Người đàn ông trước mặt này khả nghi, cô không tin tên này lại có thể toàn năng như thế.
“Đừng đùa, anh chỉ là một người tầm thường.”
Trong lòng cô, người đặc biệt duy nhất chỉ có cô, những người còn lại chỉ là nhân vật giả tưởng trong cuốn sách, ai cũng như ai cả.
“Tôi tên Phương Thiết, cô nghe có quen không?”
Tịch Nhiên tâm trí vốn đang loạn, lại không chú ý mà buột miệng nói ra lời trong lòng:
“Không thể được nào, Phương Thiết là thiếu gia bại liệt của gia tộc họ Phương thần bí, anh ta cả đời không thể đi lại, sao có thể…”
Chưa nói hết, cô biết mình lỡ lời rồi, nhanh chóng bịt miệng lại.
Gia tộc họ Phương luôn đứng trong bóng tối, vì vậy cô mới phải phải tìm đến Hoắc Thuần Du điều tra tung tích của Phương Thiết.
Bên ngoài không ai có thể biết tình hình nội bộ nhà họ Phương, cô không nên tỏ ra mình biết nhiều như thế.
“Đừng lo lắng.” Phương Thiết vừa nói xong đã kéo cái mũ choàng thần bí của cô xuống, “Tôi biết cô thông qua cuốn sách để tới đây.”
Tịch Nhiên sửng sốt như không tin vào tai mình, chuyện này sao anh ta lại biết? Ý giọng khẳng định cũng không nề hà dài dòng, giống như kẻ này biết tất cả, thậm chí lại như nhìn thấu được những hỗn loạn trong lòng của cô.
Cô nghi hoặc: “Anh có phải Phương Thiết không?”
“Có lẽ thế, tôi cũng khá giống cô đấy.
Nhưng tôi ở nơi đây từ rất lâu rồi.”
“Anh bị mắc kẹt ở đây à? Trong một cuốn sách?”
Nghe câu hỏi của cô, Phương Thiết không biết vì sao, cười lớn một tràng giòn giã.
Anh ta khúc khích: “Cô vẫn cho rằng nơi này là giả à? Sau những ngày tháng ở đây?”
Tịch Nhiên trái ngược hiểu rất rõ sự chân thực ở nơi này, nhưng cô không thể lý giải một cách logic cách vận hành của cuốn sách kia.
Nếu nơi đây không phải giả, hà cớ gì chỉ một cuốn sách có thể điều khiển được thời không, chỉ tùy ý cũng có thể thay đổi sự việc?
“Cô ngây ngô quá, có phải trước khi xuyên, chửi cuốn sách ấy mấy lời không? Hẳn là gây thù với cuốn sách nên nó mới không chỉ dẫn cho cô nhỉ.”
“Gây thù? Cuốn sách này có linh tính à?”
Nghĩ lại cũng có thể lắm, cuốn sách ấy còn tự hiện chữ, thậm chí còn cảnh cáo cô.
Nếu giải thích theo hướng như vậy, mọi chuyện đều trở nên hợp lý.
“Thì ra là vậy, chẳng trách nó ép tôi tự tìm đường sống.
Nó muốn ép tôi chết đây mà.”
Nếu không phải vội vã rời đi quên mang theo túi sách, có lẽ cô đã lấy cuốn sách ra ép cung nó rồi.
“Ép cô tìm đường sống?”
“Ừ, dòng chữ đỏ trên cuốn sách đã đưa cho tôi gợi ý như vậy.”
“Lạ thật.”
Tịch Nhiên thấy dáng vẻ suy tư của Phương Thiết, không khỏi tò mò hỏi:
“Sao thế?”
“Cuốn sách thường sẽ có hai phần, phần chữ đen sẽ là cốt truyện, phần chữ đỏ sẽ là nhiệm vụ.”
“Cái gì cốt truyện? Cuốn sách này còn có cả phần cốt truyện à?”
Cốt truyện cái gì, cuốn sách của cô đều không có, có một cái kết cục ở cuối trang thôi, có tính không?
“Ừ, trước giờ tôi gặp hơn mười mấy người, cuốn sách của bọn họ đều như thế.”
Cô nghe chậm lại, lời anh ta vừa nói là mười mấy người?
“Vậy là ở đây còn có ai khác sao?”
Phương Thiết không nói thẳng, lại vòng một vòng.
“Đừng nghĩ xa vậy, tôi đã sống mấy thế kỷ rồi, sao có thể so với cô chứ.”
Tịch Nhiên bị đánh lạc hướng: “Mấy thế kỷ?”
“Tôi có nhớ rằng tôi đã nói, bản thân mình sẽ ở đây lâu dài rồi nhỉ?”
“Anh bất tử ư?”
“Không phải, tôi cũng sẽ chết, nhưng tôi sẽ sớm tái sinh, sống lại với một thân phận khác.”
Cô nghe anh nói, càng thêm tò mò, chết đi lại tái sinh, người bình thường sẽ như vậy sao?
“Sao anh có thể? Còn nữa, lý do là gì vậy?”
“Chẳng có gì, lời nguyền thôi.
Tôi là người đầu tiên tới đây, người đầu tiên tiếp xúc với cuốn sách.
Cũng là người