Tiết Giai Duyệt đánh giá chiếc váy trên người cô dâu, đây là trang phục do chính tay cô thiết kế, bây giờ nhìn thấy tận mắt, cô lại có một loại cảm giác khác, nói với cô dâu: "Chiếc váy này rất hợp với cô, rất đẹp. "
Tiết Giai Duyệt thật lòng khen ngợi, cũng không nghe ra giọng điệu không tốt gì, nhưng khi vào tai cô dâu, liền có một loại cảm giác khác. Giờ phút này cô ta giống như bị người khác tát một cái, trên mặt nóng bỏng một mảnh. Nếu không phải trên mặt cô đang trang điểm rất dày, nhất định sẽ bị người khác nhìn ra gương mặt đang đỏ bừng vì xấu hổ.
"Cảm ơn, cảm ơn cô, do cô thiết kế tốt, tôi thực sự thích nó, cô là một nhà thiết kế tuyệt vời." Cô dâu chỉ có thể thay đổi thái độ ngạo mạn lúc trước, nói những lời dễ nghe với Tiết Giai Duyệt.
Nghe cô dâu nói như vậy, Lâm Nhất Phàm quay đầu nhìn Tiết Giai Duyệt, hưng phấn nói: "Thì ra lễ phục do Hứa phu nhân thiết kế sao? Hứa phu nhân thực sự rất xuất sắc, thiết kế áo cưới đẹp như vậy, không thua kém những nhà thiết kế tên tuổi lớn trên thế giới. "
Tiết Giai Duyệt cười gật đầu với anh một cái, lịch sự nói: "Anh quá khen rồi. "
"Đâu có, mọi người đều thật sự rất thích thiết kế của cô." Lâm Nhất Phàm thành khẩn nói.
Sau khi nói chuyện, bầu không khí dần dần tốt lên, chỉ có cô dâu đứng bên cạnh có chút không được tự nhiên, cho đến khi có khách mới, Lâm Đổng mang theo cô dâu chú rể đi chào hỏi những người khác.
Hứa Ngạn Văn nắm tay Tiết Giai Duyệt đi đến một bên, nhỏ giọng hỏi: "Em và cô dâu từng có ân oán? "
Tiết Giai Duyệt liếc anh một cái, "Anh nhìn ra được à? "
Hứa Ngạn Văn nhếch môi một cái, "Rõ ràng như vậy, sao lại nhìn không ra. "
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Tiết Giai Duyệt liền đem chuyện cô dâu làm ở phòng làm việc X.W nói một chút, "Anh còn nhớ mấy ngày trước em phải liên tục tăng ca đến khuya, chính là vì để hoàn thành bộ váy cưới cho lễ đính hôn. Lúc trước, bọn em đều đã thiết kế xong, cô ấy cũng đã đồng ý, kết quả gần đến ngày tổ chức hôn lễ, cô ấy lại nói không hài lòng, yêu cầu bọn em sửa, còn đòi thêm rất nhiều thiết kế chi tiết vào bản thiết kế, làm cho bọn em phải làm lại từ đầu. Cô ấy còn nói là lỗi của bọn em, chạy đến phòng làm việc chỉ trích thái độ làm việc của nhân viên kém. Bọn em mặc dù không thích nhưng vẫn phải làm lại theo ý cô ấy. Cuối cùng cô ấy cũng hài lòng ký tên, thanh toán, còn nói bọn em làm không tốt, vẫn muốn sửa tiếp, nếu không phải đã nhận được tiền, nói không chừng bọn em vẫn còn phải sửa cho cô ấy, cô ấy muốn thêm gì, sửa gì là phải thay đổi cả bản thiết kế. "
Cứ như vậy, Tiết Giai Duyệt cảm thấy cô dâu này quá "cực phẩm", ban đầu đã đồng ý bản thiết kế xong gần đến ngày giao sản phẩm lại đổi ý nói không thích, bắt sửa đi sửa lại nhiều lần. Hơn nữa cô còn chưa nói với Hứa Ngạn Văn chuyện cô dâu chạy đến phòng làm việc X.W gây náo loạn. Cô dâu quá cao ngạo bướng bỉnh, cô thật sự rất không thích.
