhà anh, cứ đợi đấy cho ông đi.
Thời Sênh tức giận muốn gϊếŧ chết Tô Đồ, người đàn ông này sao lại đáng ghét như vậy chứ!
Đã nói là thỏa hiệp cơ mà!
Mẹ kiếp, quân lừa đảo! Chia tay!!!
***
Tô Diệp Diệp vừa về liền nhìn thấy Tô đại thiếu gia đã ở nhà, tròng mắt gần như sắp bật ra ngoài.
“Nhân khẩu mất tích về nhà rồi, mặt trời mọc hướng tây rồi sao?” Trước đây không có tiền không thể mời được nhân khẩu mất tích này về nhà đâu nha.
Người đàn ông ngồi trên ghế sofa tư thế rất tùy hứng, nhưng có khí chất cao quý, là mỹ nam có đường gương mặt nghiêng thanh thoát, như được người ta miêu tả tỉ mỉ vẽ ra.
Đèn thủy tinh chiếu vào đôi mắt anh phản chiếu thành một mảng sáng vụn, tựa như ánh sáng sao trời nhu hòa.
Cho dù Tô Diệp Diệp đã nhìn hơn hai mươi năm nay, nhưng mỗi lần nhìn vẫn thấy vô cùng đẹp mắt.
Haizzz.
Sao cô lại có quan hệ huyết thống với anh ấy chứ?
Tô Diệp Diệp chợt nghĩ đến hành vi của Tô Đồ.
Cô lập tức lắc đầu, loại đàn ông này có đánh chết cô cũng không cần.
Dù tướng mạo có đẹp đến đâu cũng không che giấu được sự thật hắn là kẻ khốn nạn.
Tô Đồ giơ tay về phía Tô Diệp Diệp.
Tô Diệp Diệp: “…”
Làm gì chứ?
“Năm vạn.” Tô Đồ nhắc nhở cô.
“Em đã nói ngay mà, làm sao anh lại vô duyên vô cớ trở về thế này.” Tô Diệp Diệp lườm.
#Có một người anh trai trong mắt chỉ có tiền phải làm sao đây, online đợi, rất gấp#
Tô Diệp Diệp đưa thẻ cho Tô Đồ.
Tô Đồ đứng dậy định đi.
Tô Diệp Diệp vội vàng kéo cánh tay hắn.
Tô Đồ nhìn lại, người phía sau hoảng sợ buông ra, đổi thành kéo tay áo hắn, “Anh hai, em hỏi một chuyện.”
Tô Đồ kéo tay lại, “Đưa tiền.”
“Chúng ta có phải là anh em ruột không vậy!”
“Không phải.”
Tô Diệp Diệp khóc lóc thảm thương, “Sao em lại có người anh trai như anh cơ chứ… Em đưa tiền cho anh không được sao? Anh và người báo án đó có quan hệ gì? Sao anh lại biết cô ta là nữ? Cô ta còn nói muốn tán anh nữa, có phải thật không?”
Tô Đồ nghĩ ngợi một lát, “Quan hệ giao dịch tiền.”
Tô Diệp Diệp:…
Tô Diệp Diệp nhắc nhở Tô Đồ, “Bây giờ cô ta vẫn còn là đối tượng bị tình nghi ở trong cục, anh đừng có cùng cô ta làm chuyện gì đó.”
“Các người muốn bắt cô ấy?”
“Thông tin lần trước cô ta báo án nguồn gốc không rõ ràng, hơn nữa ở hiện trường cô ta còn ra tay.
Cục trưởng nói để một người như vậy ở bên ngoài không an toàn.”
Ý cười càng hiện lên sâu hơn trên khóe miệng Tô Đồ, “Đừng lãng phí sức lực nữa, các người không bắt được cô ấy đâu.”
“Hả? Làm sao anh biết?”
Tô Đồ lại nói: “Cho dù có bắt được cũng không làm gì được cô ấy đâu.”
Tô Diệp Diệp trừng mắt, “Anh lại biết hết rồi sao? Anh thành thật khai báo đi, anh có quan hệ gì với cô ta? Có phải là hợp tác để hố Cục Cảnh sát tụi em không hả?”
“Tác phong hành sự của cô ấy giống anh lắm sao?”
Tô Diệp Diệp nghĩ ngợi một lát, rồi nói chắc như đinh đóng cột, “Đòi tiền.”
Lần đầu tiên cô ta báo án đòi tiền, lần này còn chưa báo án đã đòi tiền rồi, kiểu tác phong này chẳng phải là giống anh y hệt đó sao?
Nếu nói không phải là đồng bọn thì còn lâu cô mới tin.
Tô Đồ cười nhạt không nói, bước chân lên lầu.
***
Gần đây Phương Tiểu Huân vô cùng xui xẻo, sản nghiệp ở mấy nơi dưới trướng cô ta đều bị phá hoại, còn có hai cứ điểm bị người ta tìm thấy.
Đối phương khí thế hung hãn, chuẩn bị vô cùng đầy đủ.
Họ căn bản không có khả năng phản công, đành bỏ mặc cứ điểm rơi vào tay người khác như vậy.
Lúc này Phương Tiểu Huân sắc mặt cực kỳ khó coi.
Cô ta ngồi ở chỗ tối trong phòng bao VIP.
Hai người đàn ông khác ngồi trên chiếc ghế sofa bên cạnh đều vô cùng tuấn mỹ, soái khí ngút trời.
Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa lên tiếng trước, “Chắc chắn nội bộ chúng ta có kẻ phản bội.”
Người đàn ông mặc áo sơ mi đen quát, “Chuyện này cậu đừng có ăn nói linh tinh.”
“Chỉ có người mình mới biết được cứ điểm.
Nếu không có kẻ phản bội thì sao đám người đó biết được? Còn chuẩn bị