Xuyên Nhanh: Tôi Là Đại Boss

Chương 19


trước sau


Mười năm, đủ để thế giới này biến hóa long trời lở đất.

Kế hoạch lúc trước của Triệu Thanh Mai là đến Hương Giang kiếm đủ vốn thì trở về, nhưng người tính không bằng trời tính, đặc khu mở ra, cô ta cũng không có cơ hội trở về.

.

||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||
Ban đầu cô ta làm bảo tiêu ở Trương gia, có thể tùy tiện tiếp xúc với vòng thượng lưu xã hội đen, cho nên quen biết không ít kẻ có tiền.

Hương Giang dù loạn, nhưng kẻ có tiền vẫn có rất nhiều tiền.

Giới thượng lưu xã hội ngập trong vàng son khiến người ta khó mà cưỡng lại.

Từ nông thôn nội địa đến, dù được chứng kiến phồn hoa sau này, Triệu Thanh Mai vẫn bị vàng son ngập đến động thần.
Cô ta ở hiện đại chỉ là người bình thường, vòng tròn kẻ có tiền cô ta không có cơ hội đặt chân đến, hiểu biết đối với bọn họ, giống như tên ăn mày trong lời quốc vương —— mua hai cái bánh mì, ăn một cái ném một cái, là kiểu như thế.

Nhưng sau khi thật sự trải nghiệm cuộc sống này rồi, mới biết suy nghĩ lúc trước nông cạn thế nào.
Cô ta đã hiểu, giới thượng lưu chân chính là mấy gia tộc tích lũy được mấy thế kỷ, cô ta ỷ vào ánh mắt hậu thế có được tài sản kếch xù, chỉ có thể coi là nhà giàu mới nổi thôi.

So với bọn họ, trời có sinh cũng không đủ.

Nếu chưa từng thấy qua, cô ta có thể không động tâm, nhưng sau khi hiểu rõ ngập trong vàng son là gì, cô ta không thể thuyết phục bản thân bình tĩnh làm việc.
Huống chi, còn có người dụng tâm cố ý tiếp cận cô ta, cho nên cô ta nhanh chóng bị đắm chìm.

Tiếp cận cô ta là thiếu gia nhà thứ tư của Trương gia, đứng thứ bảy trong gia tộc, mọi người gọi là Thất thiếu gia.

Triệu Thanh Mai đi theo Trương lão gia, trước sau cưới mười mấy phu nhân, sống chung chỉ có bốn người, con cái nhiều vô số kể, Thất thiếu gia này cũng không tính là nổi bật.
Trương lão gia nay đã hơn bảy mươi tuổi, nhưng vẫn chưa quyết định người thừa kế.

Cho nên đứa nào cũng cố gắng biểu hiện, hi vọng có thể lọt vào mắt xanh lão gia.


Nhưng người thừa kế chỉ có một, trừ người này thì những người khác chỉ được nhận một phần tài sản rồi một mình ra ngoài lập nghiệp.

Một cái là người thừa kế hàng vạn gia tài, một cái là ra ngoài lập nghiệp bắt đầu lại, bọn họ chọn cái nào có thể đoán trước.
Cạnh tranh kịch liệt, người có hi vọng nhất cũng chỉ có bốn nhà này.

Vì thất thiếu gia sinh sau anh chị cả niên kỷ, nên không giao thiệp rộng như họ, không có ưu thế quá lớn.

Nhưng lại được sủng ái nhất, mấy nhà khác sợ lão gia bị thổi gió bên tai, cho nên cực kỳ phòng bị Trương Bồi Quân, căn bản không cho hắn cơ hội nào.

Trương Bồi Quân gấp, quyết định đi đường tắt.

Hắn tiếp cận Triệu Thanh Mai, dùng công phu dỗ ngon dỗ ngọt công phá lớp phòng tuyến của cô, cuối cùng xúi cô ra tay với lão gia, hứa hẹn chỉ cần hắn kế thừa gia nghiệp, sẽ cưới cô làm vợ, hai người cùng hưởng gia nghiệp Trương thị.
Triệu Thanh Mai vốn không phải người có tâm cơ, đụng phải đối thủ là hắn, cô ta chìm đắm vào lời đường mật, đồng ý ra tay với lão gia.

Cô ta là bảo tiêu của lão gia, cơ hội tiếp cận rất nhiều, lại có thủ đoạn cao thâm, lão gia không phòng bị, bị cô ta đắc thủ.
Nhưng chẳng chờ hai người hưởng thụ trái ngon thắng lợi, anh em của Trương Bồi Quân nhảy ra chỉ trích hắn giết cha, muốn hủy đi tư cách kế thừa của hắn.

Triệu Thanh Mai lấy ra "di chúc" để Trương Bồi Quân kể thừa gia nghiệp, không có ai thừa nhận.

Mà vì lão gia không thật sự chọn ra người thừa kế, cho nên mấy người con có thực lực bắt đầu cạnh tranh đoạt quyền đoạt lợi, Đông gia nháy mắt rơi vào hỗn loạn.

Trương Bồi Quân có Triệu Thanh Mai trợ giúp, chứng kiến những thủ đoạn quỷ dị của cô ta, những người kia e ngại, cho nên không dám gượng ép bọn họ.

Cho nên hai người chiếm được một vị trí trong cuộc tranh đoạt này.

Trò nháo này diễn ra gần mười năm,cho dù Trương thị gia lớn nghiệp lớn, cũng không chịu được giày vò, đã sớm thụt lùi.

Thế gia ngày xưa to lớn bao nhiêu, bây giờ so với hàng thứ ba cũng miễn cưỡng.

Đúng lúc này, Hương Giang được giành lại.

Tin tức vừa truyền ra,dân chúng kinh hãi, mà kinh hãi nhất không ai khác ngoài Triệu Thanh Mai, cho dù cô ta không học giỏi môn lịch sử, nhưng vẫn nhớ rõ, Hương Giang được giành lại là năm 97, bây giờ lại trước thời hạn mười năm!

Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Vì sao tiến trình lịch sử lại thay đổi!
Triệu Thanh Mai không biết, nhưng trong lòng có một loại hoảng hốt không hiểu, luôn cảm thấy hình như bị thứ gì đó thay đổi.

Nhưng khó tiếp nhận chỉ có một mình cô ta, sau chuyện lớn này, người dân ăn Hương Giang mừng rơi nước mắt, không cảm thấy giành được quá sớm, nếu có thể, bọn họ còn muốn nhanh hơn nữa kìa!
Mà tất cả sự thúc đẩy này, đa số quy vào công của Lâm Tô.

Cô thật ra không làm gì nhiều, chỉ không ngừng nghiên cứu ra vũ khí tiên tiến thôi.

Không trả lãnh thổ? Không đàm phán hòa bình? Được, vậy lấy bạo lực ra trấn áp đi!
Yếu thì bị đánh, không nói nhiều...!Lúc bạo lực lên ngôi, cho dù có nói gì, đều phải quỳ xuống gọi ba!
Từ lúc bảo vệ Lâm Tô, cô làm ra nghiên cứu gì đều không công khai, sợ bị nước khác ám sát.

Nhưng dù không công khai, thành tựu của cô là sự thật, cô tin tưởng, cho dù Triệu Thanh Mai trở thành người giàu có nhất, cũng không dìm được danh tiếng của cô.

Huống hồ, cô thấy đối phương hình như tự mình tìm đường chết.

Về phần nam chính Tưởng Nghị Thành, sau khi Triệu Thanh Mai đột nhiên mất tích, ban đầu hắn chỉ đường cho cô ta đi về phía nam, trong thư cô ta cũng nói với hắn như vậy, nhưng sau đó lại không nhận được bất kì bức thư nào của cô ta, hắn lo lắng, mấy lần xin nghỉ phép đi về phía nam tìm người, lại không thu hoạch được gì.

Hắn thích cô ta từ đáy lòng, tìm không thấy giống như mất cả thế giới, cho nên phát điên đi tìm.

Sau đó, cho dù bị bộ đội khai trừ cũng không quan tâm.

Tưởng gia tức giận, vì một đứa con gái mà trụy lạc, tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với hắn, nhưng vẫn không nỡ, thế là không giải quyết được gì.

Tưởng Nghị Thành một lần suy sụp tinh thần, gần như biến thành cái xác không hồn, mấy năm nay mới dần khôi phục, nhưng cả người tàn phế, tìm không được thanh niên tài tuấn hăng hái của trước kia.

Người biết hắn từng có hôn ước với Lâm Tô đều thổn thức trong bóng tối, ba mươi năm Hà Đông ba mươi

năm Hà Tây, hai người này chỉ mới mười năm, đã hoàn toàn trái ngược nhau.

Từng nói Lâm Tô không xứng với Tưởng Nghị Thành, bây giờ còn ai dám đặt hai người lại với nhau? Như trời với đất, như mây với bùn, như ánh sáng mặt trời với đom đóm.


EDIT: Vee Chimtee.

Hương Giang được giải phóng, Triệu Thanh Mai thuyết phục Trương Bồi Quân đi phát triển ở trong nước, cô ta có ánh mắt hậu thế, tin tưởng bản thân ở thời đại này có thể làm người có tiền có quyền, một mình một phương trời.

Trương Bồi Quân bị cảnh tượng cô ta vẽ ra hấp dẫn, cho nên đồng ý.

Nhưng chuyện bọn họ không nghĩ tới là, Triệu Thanh Mai bị cấm vào nội địa!
Mặc dù Hương Giang giành về, nhưng vẫn có chút vấn đề lịch sử còn sót lại, không thể không thận trọng.

Mở ra thời kì mới, không phải ai cũng được phép tự do đi lại trong nước.

Hay nói cách khác, phần tử nguy hiểm vừa mê tín vừa có thủ đoạn như Triệu Thanh Mai chắc chắn không được.

Ai biết cô ta vào nội địa có thả mấy cục lửa ra không?
Đừng xem thường mạng lưới tình báo quốc gia, chuyện gì cũng không gạt được ánh mắt của họ.

Huống chi Triệu Thanh Mai ở Hương Giang rêu rao không tránh ai, cho nên bị người ta biết cũng không lạ gì.

Triệu Thanh Mai tức gần chết, nhưng không có cách nào.

Mà sở dĩ cô ta vội về nội địa là vì hàng tồn gần hết rồi, nếu không đi thì không có cách nào đối phó với đám người kia.

Quả nhiên, nhóm đối thủ của Trương Bồi Quần, nhanh chóng phát hiện hai người không còn thủ đoạn tự vệ, tạo ra tình huống "ngoài ý muốn", giải quyết một mẻ.

Trương Bồi Quân tử vong tại chỗ, Triệu Thanh Mai còn có ánh sáng nhân vật chính, để lại một cái mạng.

Nhưng mất hết tất cả, kẻ địch khắp nơi tìm cô ta, sống không bằng chết.

Cô ta ở Hương Giang, không ngừng bị trả thù, lại luôn bằng ánh sáng nhân vật chính thoát chết, lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, chết không được, sống cũng không xong, lại không có dũng khí tự sát, chỉ có thể kéo dài hơi tàn như thế.

Mà Lâm Tô, cô dùng cả cuộc đời dâng hiến cho sự nghiệp nghiên cứu khoa học cho tổ quốc, cả đời không lập gia đình.

*
Lâm Tô trở về không gian hệ thống, 003 vừa thấy cô liền giơ chân, "Ui cha bà nội tôi ơi, cô lại chơi hỏng nhân vật chính rồi?"
Lâm Tô nhíu mày, "Theo lời ngươi nói, không dùng năng lực tu sĩ, thậm chí còn không tìm phiền phức cho cô ta, tự cô ta đi tìm đường chết, cái này cũng trách tôi?"
003 đi tới đi lui, nắm tóc kéo loạn xạ, tự nhủ, "Được rồi được rồi, chắc là nhân vật chính thế giới này yếu, sau này tôi nâng tiêu chuẩn lên là được..."

Nói thầm một hồi, hắn lại đột nhiên ngẩng đầu, "Nhưng cô sau này không được sử dụng kỹ năng của thế giới trước, như không được dùng y thuật thế giới trước, vũ khí thế giới trước cũng không..."
Hắn nghĩ, nếu Lâm Tô không dùng y thuật cứu song bào thai, thì không tẩy sạch được thanh danh; không tẩy sạch được thanh danh, thì không có nhiều người đứng về phía cô, rồi lúc từ hôn Tưởng Nghị Thành, cũng không có nhiều người ủng hộ cô trách cứ Triệu Thanh Mai, không có chuyện nhân vật chính rớt đại học, không có chuyện đi Hương Giang...!Tất cả là tại Lâm Tô dùng y thuật thế giới trước.

Đúng, chính là như vậy!
Lâm Tô không biết hắn suy nghĩ gì, hắn nói không dùng, thì không dùng.

"Còn cấm cái gì, ngươi nói một lần cho xong đi." Cô đã nhìn ra, cái hệ thống này là tay mơ, yêu cầu gì sau này mới bổ sung, căn bản là mò đá qua sông, vừa thí nghiệm vừa cải tạo.

003 bị ánh mắt hiểu rõ tất cả của cô nhìn đến chột dạ, ấp úng nói, "Còn gì để tôi suy nghĩ đã...!Đúng rồi, sau này cô không được biết trước kịch bản! Đúng, không có kịch bản, chỉ nhận được thiết lập của nhân vật phản diện, ngay cả nhân vật chính là ai cũng không biết, bằng chính thực lực của cô phát huy!"
Lâm Tô nhìn hắn, lo lắng nói, "Thật à? Ngươi xác định? Không thay đổi nữa chứ?"
Bị cô hỏi như thế, 003 không xác định, hàm hồ nói, "Ừ..

trước cứ như thế, sau này lại nói!"
Lâm Tô cười, tự do phát huy cô càng thích.

*
Triều chính độc tài, chèn ép trung thần, ăn hối lộ, thịt cá bách tính...!Đây là thiết lập nhân vật phản diện của Lâm Tô ở thế giới này —— một đại gian thần.

Nhưng lúc cô xuyên tới, đại gian thần còn chưa trưởng thành, vẫn còn là một tay gà mờ mới làm quan.

Thân thể này vẫn tên là Lâm Tô, nhưng là nam nhân.

Trước khi Lâm Tô đến, hệ thống cho cô thêm một buff không phân biệt, cho nên trạng thái bây giờ của cô là nữ, nhưng người ngoài nhìn cô là nam.

Nguyên chủ xuất thân từ gia đình nông, cha mẹ mất, gần như không có nơi nương tựa.

Vừa lên Trạng Nguyên, được phong làm huyện lệnh.

Trước mắt đây là chức vụ đầu tiên trước khi bước lên đường làm gian thần.

Mà bàn tay vàng lần này là một hệ thống, tên là —— Đi tới mây xanh.

Đây là tiểu thuyết lấy bối cảnh làm quan triều đình cổ đại, hoàn thành nhiệm vụ, nhận phần thưởng, đi tới mây xanh, trò chơi đi đến quan nhất phẩm.

Nhân vật ban đầu luôn ở tòng thất phẩm, chính là quan phẩm hiện tại của Lâm Tô, từ tầng dưới chót trèo lên, đi đến nơi cao nhất..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện