Trên thế giới này có rất nhiều chuyện kỳ lạ cổ quái, chuyện gì phát sinh trên người người khác gọi là ly kỳ, phát sinh trên người mình liền cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, không thể tin được. Muốn nói lúc trước Hứa Ngạn Văn đang coi lời của Tiết Giai Duyệt nói như một trò đùa bình thường không coi là thật, chỉ cho rằng cô đang buồn ngủ hồ đồ, giờ phút này nhìn cô nói nghiêm túc như vậy, trong lòng anh cũng sinh ra một chút cảm giác kỳ dị, Tiết Giai Duyệt tựa hồ thật sự là từ một đoạn thời gian nào đó bắt đầu trở nên không giống như trước kia, chẳng lẽ thật sự là như vậy sao?
Một khi có ý nghĩ như vậy, những suy nghĩ phía sau trở nên thuận theo tự nhiên.
Hứa Ngạn Văn hỏi Tiết Giai Duyệt, "Em từ khi nào nhớ lại chuyện kiếp trước? Nó có ở trong trò chơi không? "
Tiết Giai Duyệt lắc đầu, "Không phải, em đã nhớ lại từ rất sớm."
"Cho nên em biểu hiện không giống trước kia." Hứa Ngạn Văn gật gật đầu, lúc trước khi cô thay đổi, anh vẫn cho rằng mình làm không đủ tốt, đương nhiên cũng có nguyên nhân của anh, hiện tại anh đã biết, anh sẽ cố gắng làm tốt hơn.
Tiết Giai Duyệt lại nói: "Anh không cảm thấy em rất đáng sợ sao? Lại nhớ rõ chuyện kiếp trước."
Hứa Ngạn Văn nhìn cô, đưa tay xoa đầu cô, ôn nhu nói: "Không sợ, không có gì phải sợ, giống như anh nói, thiên hạ to lớn không có gì lạ, trong tin tức cũng đưa tin những chuyện như vậy, anh có gì phải sợ hãi."
Tiết Giai Duyệt kéo tay anh nói: "Vậy anh sẽ đưa em đến viện nghiên cứu sao? "
Hứa Ngạn Văn nghiêm túc nói, rất không đồng ý với lời Tiết Giai Duyệt nói, "Nói bậy cái gì, em là vợ anh."
"Anh thật tốt." Tiết Giai Duyệt cười nhìn Hứa Ngạn Văn, trong đôi mắt to lóe lên ánh sáng, tràn ngập cảm kích cùng yêu thương.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Hứa Ngạn Văn đối diện với khuôn mặt tươi cười của cô, trong lòng khẽ động, dứt khoát đưa tay ôm lấy cô vào lòng, ôn nhu nói: "Mặc kệ phát sinh chuyện gì, sau này như thế nào, anh cũng sẽ không buông tay."
Đó là một cam kết vững chắc của anh, và anh sẽ chứng minh tất cả mọi thứ bằng hành động thực tế.
Tiết Giai Duyệt cũng vươn hai tay vòng quanh thắt lưng anh, cả người vùi vào trong ngực anh, giống như mèo con cọ cọ trong ngực anh, cảm kích nói: "Cám ơn anh."
Hứa Ngạn Văn hôn lên đỉnh tóc cô một cái.
Tiết Giai Duyệt nói: "Em hy vọng chúng ta sẽ ổn, cũng hy vọng anh và Tống Nghĩa Khôn không có mâu thuẫn, anh ấy thật sự chỉ là anh trai em, không có gì khác."
Hứa Ngạn Văn dừng một chút nói: "Làm sao em nhận ra anh ta, chính là ở trong trò chơi sao?"
"Vâng, chúng em nói chuyện phiếm trong trò chơi..." Tiết Giai Duyệt nói tới đây dừng lại, kinh ngạc nhìn Hứa Ngạn Văn, "Làm sao anh biết chuyện trò chơi?"
"Anh cũng chơi trò chơi? Anh cũng ở trong trò chơi à? "Tiết Giai Duyệt bỗng nhiên nhớ tới có một lần cô nhìn anh chơi điện thoại di động, giao diện trong điện thoại rất giống với trò chơi cô chơi, chỉ là Hứa Ngạn Văn tắt điện thoại rất nhanh, cô ấy cũng không nhìn quá cẩn thận, nghĩ như vậy, Hứa Ngạn Văn rất có thể cũng đang chơi trò chơi.
Chuyện cho tới bây giờ, Hứa Ngạn Văn cũng không tiện không thừa nhận, nếu anh không thừa nhận, Tiết Giai Duyệt nổi lên nghi ngờ, sẽ đi điều tra, đây sẽ vẫn là một □□, đợi đến khi cô phát hiện, đến lúc đó khó tránh khỏi lại muốn nảy sinh mâu thuẫn, không bằng dứt khoát trực tiếp thừa nhận là được.
"Ừm, anh đang chơi trò chơi giống như em."
"Cái gì?" Tiết Giai Duyệt khẽ hô một tiếng, "Anh cũng chơi trò chơi kia? Chuyện này xảy ra khi nào? Anh là ai trong trò chơi?"
Nói đến đây, Hứa Ngạn Văn liền thành thật nhận tội, "Lần trước ông nội nằm viện, em chơi game, Hứa Ngạn Lâm nhìn thấy em chơi chính là khu Tây Nam, liền nói muốn đi chơi trò chơi tìm em chơi đùa, anh ở bên cạnh nghe được, cũng theo đó lập một acc."
"Sau đó thì sao?" Tiết Giai Duyệt tiếp tục truy vấn: "Anh trong trò chơi tên gì? "
Hứa Ngạn Văn có chút ngượng ngùng sờ mũi một cái, lẩm bẩm một câu,"Truy Nguyệt."
"Ừ?"
"Không nghe rõ thì thôi." Hứa Ngạn Văn muốn rút lui.
Tiết Giai Duyệt giữ chặt anh, ánh mắt không thể tin nhìn anh, nói: "Anh nói anh là Truy Nguyệt?"
Hứa Ngạn Văn khẽ gật đầu một cái.
"Truy Nguyệt, Trời ơi! Anh giấu cũng kín thật!" Tiết Giai Duyệt giật mình không thôi, Hứa Ngạn Văn vậy mà là Truy Nguyệt, nhưng ngẫm lại, cảm thấy có dấu vết để nhận ra, chỉ là cô không nhận ra mà thôi.
Hứa Ngạn Văn thấy cô biết chân tướng cũng không tức giận.
Biện minh cho chính mình: "Không phải là anh che giấu kín, là em không tìm thấy anh thôi."
Làm thế nào mà nghe điều này vẫn còn một chút ai oán? Điều đó có nghĩa là cô đã bỏ qua anh? Tiết Giai Duyệt ở trong lòng tự kiểm điểm một phen. Ừm, sau này em sẽ quan tâm anh, thông cảm cho anh.
Một buổi sáng, hai người đem tiếng lòng nói ra, khúc mắc trong lòng đều mở ra, coi như là có tiến bộ và thu hoạch không nhỏ, quan hệ của hai người so với trước kia càng thân mật hài hòa.
Đến buổi chiều, Tiết Giai Duyệt và Hứa Ngạn Văn sớm trở về nhà cũ bồi Hứa lão gia tử, lúc Hứa Ngạn Văn lái xe đến nhà cũ, nhìn thấy trong hoa viên trước nhà cũ đậu một chiếc xe thể thao màu đỏ, biển số xe không quen biết, không phải xe của Hứa gia.
Hứa Ngạn Văn đỗ xe vào gara, Tiết Giai Duyệt mở cửa xuống xe, Hứa Ngạn Văn đi tới, nắm tay cô đi vào trong phòng.
Vừa đi tới cửa, liền nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng cười của Hứa Nhị thái thái, hiển nhiên đây là khách trong nhà tới.
Tiết Giai Duyệt và Hứa Ngạn Văn liếc nhau một cái, trong ánh mắt hai người lộ ra vẻ mặt giống nhau, không biết là khách nào tới, mà Hứa nhị thái thái hưng phấn như vậy.
Đi vào phòng khách, Tiết Giai Duyệt vừa giương mắt liền nhìn thấy người phụ nữ ngồi trên sô pha đang nói chuyện với Hứa lão gia tử, người phụ nữ kia hóa thành tro cô cũng không quên, không phải người khác chính là nữ chính Hàn Mộng Tuyết trong quyển sách này.
Chuyện gì đến cũng sẽ đến.
Tiết Giai Duyệt nắm chặt tay Hứa Ngạn Văn, trong lòng tự nhủ, lúc này mặc kệ như thế nào, cô cũng sẽ không nhận thua, hiện tại cô và Hứa Ngạn Văn đang ở bên nhau, cô và Hứa Ngạn Văn yêu nhau, cô phải dùng năng lực của mình bảo vệ gia đình và tình yêu của mình, sẽ không đem hạnh phúc của mình chắp tay cho người khác.
Hàn Mộng Tuyết vốn cầm điện thoại di động đang cho Hứa lão gia tử xem những bức ảnh cô chụp ở nước ngoài, cô đã đi đâu, làm chuyện gì, lưu lại kỷ niệm gì, chia sẻ với Hứa lão gia tử các