"Mạc Sơ Quyết, đứng dậy mau, đến giờ cơm rồi".
Tiếng hét của bạn cùng phòng cất lên bên mép giường, Mạc Sơ Quyết mơ màng mở mắt ra, trả lời: "Đi liền".
Hôm qua cậu bị Âu Dương Húc dụ dỗ chơi game thâu đêm đến tận năm giờ sáng, nằm xuống là ngủ một giấc thẳng đến một giờ chiều.
Bạn cùng phòng thấy cậu mãi chưa tỉnh, sợ cậu đột tử nên mới đến góc giường gọi dậy.
Mạc Sơ Quyết vò tóc, để đầu tóc bù xù như tổ quạ xuống khỏi giường.
Năm nay cậu lên năm hai, và cũng như các sinh viên đại học đồng trang lứa khác, khi nào không có tiết thì nằm ở nhà ngủ.
Nhưng Âu Dương Húc và Kỷ Vân thường lôi kéo cậu đi chơi, lấy danh nghĩa sợ cậu ở một mình tự kỷ, nhưng thực ra là lấy nhan sắc cậu để dụ mấy em gái.
Tuy Âu Dương Húc và Kỷ Vân không chung ngành với cậu nhưng trú cùng tòa ký túc xá, rảnh rỗi hay sang chỗ cậu chơi.
Hai người suốt ngày nói muốn yêu đương nhưng đến giờ vẫn còn độc thân.
Không phải điều kiện họ kém mà do tính cách quá rụt rè, gặp được gái xinh cũng không dám chủ động tiến lên, đến khi lấy hết can đảm mở lời thì đã bị người khác hớt tay trên, bởi vậy vẫn luôn cô đơn đến giờ.
Hai cẩu độc thân ôm đầu khóc ròng, quyết định dời chủ ý sang Mạc Sơ Quyết.
Mạc Sơ Quyết sở hữu nhan sắc làm gì cũng thuận lợi, vừa lên đại học đã trở thành nam vương (*) trong khoa, đi đường thường được người hỏi xin Wechat, có nam có nữ.
Âu Dương Húc và Kỷ Vân nhìn thấy mà ghen tỵ không thôi.
- ----------------------------------
(*) Hệ thảo: tương tự như giáo thảo, ngoan thảo (chương 7).
Chỉ những nam sinh đẹp trai và thanh lịch nhất do mọi người trong mỗi khoa ở trường đại học công nhận hoặc bầu chọn.
Đối nghĩa với hệ hoa (hoa khôi).
Mình dịch thành nam vương cho dễ hiểu.
- ----------------------------------
Nhưng vẫn tốt hơn bọn họ đi đường không ai ngó, thế là lần nào hai người ra ngoài cũng kéo theo Mạc Sơ Quyết, hi vọng có cậu kế bên sẽ thu hút sự chú ý.
"Đúng rồi, tối nay có lịch giao lưu với khoa khác, lớp trưởng đã gửi vị trí trong nhóm, cậu nhớ đến đó, mấy cô ấy đợi cậu".
Bạn cùng phòng sợ cậu quên nên nhắc nhở.
Nếu không nói, Mạc Sơ Quyết thực sự sẽ quên mất.
"Được, cảm ơn cậu".
Mạc Sơ Quyết cong môi cười.
Bạn cùng phòng xua tay: "Khách sáo cái gì, tụi mình ở chung lâu vậy rồi".
Phòng này là phòng ký túc xá bốn người, bạn cùng phòng đều là học bá phật hệ, lên lớp luôn giữ thái độ nghiêm túc, sau giờ học nghỉ ngơi điều độ, và họ đều sống rất kỷ luật.
Nhìn chung các sinh viên đại học A hoặc là cực kỳ thông minh, hoặc là cực kỳ chăm chỉ, hoặc có cả hai.
Mạc Sơ Quyết tương đối may mắn khi các bạn cùng phòng đều là người tử tế.
Cậu vào nhà vệ sinh rửa mặt, lúc trở ra gặp được hai bạn cùng phòng còn lại từ bên ngoài đi vào.
Trên tay họ cầm theo túi quà vặt, thấy Mạc Sơ Quyết đi tới liền giơ ra: "Muốn ăn không?".
Mạc Sơ Quyết lắc đầu, tay cầm khăn dùng một lần lau mặt: "Sao mấy cậu mua nhiều thế?".
Một người vẻ mặt gian xảo đáp: "Tối nay nhóc Lão Hầu dự định tỏ tình, mấy món quà vặt này đương nhiên là tặng cho nữ thần của cậu ta".
Mạc Sơ Quyết cười: "Vậy tớ càng không thể lấy".
Người được gọi là Lão Hầu đỏ mặt lườm người vừa vạch trần mình: "Nói bậy bạ gì đấy!".
Người kia tấm tắc hai tiếng: "Còn đỏ mặt, hây da, lần đầu thấy da mặt cậu mỏng như vậy!".
Lão Hầu không nhịn được đá hắn một cước: "Đừng ép ông".
Mạc Sơ Quyết ném khăn mặt vào thùng rác, mỉm cười chúc phúc: "Chúc cậu may mắn".
Nào ngờ vừa nghe vậy, Lão hầu bỗng do dự muốn nói lại thôi: "Ừm...!Tiểu Sơ à, có chuyện này tớ muốn hỏi cậu".
Xưng hô này bọn họ chỉ dùng khi muốn xin chép bài trên lớp, Mạc Sơ Quyết chớp mắt: "Sao vậy?".
Cậu còn định chủ động đi lấy bài tập, ai ngờ Lão Hầu lại hỏi một câu không liên quan: "Tớ tỏ tình với nữ thần, cậu có giận không?".
Mạc Sơ Quyết khó hiểu: "Sao tớ phải tức giận?".
Lão hầu gãi đầu: "Mọi người đều nói quan hệ giữa cậu và nữ thần không bình thường, có đúng vậy không? Tớ đây không thể làm mấy chuyện như cướp bạn gái người khác".
Mạc Sơ Quyết: "..."
Nữ thần của Lão Hầu chính là Thẩm Ánh Thu, tương tự như Mạc Sơ Quyết vừa nhập học đã trở thành nam vương, Thẩm Ánh Thu vừa vào trường liền được bầu làm hoa khôi.
Nhan sắc cô đi đến đâu cũng trở thành tiêu điểm, dù sao cũng là nữ chính, Mạc Sơ Quyết quả thật chưa từng gặp qua ai đẹp hơn cô.
Nhưng rốt cuộc đứa nào đồn quan hệ giữa mình và cô ấy không bình thường?
Rõ ràng Thẩm Ánh Thu vẫn luôn cố gắng giữ khoảng cách với cậu, nếu mấy đứa này không nhắc đến, Mạc Sơ Quyết cũng sắp quên mất lần tỏ tình hồi cấp ba.
Hơn nữa, giờ cậu đã từ bỏ chuyện tác hợp nam nữ chính.
Cốt truyện đã thay đổi rất lớn, cậu cũng lười quan tâm.
Cho nên khi nghe Lão Hầu nói muốn tỏ tình, cậu đã hy vọng bọn họ có thể thành đôi.
Dẫu sao cũng là bạn cùng phòng mình, phù sa không chảy ruộng ngoài.
"Cậu đừng nghĩ nhiều, tớ và cô ấy chỉ là bạn cấp ba bình thường, cậu cứ yên tâm theo đuổi, tớ đứng sau cổ vũ cho!".
Mạc Sơ Quyết vỗ ngực, kiên định nhìn hắn.
Lão Hầu thở phào: "Biết ngay là giả mà, bình thường chưa thấy cậu nhắc tới bao giờ".
Mạc Sơ Quyết bị khơi dậy lòng hiếu kỳ: "Cậu nghe ai đồn? Rõ ràng tớ và Thẩm Ánh Thu hiếm khi qua lại với nhau".
Lão Hầu nói: "Nữ thần của tớ bình thường rất lạnh lùng, ai mời cơm cô ấy cũng từ chối, nhưng có lần có người nhìn thấy cậu với cô ấy đi ăn riêng nên đồn đoán hai người quen nhau.
Đây, có ảnh luôn nè".
Nói đoạn, hắn đưa điện thoại cho Mạc Sơ Quyết.
Mạc Sơ Quyết vừa nhìn qua liền nhớ lại.
Hôm đó bọn Âu Dương Húc, Kỷ Vân rủ cả đám ra ngoài ăn tối, đúng lúc cậu và Thẩm Ánh Thu tan học nên cùng nhau đi.
Nhưng đến nơi mới phát hiện hai đứa kia vẫn chưa tới nên họ gọi món trước rồi ngồi nói chuyện.
Bức ảnh này được chụp ngay thời điểm đó, chẳng qua vài phút sau Âu Dương Húc và Kỷ Vân cũng đến, rõ ràng là một nhóm bốn người đi ăn.
Mạc Sơ Quyết kể hết sự thật, Lão Hầu tức gần chết: "Hôm đó tớ còn tưởng nữ thần trong lòng mình đã bị cậu cướp mất, ấm ức đến nỗi cả ngày trời không nuốt trôi cơm.
Đứa nào chụp tấm này đây, đúng là ác ôn!".
Cũng may sau đó hắn để ý Mạc Sơ Quyết và Thẩm Ánh Thu hoàn toàn không giống người yêu chút nào, bèn đánh bạo hỏi thăm trước khi tỏ tình, bằng không hắn vẫn ngu ngốc đoán già đoán non.
Mạc Sơ Quyết thấy vậy liền bật cười, an ủi: "Chí ít bây giờ cậu đã biết rồi, có thể yên tâm tỏ tình".
Lão Hầu đứng trước tủ quần áo chọn tới chọn lui, băn khoăn hỏi: "Các cậu nghĩ tớ nên mặc bộ nào, cô ấy thích kiểu gọn gàng sạch sẽ hay nam tính nhỉ?".
Mặc dù câu này hỏi chung ba người nhưng khi nói vế sau cùng ánh mắt hắn đều hướng về Mạc Sơ Quyết.
Mạc Sơ Quyết quen biết Thẩm Ánh Thu nhiều năm, nói không chừng cậu ấy biết sở thích của cô ấy.
Lần này Lão Hầu đoán đúng.
Mạc Sơ Quyết nhìn lại bản thân, nếu Thẩm Ánh Thu từng tỏ tình với mình, vậy chắc cô ấy thích kiểu như mình nhỉ...?
Hơn nữa trong nguyên tác, Thẩm Ánh Thu thích cũng là kiểu như Dụ Quy Tinh.
Vì vậy Mạc Sơ Quyết xác định: "Kiểu gọn gàng sạch sẽ".
Lão Hầu xụ mặt lấy một chiếc sơ mi trắng từ trong tủ đồ ra.
Nước da hắn đã đen, mặc sơ mi vào trông càng đen hơn.
Hai người kia nhịn không nổi phá lên cười: "Anh Hầu à, nhìn anh như con tinh tinh lấy cắp quần áo con người á".
Lão Hầu: "...?"
Lão Hầu: "Con tinh tinh thì chọc gì tụi mày?".
Ba người bắt đầu ầm ĩ.
Đây không phải lần đầu tiên Mạc Sơ Quyết thấy cảnh người khác chuẩn bị tỏ tình.
Hồi trước Âu Dương Húc cũng thích Thẩm Ánh Thu, cả ngày ở trong ký túc xá lên kế hoạch thổ lộ, sau đó biết Thẩm Ánh Thu thích cậu thì từ bỏ, nhưng sau đó lại chuyển mục tiêu sang người khác.
Lúc ấy cậu không cảm thấy gì, chẳng qua thấy nhiều thành quen, trái lại còn thấy khá thú vị.
Nhưng hiện tại cậu hơi ghen tỵ, cậu cũng muốn gặp được một cô gái khiến cậu muốn tỏ tình.
Đáng tiếc cho đến bây giờ vẫn chưa gặp được.
Cậu không nói chuyện này với ai.
Cấp ba còn tốt, mọi người đều nỗ lực học tập, thỉnh thoảng sẽ có vài đôi trẻ yêu sớm nhưng không lay chuyển nổi lòng ham học nơi cậu.
Nhưng khi lên đại học, nhìn những cặp đôi trên đường, trong lớp học, trong thư viện, trên sân điền kinh, rồi nhìn lại vị trí trống không bên cạnh mình, lòng cậu bỗng thấy hâm mộ vô cùng.
Cậu cũng muốn có một người bầu bạn.
Không biết từ lúc nào, ba người ầm ĩ kia đã trở lại dáng vẻ nghiêm túc, hai người đang giúp Lão Hầu bày mưu tính kế, thỉnh thoảng sẽ hỏi ý kiến Mạc Sơ Quyết, dù sao Mạc Sơ Quyết cũng là mặt tiền của cả phòng.
Mạc Sơ Quyết trả lời từng người một.
Gu thẩm mỹ của cậu hơi khó tả, nhưng dưới sự hun đúc không ngừng của Dụ Quy Tinh và Khương Y Linh cũng tiến bộ kha khá, chí ít có thể tự phối quần áo, đẹp tí xíu so với gu thẩm mỹ thẳng nam.
Sau khi giúp Lão Hầu chọn quần áo, một người hỏi: "Cậu định khi nào thổ lộ?".
Lão Hầu gãi đầu: "Tối nay có buổi giao lưu với khoa gì đó, tớ muốn ngồi cạnh nữ thần suốt buổi, chừng nào kết thúc sẽ tỏ tình".
Bạn cùng phòng kia hận rèn sắt không thành thép: "Cậu có bị ngu không? Lỡ đâu Thẩm Ánh Thu nhìn trúng người bên kia thì sao? Cậu có nghe câu "yêu từ cái nhìn đầu tiên" chưa? Đương nhiên là phải tranh thủ cơ hội!".
Bạn cùng phòng còn lại hùa theo: "Cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt (*), giờ cậu đang có lợi thế, đừng để vuột mất".
- -----------------------------------
(*) Ở gần nước sẽ nhìn thấy trăng trước tiên.
- -----------------------------------
Lão Hầu ngẫm nghĩ: