Lê Phi Phàm cho là Hoắc Uẩn Khải sẽ gọi lại cho Thư Dịch Khinh trước, ai ngờ cậu ta quá thiếu kiên nhẫn, bọn họ vừa mới bắt đầu ăn cơm mà cuộc gọi thứ hai đã đến.Hoắc Uẩn Khải đứng nghe điện thoại bên cửa sổ .Thư Dịch Khinh nghe thấy giọng hắn qua điện thoại bèn ngừng một lát, sau đó mới nói: "Anh hai? Mới vừa rồi...”"Đang họp." Hoắc Uẩn Khải nói: "Cậu gọi cho tôi có chuyện gì không?”"Không có gì, chỉ là em nhớ sinh nhật của dì sắp đến nên muốn gọi điện thoại hỏi anh một chút thôi." Thư Dịch Khinh đang ở nước ngoài, cậu ta sẽ không quên lý do vì sao lần trước lén về nước rồi lại phải rời đi ngay.Tức giận chỉ là một phần, mà cậu ta sống ở nước ngoài cũng không vui chút nào.Thư Dịch Khinh tự thuyết phục bản thân rằng mình đã quen dựa dẫm vào Hoắc Uẩn Khải, trên đời này chẳng có gì là không thể nói với anh hai, cậu ta cũng khẳng định là anh hai sẽ đứng về phía mình.Nhưng từ sau khi cậu ta gặp Lê Phi Phàm, tất cả những gì vốn tưởng là đúng đều phải đặt một dấu chấm hỏi phía sau.Điều này làm cậu ta lo âu, trằn trọc khó ngủ.Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Thư Dịch Khinh đã hiểu ra: Cậu ta thích Hoắc Uẩn Khải, thậm chí đã bắt đầu thích hắn từ lâu.Thư Dịch Khinh biết rõ mẹ của Hoắc Uẩn Khải không thích mình, nhưng cuối cùng vẫn lấy cớ này để gọi cho hắn.Chẳng qua lúc nghe thấy giọng Lê Phi Phàm, trong đầu cậu ta lập tức hiện lên dáng vẻ của anh vào đêm đầu tiên hai người gặp nhau.Cảm giác bị đe dọa lập tức bóp chặt lấy trái tim khiến cậu ta cảm thấy khó thở vô cùng."Em muốn về nước." Thư Dịch Khinh đột nhiên nói.Không đợi Hoắc Uẩn Khải đáp lại, cậu ta đã vội nói: "Anh hai, em không hề tùy hứng, lần này em đã cân nhắc kỹ lưỡng rồi mới ra quyết định.”Hoắc Uẩn Khải đổi tay nghe điện thoại, hơi nhíu mày."Bây giờ chưa phải lúc." Hắn nói."Tại sao?" Thư Dịch Khinh đột nhiên nóng nảy chất vấn: "Có phải cái tên Lê Phi Phàm đó đã nói gì không?”Hoắc Uẩn Khải ngừng một lát: "Không liên quan tới cậu ấy.”"Không, nhất định là có liên quan!" Từ nhỏ đến lớn Thư Dịch Khinh chưa bao giờ trải qua cảm giác thất bại mãnh liệt như vậy, tuy cậu ta không hiểu lý do nhưng lại quen thói có gì nói đó.
"Cái tên Lê Phi Phàm kia vừa nhìn đã biết không phải kẻ đơn giản, anh ta ở bên anh chắc chắn là có mục đích khác.
Anh hai, em không muốn nói xấu anh ta, anh cũng biết em không phải loại người như vậy, nhưng anh ta không có nói với anh việc anh ta cố ý cúp điện thoại của em đúng không, người như vậy...”Tai Hoắc Uẩn Khải thì nghe Thư Dịch Khinh kể chuyện bị người ta cố ý cúp máy, nhưng ánh mắt hắn lại nhìn về “kẻ không đơn giản” trong miệng cậu ta.Đương nhiên Thư Dịch Khinh không biết là người kia còn chẳng thèm dùng tới loại thủ đoạn nhỏ sau lưng như thế này.Lúc này Lê Phi Phàm đang ngồi sóng vai với Trì Cận bên bàn, cả hai đều đang nói tới vụ đầu tư.Mới sáng ra đã thấy cảnh động tay một cái là kiếm được hơn trăm triệu của những người này, Lê Phi Phàm đã nảy ra một ý tưởng.
Anh tinh ý mà cũng không tham vọng đụng tay vào hạng mục quan trọng, nhưng Hoắc Uẩn Khải dám để cho anh dự thính, điều này chứng tỏ hắn không ngại cho anh biết những chuyện này.Trước mắt, trong tay Lê Phi Phàm không có nhiều tiền nên Trì Cận là đối tượng thích hợp nhất.Địa vị nhà họ Trì không thấp, trong số bạn bè của Hoắc Uẩn Khải, anh ta là người ít dính líu tới Thư Dịch Khinh nhất.Và cũng là lựa chọn tốt nhất để thử nghiệm."Tôi đầu tư hai triệu." Lê Phi Phàm nói: "Đây là toàn bộ vốn liếng mà tôi có, nhưng anh cứ yên tâm, nếu có thua lỗ thì cứ tính cho tôi.”Trì Cận cũng tò mò: "Sao cậu lại muốn đầu tư với tôi?”"Tôi tin anh." Lê Phi Phàm cười: "Hơn nữa, tuy tôi cũng không quá đau lòng khi tiêu tiền của Nhị gia, nhưng nếu tự mình kiếm được tiền tiêu vặt thì chẳng phải càng an tâm hơn sao.”Tới đây, ánh mắt của Trì Cận nhìn anh đã thay đổi.Lê Phi Phàm biết trong mắt bọn họ, anh đơn giản chỉ là một món phụ kiện.
Giá trị con người anh hoàn toàn phụ thuộc vào việc anh còn giá trị lợi dụng hay không.
Theo một nghĩa nào đó mà nói thì anh giống như một món đồ, một khi hết giá trị lợi dụng là có thể vứt đi.Nhưng bây giờ món trang sức đó lại bắt đầu có khuynh hướng phá vỡ tầng xiềng xích này.Điều này hẳn sẽ khiến cho Trì Cận nghi ngờ.Anh ta nói: "Vậy cậu hoàn toàn có thể đi theo Uẩn Khải, chỉ cần cậu ta tùy tiện chỉ điểm một chút thôi, cậu còn sợ không kiếm được tiền sao?”Lê Phi Phàm biết hai triệu chỉ là một cột mốc giới hạn đối với người có thân phận như Trì Cận, nếu nhiều hơn chút thì sẽ bị chê là quá tham vọng, còn nếu ít hơn chút thì người ta sẽ xem thường mình.
Anh vẫn đủ sự tinh tế trong việc nắm bắt tâm tư của người khác.Lê Phi Phàm không hề bị làm khó với câu hỏi này, anh nói thẳng: "Vậy có khác gì trực tiếp xin tiền hắn đâu? Anh biết đó, đàn ông mà, thời gian lâu dài thì đâu ai chịu nổi kẻ xin tiền mình mỗi ngày chứ.”Lê Phi Phàm không thèm nói nhỏ lại, hiển nhiên anh cũng không sợ Hoắc Uẩn Khải sẽ nghe thấy.Anh còn cố ý nói: "Tôi sợ có ngày nào đó mà mình xin nhiều lên sẽ bị ai đó đá, tới lúc đó chẳng phải tôi sẽ ra đường ăn xin sao.”Bộ dáng kiểu "Đúng rồi đó, tôi đặc biệt nói cho Hoắc Uẩn Khải anh nghe đó" của anh khiến Trì Cận bị chọc cười.Là người trong cuộc, giờ phút này Trì Cận không thể không thừa nhận rằng Lê Phi Phàm vừa thú vị mà cũng vừa to gan.Anh ta quen biết Hoắc Uẩn Khải nhiều năm nhưng chưa thấy ai dám nói mấy lời này trước mặt hắn.Nhưng Trì Cận vẫn quan tâm đến thể diện của Hoắc nhị gia: "Cái này ấy à, tôi đảm bảo hắn không phải là loại người như vậy.”Lê Phi Phàm liếc mắt khinh thường.
Dĩ nhiên hắn không phải người như vậy, hắn chỉ trực tiếp giết người luôn thôi."Đồng ý hợp tác?" Anh giơ nắm tay về phía Trì Cận.Trì Cận cũng giơ nắm tay cụng vào tay anh: "Được, chỉ cần cậu tin tôi.”Ở bên này, Lê Phi Phàm đã tự đàm phán xong một vụ làm ăn của bản thân.
Anh không chỉ lấy tiền của Hoắc Uẩn Khải để làm tiền vốn mà còn thuận tiện bôi xấu hắn một phen trước mặt nhóm bạn.Bên kia, Hoắc Uẩn Khải vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.Chắc chắn hắn đã nghe thấy lời Lê Phi Phàm vừa nói, chẳng qua không có phản ứng gì mà thôi.Hoắc Uẩn Khải nói với điện thoại: "Khi quyết định bất kỳ chuyện gì, cậu cũng nên nghĩ tới hậu quả một chút.
Dịch Khinh, cậu không còn là trẻ con, không cần lo lắng tới những chuyện không cần thiết.
Tôi đã sắp xếp người ở nước ngoài rồi, cậu cứ an tâm đi học đi.”"Anh hai!" Thư Dịch Khinh lớn tiếng.Hoắc Uẩn Khải cúp máy.Không ai để ý vài phút sau, điện thoại của Thành Dư Nam nhận được một tin nhắn từ Thư Dịch Khinh.Tin nhắn nói: "Anh Dư Nam, anh giúp em một chút, cũng là giúp anh hai.”Hoắc Uẩn Khải không có ý kiến gì về việc Lê Phi Phàm hợp tác với Trì Cận.
Có lẽ đối với hắn, đây chỉ là chuyện nhỏ có cũng được, không có cũng chẳng sao mà thôi.Đến xế chiều hôm đó, quản gia của nhà họ Hoắc đột nhiên tìm tới nói phu nhân cho người đến nhà tổ lấy một tấm lụa đỏ, nghe đâu đó là vật rất cần thiết cho lễ cúng giỗ tổ truyền thống.
Nhưng hôm sau chính là tiệc sinh nhật phu nhân, trong nhà quá bận rộn nên muốn nhờ anh giúp đỡ