PN5: LTPxCPV: Dữ dội, nóng bỏng và đầy chiếm hữu.
Ánh nắng nơi phía chân trời dần chuyển sang màu đỏ rực, mang đến cho Thanh Ngọc Kiếm Tông một tầng khí thế bao la hũng vĩ.
Dưới ánh mặt trời rực rỡ, Lê Trường Phong từ từ mở mắt ra, tia nắng rơi trên hốc mắt của hắn như nhuốm một màu đỏ hồng.
Nhưng trong mắt của hắn không hề có nước mắt.
Đối với hắn mà nói, khoảng thời gian khó khăn và đen tối nhất chỉ còn tồn tại trong ký ức, hắn bây giờ không còn đòi hỏi gì nữa.
Lúc này, hắn yên lặng nhìn về phía trước, trong núi rừng xanh ngắt được phủ một màu vàng óng ánh, có một đàn chim nối đuôi nhau bay lên trời, cất lên từng tràng tiếng hót rộn vang.
Lê Trường Phong im lặng mỉm cười, vừa định đứng dậy thì bất chợt ngửi thấy mùi hương hoa lê quen thuộc.
Ánh mắt hắn khẽ động, lại yên lặng dừng lại động tác đứng dậy, nhắm mắt lại.
Đúng như dự đoán, Cung Phất Vũ đến rồi.
Lúc này, Cung Phất Vũ chắp tay sau lưng, đi tới đi lui ở sau lưng Lê Trường Phong, nhìn Lê Trường Phong vẫn bình thản đả tọa, không nhúc nhích tí nào.
Nhíu nhíu mày, Cung Phất Vũ liền nảy ra ý xấu.
Cỏ đuôi chó mảnh khảnh mọc đầy lông bị một bàn tay trắng nõn thon dài bẻ gãy rồi quơ qua quơ lại dưới mũi Lê Trường Phong.
Gãi tới gãi lui.
Cuối cùng, Lê Trường Phong yên lặng mở mắt ra, bất đắc dĩ nhìn Cung Phất Vũ đang cầm cỏ đuôi chó ngồi chồm hổm trước mặt mình, nói: “Đừng quậy nữa.
”
Cung Phất Vũ: …!
Hừ một tiếng, Cung Phất Vũ tiện tay ném cỏ đuôi chó đi, đứng dậy nói: “Chàng tu luyện thế nào rồi, chàng đã dùng vảy với máu của đồ đệ chàng đưa cho chưa?”
Lê Trường Phong: “Không vội.
”
Cung Phất Vũ dậm chân một cái: “Chàng không vội? Ba năm nữa chàng đã bốn…… Đã đến lúc rồi, nếu còn không chịu đột phá Nguyên Anh, sau này sẽ khó càng thêm khó, chàng thật sự không quan tâm sao?”
Lê Trường Phong bất đắc dĩ thở dài: “Nền tảng tu vi của ta chưa vững.
”
Cung Phất Vũ: …
Nhìn vẻ mặt không lạnh không nóng bình thản của Lê Trường Phong, Cung Phất Vũ quả thực muốn mắng người, nhưng không biết sau đó y nghĩ tới điều gì, chỉ nhíu nhíu mày rồi lại kiềm chế được.
“Thôi bỏ đi, ta đói bụng rồi, chàng trở về ăn cơm với ta đi.
”
Lê Trường Phong khẽ cười một tiếng: “Được.
”
•
Thực ra, Cung Phất Vũ luôn cảm thấy từ khi Lê Trường Phong và y ở bên nhau, giữa hai người vẫn tồn tại khoảng cách.
Dẫu biết là do không có tình căn, nhưng trong lòng Cung Phất Vũ vẫn cảm thấy nghi ngờ – y cảm thấy Lê Trường Phong đang giấu y chuyện gì đó.
Nhưng nhìn điệu bộ của Lê Trường Phong, có lẽ hắn sẽ không chịu nói ra.
Cung Phất Vũ bĩu môi, quyết định tự mình ra tay.
Vẫn là cách cũ, hạ thuốc.
Cung Phất Vũ biết Lê Trường Phong đã cảnh giác, cho nên y không động tay động chân với bất kỳ món ăn nào.
Một bàn đầy những món ăn ngon quý hiếm, tất cả đều là những món Cung Phất Vũ thích.
Lúc này Cung Phất Vũ đang nghiêng người tựa trên ghế dài, để Lê Trường Phong gắp thức ăn cho y.
Trên người y chỉ mặc một bộ bạch y giản dị họa tiết mây mờ, mái tóc dài xoăn óng ả xõa xuống như thác nước, được buộc bằng một sợi dây chuyền vàng dài mảnh, để lộ ra cần cổ trắng nõn thon dài cùng gương mặt xinh đẹp mỹ lệ.
Lười biếng tùy ý, nhưng lại quyến rũ đến cực điểm.
Nhìn thấy Cung Phất Vũ như vậy, ánh mắt Lê Trường Phong dịu dàng hơn rất nhiều, hắn trước giờ vẫn luôn chiều theo Cung Phất Vũ, thật sự tự mình gắp thức ăn, bỏ từng món vào chiếc đĩa pha lê xinh đẹp, bưng đến trước mặt Cung Phất Vũ đút y ăn.
Cung Phất Vũ đã tích cốc từ lâu, y ăn những thứ này chỉ là muốn nếm thử mới lạ, chẳng mấy chốc liền thấy ngán, xua tay ý bảo Lê Trường Phong đổi đĩa khác: “Ta muốn ăn dưa lưới.
”
Lê Trường Phong bị Cung Phất Vũ sai bảo thành quen, rất nghe lời đặt đĩa xuống, xoay người đi lấy bát đựng dưa lưới.
Khẩu vị của Cung Phất Vũ ngọt ngấy, khi ăn dưa lưới, không chỉ ăn dưa lưới không mà còn rưới thêm mật hoa, rắc thêm đủ thứ nào là quả hạnh, nho khô…, cuối cùng còn tưới thêm một ít rượu trắng, Lê Trường Phong nhìn thấy đã cảm thấy ngọt khủng khiếp, nhưng ngặt nỗi Cung Phất Vũ lại thích như vậy.
Sau khi trộn xong bát dưa lưới, Lê Trường Phong đưa chiếc bát nhỏ tinh xảo qua.
Lúc này Cung Phất Vũ lại không đưa tay ra, mà lười biếng nói: “Đút ta.
”
Lê Trường Phong: …
Theo bản năng ngẩng đầu lên, Lê Trường Phong đối diện với đôi mắt lấp lánh đong đầy ý cười của Cung Phất Vũ.
Trái tim Lê Trường Phong bất giác run lên, triệt để mềm lòng.
Sau đó, hắn liền từ bỏ hết nguyên tắc không được chiều chuộng Cung Phất Vũ quá mức, cầm chiếc muỗng nhỏ bằng bạc lên, múc dưa ngọt đưa đến bên môi Cung Phất Vũ.
Cung Phất Vũ hững hờ ngậm chiếc muỗng vào trong miệng, cuối cùng còn mang theo ý cưới khẽ liếm môi dưới một cái, đôi môi mỏng đỏ mọng dính nước trái cây và mật hoa, trở nên mềm mại bóng loáng.
Lê Trường Phong: …
Cho dù là thằng ngốc, Lê Trường Phong bấy giờ cũng hiểu ra chút gì đó.
Nhưng hắn hiện tại, thật sự không được cho lắm……
Nghĩ đến đây, trong lòng Lê Trường Phong thắt lại, vốn định im lặng đặt bát pha lê trong tay xuống, không ngờ Cung Phất Vũ đã biết trước được động tác của hắn, y túm lấy cổ áo hắn, ngẩng đầu hôn hắn.
Dưa lưới cực kỳ ngọt, mềm dẻo mọng nước, tan ngay trong miệng.
Đôi môi của Cung Phất Vũ càng mềm mại ẩm ướt giống như sương sớm mùa xuân, chạm vào như muốn tan chảy.
Tay cầm bát thủy tinh của Lê Trường Phong có chút không vững.
Cuối cùng, vẫn là Cung Phất Vũ lấy tay hất đổ chiếc bát đó.
Dưa lưới và nước trái cây rơi vãi khắp sàn, Lê Trường Phong vừa được Cung Phất Vũ hôn vừa bị kéo lên chiếc ghế dài mềm mại.
Hiếm khi hô hấp của hắn có chút dồn dập.
Ngay khi Lê Trường Phong vô cùng rối rắm trong lòng, muốn đẩy Cung Phất Vũ ra nhưng lại sợ Cung Phất Vũ nổi giận, trong đầu hắn liền dâng lên một cỗ mệt mỏi khó hiểu.
Cứ như vậy, trước mắt hắn tối sầm, từ từ ngã vào trong lồng ng/ực tỏa mùi hương hoa lê thoang thoảng của Cung Phất Vũ.
Vào khoảnh khắc cuối cùng, thứ mà Lê Trường Phong nhìn thấy là đôi mắt hẹp dài đã hoàn toàn mất đi sự dịu dàng mà trở nên cực kỳ lãnh tĩnh của Cung Phất Vũ.
•
Khi Lê Trường Phong tỉnh lại, mặt trời đã ngả về Tây.
Lúc này, hắn có chút đau đầu ngồi dậy, mờ mịt nhìn một đống bừa bãi trong phòng còn chưa được dọn dẹp, rồi lại nhìn ánh tịch dương đỏ như máu bên ngoài cửa sổ, lòng chợt chùng xuống.
Lê Trường Phong đột ngột đứng dậy, cái bát thủy tinh vỡ dưới chân lại vang lên một tiếng răng rắt, gió lạnh từ bên ngoài thổi vào phòng lập tức thổi tỉnh hắn.
Dưa lưới có vấn đề…
Giây tiếp theo, Lê Trường Phong bất chấp tất cả, đứng dậy lao ra ngoài.
Sau khi hỏi mấy người đệ tử trong Thanh Ngọc Kiếm Tông, mới có một đệ tử nói cho hắn biết: “Hình như Cung viện trưởng đã đến Lạc Hà Phong ở ngoài thành rồi.
”
Câu này giống như một cây búa tạ đập mạnh vào lồng ngực của Lê Trường Phong, sau đó hắn chẳng kịp suy nghĩ cái gì, liền ngự kiếm hóa thành một luồng sáng bay về phía Lạc Hà Phong.
Mới đầu hắn chỉ hơi lo lắng, nhưng bây giờ xem ra Cung Phất Vũ đã xem được ký ức của hắn rồi.
Lạc Hà Phong là nơi hắn đã giết tên Nguyên Anh kia.
Cung Phất Vũ muốn đến đó làm gì? Tìm tình căn của hắn sao?
Nhưng chuyện này Lê Trường Phong đã làm vô số lần nhưng vẫn không tìm được một chút gì, nếu Cung Phất Vũ đi cũng chỉ có kết quả như vậy.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lê Trường Phong vô cùng lo lắng và đau đớn, tốc độ ngự kiếm cũng tăng lên nhanh nhất, phát ra tiếng gió phần phật.
Kỳ thật lúc đó khi hắn tuyệt vọng nhất, chỉ nghĩ sống sót được là tốt rồi.
Mà bây giờ, hắn tuyệt đối không muốn Cung Phất Vũ phải trải qua nỗi tuyệt vọng của mình một lần nữa.
•
Khi Lê Trường Phong đáp xuống Lạc Hà Phong, trong núi không có bóng dáng của Cung Phất Vũ, cuối cùng tìm kiếm khắp nơi một hồi, hắn mới loáng thoáng nghe thấy tiếng nước truyền đến từ dưới vách núi.
Tim Lê Trường Phong như ngừng đập, hắn nhún người nhảy xuống.
Khi Lê Trường Phong đáp xuống bên bờ hồ, nhìn thấy Cung Phất Vũ một thân bạch y cả người ướt sũng nước, sắc mặt trắng bệch vì bị đông lạnh nhưng vẫn liên tục lặn xuống hồ rồi lại ngoi lên, như thể đã lặp đi lặp lại vô số lần, Lê Trường Phong ngây người đứng ở đó, lần đầu tiên kể từ khi mất tình căn, hốc mắt hắn trở nên nhức nhối.
Khi Cung