Lúc trước Hứa Ngạn Văn đã biết được một ít từ chỗ trợ lý Phùng, chỉ là không rõ ràng như Tiết Giai Duyệt nói. Anh suy nghĩ một chút, nhanh chóng hiểu rõ chân tướng sự việc, nói với Tiết Giai Duyệt: "Có thể cô ấy không muốn thiết kế lễ phục ở phòng làm việc của bọn em, đại khái là muốn được nhà thiết kế có tiếng thiết kế lễ phục cao cấp hơn, nhưng Lâm công tử đã đặt lễ phục ở phòng làm việc của em, cô ấy không có cách nào, mặc dù không hài lòng, nhưng lại không dám làm gì trước mặt Lâm công tử, cũng chỉ có thể gây khó dễ cho bọn em. "
Tiết Giai Duyệt kinh ngạc chỉ vào mình, giật mình nói: "Thì ra cô ấy coi em là ống xả. "
Hứa Ngạn Văn nắm tay Tiết Giai Duyệt, phân tích nguyên nhân cô dâu làm những việc này, "Đại khái cô ấy muốn dùng cách này nói cho Lâm công tử biết thiết kế của bọn em không được, để Lâm công tử thay đổi ý kiến không chọn phòng làm việc của bọn em nữa. Nhưng không biết có phải Lâm công tử không nhìn ra tâm tư của cô ấy, hay là đối với tâm tư của cô ấy một chút cũng không thèm để ý, tóm lại cho dù cô ấy làm thế nào cũng không làm cho Lâm công tử thay đổi ý kiến nên cô ấy liền không còn cách nào khác, chỉ có thể nhiều lần giày vò bọn em. "
Tiết Giai Duyệt nghe vậy hít sâu một hơi, hai vợ chồng này, thật sự muốn ở bên nhau vì yêu nhau sao? Cô có cảm thấy nó không đơn giản như vậy?
"Được rồi, đừng để ý đến bọn họ." Hứa Ngạn Văn cắt đứt suy nghĩ của Tiết Giai Duyệt, không để cô suy nghĩ vớ vẩn, săn sóc nói: "Em có muốn ăn chút gì không, anh đi lấy cho em. "
Tiết Giai Duyệt có chút đói bụng, liền nói: "Em muốn uống chút nước cam với ăn chút bánh ngọt. "
"Vậy em ở đây chờ anh, anh đi lấy." Nói xong Hứa Ngạn Văn liền đi về phía bàn ăn, lấy thức ăn cho Tiết Giai Duyệt.
Tiết Giai Duyệt tìm một vị trí ở góc ngồi xuống, chờ Hứa Ngạn Văn mang đồ ăn về cho, góc cô ngồi không dễ thấy, nhưng có thể nhìn thấy toàn bộ căn phòng.
Hứa Ngạn Văn dựa theo khẩu vị của Tiết Giai Duyệt lấy một ít bánh quy cùng bánh ngọt, lại bưng một ly nước cam. Khi anh đang định trở về thì có một người phụ nữ ăn mặc xinh đẹp đi về phía anh, vẻ mặt tươi cười chào hỏi anh, nhiệt tình nói cái gì đó nhưng Hứa Ngạn Văn vẻ mặt không chút thay đổi, chỉ khách khí xa cách đáp lại.
Về sau không biết lại nói cái gì, Hứa Ngạn Văn giơ tay chỉ về phía Tiết Giai Duyệt đang ngồi một mình, nhìn khẩu hình của anh giống như đang nói: "Vợ tôi ở bên kia. "
Người phụ nữ theo hướng anh chỉ nhìn qua, vừa lúc nhìn thấy Tiết Giai Duyệt đang ngồi trong góc, sau khi cô nhìn rõ người, ý cười trên mặt cũng nhạt đi vài phần, tiếp theo nói một tiếng xin lỗi, nhanh chóng xoay người rời đi.
Hứa Ngạn Văn bưng đồ ăn đi đến bên cạnh Tiết Giai Duyệt ngồi xuống, đem đĩa thức ăn cùng nước cam trong tay đặt ở trước mặt Tiết Giai Duyệt, giọng nói ôn nhu đến mức có thể nhỏ ra nước: "Em ăn đi."
Tiết Giai Duyệt nhìn thoáng qua bánh quy và bánh ngọt đặt trước mặt, lại nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, một thân âu phục được thiết kế riêng, vai rộng eo hẹp, khí chất xuất chúng, quả thật là người đàn ông cực phẩm.
"Em nhìn thấy hết rồi." Tiết Giai Duyệt thản nhiên cười nói.
Hứa Ngạn Văn rất bình tĩnh "Ừ" một tiếng, hai mắt nhìn chăm chú vào Tiết Giai Duyệt nói: "Anh không làm gì cả, anh từ chối cô ta rồi."
Tiết Giai Duyệt cười thành tiếng.
Hứa Ngạn Văn vươn tay sờ đỉnh đầu cô một chút, nói bằng giọng trìu mến: