Xuyên Qua Chi Linh Thực Sư

Chương 12: Nho thật chua


trước sau

Edit + Beta: Snail

Lúc Hứa Mộc An dậy, Tiêu Tiểu Đông cùng Tiêu Tiểu Phàm cũng tỉnh, ngày hôm qua ăn thịt heo, hai huynh đệ đều có chút tinh lực dồi dào.

Huynh đệ hai người ghé vào cửa sổ, sau khi nhìn theo Hứa Mộc An rời khỏi, liền quan sát động tĩnh của Tiêu Cảnh Đình.

"Ca ca, phụ thân đang làm gì vậy?" Tiêu Tiểu Phàm tò mò hỏi.

Tiêu Tiểu Đông ngoẹo đầu, nói: "Dường như đang trồng nho."

"Trồng nho?" Con mắt cái mũi Tiêu Tiểu Phàm thoáng chốc vặn vẹo thành một cục.

"Nho? Nho thật chua, đệ không ăn." Tiêu Tiểu Phàm phồng quai hàm nói.

Tiêu Tiểu Đông cười nhạo một tiếng, nói: "Người ta trồng, cũng không phải cho đệ ăn, đệ muốn ăn, còn chưa chắc có thể ăn được đâu."

Tiêu Tiểu Phàm phồng quai hàm, thở phì phò trừng Tiêu Tiểu Đông.

Tiêu Cảnh Đình nhìn về phía Tiêu Tiểu Đông cùng Tiêu Tiểu Phàm, Tiêu Tiểu Đông nhận thấy ánh mắt Tiêu Cảnh Đình, đem cửa sổ đóng lại, mang theo Tiêu Tiểu Phàm trốn vào trong.

Tiêu Cảnh Đình thầm nghĩ: tiền thân lưu lại bóng ma, rất khó loại trừ! Từ từ sẽ đến đi.

Người trong thôn, muốn vào thành, hơn phân nửa đều ngồi xe trâu Lý gia, Hứa Mộc An cũng không ngoại lệ, trước đó Hứa Mộc An săn được con mồi nhiều hơn chút, đều là ngồi xe trâu của Lý Thăng mà đi.

"Hứa thiếu, heo thật là lớn! Phân nửa đã lớn như vậy, cả một con, vậy chắc khủng khiếp lắm đi!" Lý Thăng tràn đầy hâm mộ nói.

Hứa Mộc An gật gật đầu, nói: "Đúng vậy!"

"Hứa thiếu, là muốn đem heo đi bán sao?" Lý Thăng hỏi.

Hứa Mộc An gật gật đầu, nói: "Đúng vậy!"

"Một con heo lớn như vậy, có thể bán mười mấy lượng bạc đi, Hứa thiếu, đây là ngươi săn được sao?" Khưu Bạch hỏi.

Hứa Mộc An nhìn người từ trong xe đi ra, nhíu nhíu mày, Khưu Bạch thường xuyên đi xe trâu vào thành, trước đó Hứa Mộc An vẫn không đụng phải hắn, lần này lại đụng phải.

Sợ gây thêm rắc rối, Hứa Mộc An trực tiếp gật gật đầu, nói: "Đúng vậy! Ta săn được."

"Hứa thiếu, thật rất giỏi, có điều sao chỉ có nửa con vậy! Nếu đủ một con mà nói, có thể bán mấy chục lượng bạc đó."

"Còn nửa con, ăn rồi." Hứa Mộc An nói.

Khưu Bạch có chút ghen tỵ nói: "Heo này linh khí rất nồng đậm, nhất định ăn ngon lắm đi."

Hứa Mộc An gật gật đầu, nói: "Ăn ngon lắm." Khưu Bạch ỷ vào chuyện có một chân với Tiêu Cảnh Đình, không có việc gì liền tới cửa tống tiền, Hứa Mộc An nhìn người này, rất không vừa mắt, có điều, cũng không thể tránh được.

"Được rồi, được rồi, đều lên xe đi, chúng ta cần phải đi." Lý Thăng nói.

Xe trâu đi hơn một canh giờ, cuối cùng cũng đến trong thành.

Hứa Mộc An quen thuộc đem heo bán cho tửu lâu, cầm bạc mua gạo mì cùng trứng gà, lại mua vài bộ quần áo, quần áo trên người hai đứa con trai đều có chút rách, trong tay có chút bạc, Hứa Mộc An không muốn lại ủy khuất bọn nhỏ.

Lúc Hứa Mộc An về đến nhà, liền thấy dây nho xanh um tươi tốt đầy sân.

Một mùi
thịt nồng đậm, từ trong phòng bay ra.

Hứa Mộc An mở cửa, nhìn thấy Tiêu Cảnh Đình đang xoay quanh bệ bếp, Tiêu Cảnh Đình liếc nhìn Hứa Mộc An, nói: "Ngươi về rồi, lập tức có thể ăn cơm."

Hứa Mộc An gật gật đầu, lên tiếng, "Được."

Lần này Tiêu Cảnh Đình làm một nồi măng xào thịt lớn, Tiêu Tiểu Đông cùng Tiêu Tiểu Phàm không thể ăn thịt quá nhiều, nhưng ăn nhiều chút măng dính vị thịt lại không thành vấn đề.

Hứa Mộc An ăn thịt, thầm nghĩ: tay nghề của Tiêu Cảnh Đình thật tốt, có điều, người này cũng không biết trúng tà gì, cư nhiên mời y cùng con trai ăn cơm chung.

Hứa Mộc An thấy tâm tình Tiêu Cảnh Đình không tệ, lấy ra mười hai lượng bạc, nói: "Bán heo được mười sáu lượng bạc, tiêu tốn bốn lượng bạc, còn lại mười hai lượng."

Tiêu Cảnh Đình thu hồi sáu lượng, nói: "Còn dư lại ngươi nhận lấy đi, không nghĩ tới con heo này còn rất đáng tiền."

Hứa Mộc An gật gật đầu, có chút chột dạ nói: "Được."

Sợ Tiêu Cảnh Đình ăn mảnh, Hứa Mộc An đem mười tám lượng bạc nói thành mười sáu lượng, không nghĩ tới Tiêu Cảnh Đình vậy mà lại không phát hiện, còn chia cho y phân nửa, tuy rằng chột dạ, Hứa Mộc An cũng không nói thật ra, y có hai đứa bé phải chiếu cố, không thể không đề phòng một chút.

"Làm sao vậy? Mau ăn đi!" Tiêu Cảnh Đình nhìn Hứa Mộc An hỏi.

Hứa Mộc An gật đầu, tiếp tục ăn.

"Ăn thịt thật là thoải mái mà!" Tiêu Cảnh Đình nhịn không được nói. Kiếp trước ăn thịt chỉ là ăn ngon, kiếp này ăn thịt lại có thể tăng thực lực lên,, ăn đến toàn thân thư thái, nếu mỗi bữa ăn đều có thịt, thực lực tăng lên, nhất định rất nhanh, khó trách người của những đại gia tộc kia, thực lực lại tăng nhanh như vậy.

"Đúng vậy! Đúng vậy! Ăn thịt thật thoải mái, thịt ăn ngon." Tiêu Tiểu Phàm nói.

Tiêu Cảnh Đình vươn tay, xoa xoa đầu Tiêu Tiểu Phàm.

Hứa Mộc An nhìn thần sắc ôn hòa của Tiêu Cảnh Đình, do dự một chút, đem chuyện gặp Khưu Bạch, nuốt xuống.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện