Xuyên Qua Chi Linh Thực Sư

Chương 1: Xuyên thành nam cặn bã


trước sau

Edit + Beta: Snail

Tiêu Cảnh Đình tỉnh lại, nhìn phòng ở xa lạ mà bất an xoa xoa mày.

Tiêu Cảnh Đình nhớ mang máng hắn đang ở phòng thí nghiệm nghiên cứu biến đổi gene khoai tây, trên đường về ký túc xá thì bị một nguồn sức mạnh đẩy vào giữa sông, thống khổ khi hít thở không thông quanh quẩn trong đầu, thật lâu không tiêu tán đi.

Tiêu Cảnh Đình đánh giá gian phòng trước mắt, trong giấc mộng, Tiêu Cảnh Đình tiếp nhận trí nhớ của một nhị thế tổ nghèo túng trùng tên trùng họ với mình, Tiêu Cảnh Đình nhìn căn phòng giống với trong trí nhớ người nọ như đúc, ý thức được có thể mình xuyên việt rồi.

Tiêu Cảnh Đình còn chưa kịp chải vuốt trí nhớ của mình, bụng liền kêu rột rột.

Tiêu Cảnh Đình xoa xoa cái bụng, từ trên giường ngồi dậy, chuẩn bị nấu chút đồ ăn.

Tiêu Cảnh Đình vừa nhóm lửa, nấu cơm, vừa hồi tưởng ký ức mình tiếp nhận, nguyên chủ vốn là thiếu gia Tiêu gia, nhưng mà, không phải nhà bình thường, nguyên chủ ở nhà bị nuôi hỏng, cả ngày chọi gà cưỡi ngựa, lưu luyến nơi trăng hoa, không làm việc đàng hoàng.

Ví bằng, cha mẹ nguyên chủ vẫn bình an, có lẽ nguyên chủ vẫn được nuôi như đại thiếu gia, vấn đề là, thời điểm phụ mẫu nguyên chủ ra ngoài làm nhiệm vụ, xảy ra sự cố, nguyên chủ liền bị tống cổ đến nơi hoang vắng này.

Tiêu Cảnh Đình nấu cơm, nghe được một loạt tiếng xi xi xao xao.

Tiêu Cảnh Đình nhìn thấy cửa phòng đối diện mở ra một khe nhỏ, một nhóc con xuyên qua khe cửa đang quan sát mình.

Tiêu Cảnh Đình cúi đầu, mặt không biến sắc.

Nguyên chủ có một người vợ, lúc nguyên chủ say rượu, không cẩn thận cưỡng bức một hạ nhân, việc này gây ầm ĩ rất lớn, nguyên chủ bị bức bất đắc dĩ liền cưới người nọ, nguyên chủ cũng không thích người vợ này, quan hệ giữa hai người rất gay go.

Số lần nguyên chủ cùng nam thê này phát sinh quan hệ cũng không nhiều, nhưng mà, hai người đã có hai đứa con trai.

Thế giới này, nam tử mang thai cũng không dễ dàng, thế nhưng, vợ nam chủ, lại hầu như mỗi lần đều có thể trúng thầu, nguyên chủ có rất nhiều hồng nhan tri kỳ, lam nhan tri kỷ, những tri kỷ này luôn nói xấu bên tai nguyên chủ, nói vợ hắn sinh con trai không phải của hắn, hắn bị người ta cắm sừng, còn giúp người khác nuôi con trai.

Nguyên thân là một tên đầu óc đơn giản, vốn cũng không thích vị nam thê này, bởi vì trong lòng tồn tại nghi ngờ, nguyên chủ càng nhìn nam thê này không vừa mắt, thái độ đối với con trai mình cũng rất tệ.

Lúc trước thời điểm còn trong đại gia tộc, nguyên chủ luôn coi người vợ với đứa nhỏ là không khí, ngược lại cũng xem như bình an vô sự, sau khi bị đày đến thôn xóm hoang vắng này, nguyên chủ chỉ cảm thấy gia tộc bất công với mình, không có cách nào tìm gia tộc lý luận, nguyên chủ đã đem một bồn lửa giận phát tiết trên người vợ
và con trai.

Tiêu Cảnh Đình tính toán, lúc này nam thê Hứa Mộc An của nguyên chủ hẳn đã đi ra ngoài tìm thức ăn.

Bởi vì nguyên chủ thích đánh vợ, khi Hứa Mộc An đi ra ngoài, luôn dặn dò hai đứa con trai phải khóa chặt cửa, đừng để Tiêu Cảnh Đình gây khó dễ.

Tiêu Cảnh Đình mới mười bảy tuổi, lại có một đứa con trai bốn tuổi, Tiêu Tiểu Đông, một con trai ba tuổi, Tiêu Tiểu Phàm.

Điều này khiến Tiêu Cảnh Đình kiếp trước hai mươi bảy tuổi vẫn còn là trai tân, rất chi là xấu hổ.

Nguyên chủ rất không thích hai đứa bé này, con lớn sinh trong mùa đông, liền tiện tay lấy tên Tiểu Đông, còn về Tiêu Tiểu Phàm, bởi vì nguyên chủ cảm thấy đứa nhỏ này phổ thông bình thường nên cứ lấy đại tên Tiểu Phàm.

Tuy tuổi con trai trưởng của nguyên chủ còn nhỏ, thế nhưng đầu óc không thiếu.

Con trai nhỏ lại bất đồng, sau khi Tiêu Tiểu Phàm sinh ra không lâu thì bị một cơn bệnh nặng, nguyên chủ lại không coi trọng, khi mời đại phu về thì đã muộn, cháy hỏng đầu óc, ngốc ngốc đần đần.

Tiêu Cảnh Đình nhìn sang phía cửa, một cái đầu nhỏ ở sau cửa cẩn thận từng ly từng tí nhìn hắn, trông thấy ánh mắt Tiêu Cảnh Đình, lại rụt trở về, Tiêu Cảnh Đình dời mắt đi chỗ khác, đầu nhỏ lại ló ra.

Tuy Tiêu Cảnh Đình và Hứa Mộc An là phu thê, nhưng mà Tiêu Cảnh Đình không hề xem Hứa Mộc An là vợ mình, cái ăn trong nhà cũng không cho phép Hứa Mộc An sử dụng, nguyên chủ thường xuyên ra ngoài ăn chơi đàng điếm, Hứa Mộc An cùng con hắn muốn ăn, chỉ có thể tự Hứa Mộc An nghĩ biện pháp.

Tiêu Cảnh Đình cúi đầu, lúc nguyên chủ rời nhà, trên người còn tám trăm lượng bạc, Hứa Mộc An thì một phân tiền cũng không có, tám trăm lượng bạc ròng, nếu như nguyên chủ xài tiết kiệm một chút, cũng đủ dùng một đoạn thời gian.

Vấn đề là nguyên chủ vốn là đại thiếu gia, trước kia tùy tay thưởng bạc cho người ta đã hơn mười lượng, tiêu tiền như nước thành thói, tự nhiên khó sửa, nguyên chủ không có chuyện gì làm liền chạy tới trấn trên tiêu khiển, tám trăm lượng không đến mấy tháng liền hết sạch.

Nguyên chủ tử vong, là vì hắn mê tiêu dao tán, ăn thứ này vào, có thể khiến người ta cảm thấy bay bổng như tiên.

Nghĩ đến những gì nguyên chủ đã làm, Tiêu Cảnh Đình không khỏi cảm thấy tiền đồ u ám.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện