Edit: Ly Ly
Rời khỏi phòng làm việc của viện trưởng, trước tiên Sở Ngự đi đến phòng bệnh.
Chỉ còn lại hai vợ chồng Thẩm Minh đứng trước cửa phòng bệnh, Sở Ngự đi lên phía trước cùng bọn họ nói hai câu chờ Thẩm Kiêu tỉnh, yêu cầu phải mặc quần áo phòng hộ do bệnh viện cấp rồi mới đi vào, phòng ngừa mang vi khuẩn vào, hiện tại đang vào thời kỳ then chốt, phải đặc biệt chú ý, qua vài ngày sau là có thể vấn an như bình thường.
Giải thích xong một chút việc vặt, Sở Ngự liền tính toán rời đi, mặc dù hiện tại trời đã tối rồi, nhưng do lúc trước nguyên thân khai thư giới thiệu có thể ở trong thành ngốc hai ngày, hắn có thể cầm đi trọ khách sạn, sáng mai lại đi dạo Cung Tiêu Xã mua chút đồ vật liền bắt xe trở về Thẩm gia truân.
“Tiểu Sở, hôm nay cảm ơn cậu, nếu không phải có cậu thì chúng tôi cũng thật sự không biết làm sao bây giờ.
Thúc đây cũng chỉ có da mặt dày muốn liếm mặt để giữ chân cậu ở lại đây nhiều thêm một chút, hai vợ chồng già chúng tôi sợ buổi tối sẽ có chuyện đột ngột xảy ra, cậu yên tâm, cậu nằm ở ghế trên kia, nếu có chuyện gì tôi sẽ kêu cậu, được không?”
Nói xong, Thẩm Minh đỏ mặt, rốt cuộc Sở Ngự đã giúp bọn họ rất nhiều rất nhiều, liếm mặt để người ta cùng nhau trông nôm nhi tử nhà mình, xác thật quá mức được một tấc lại muốn tiến một thước.
Sở Ngự nghe xong, trong lòng âm thầm ảo não một phen.
Hắn có thể khẳng định Thẩm Kiêu sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng người khác lại không biết.
Huống chi lại là cha mẹ người lo lắng cho Thẩm Kiêu nhất.
Vội vàng nói: “Thẩm thúc, lời này của thúc quá nghiêm trọng, đêm nay tôi sẽ ở lại đây chờ Thẩm Kiêu tỉnh lại, hai người yên tâm, Thẩm Kiêu còn trẻ, phẫu thuật coi như là rất thành công, năng lực khôi phục của cậu ấy rất mạnh, không cần quá lo lắng.”
Nghe thấy Sở Ngự đồng ý lưu lại, phu thê hai người Thẩm Minh đều thở một hơi.
Trong lòng đều nhận định Sở Ngự là quý nhân của nhi tử bọn họ, cũng đang âm thầm tính toán ở trong lòng về sau phải báo đáp hắn như thế nào.
Một lát sau, Thẩm Minh đi ra ngoài mua chút đồ ăn trở về.
Thẩm Minh gọi Sở Ngự lại nói: “Tiểu Sở, mau tới đây ăn chút gì đó lót bụng.”
Sở Ngự mở cơm hộp của bản thân ra, bên trong là một phần thịt kho tàu cùng một ít khoai tây khối, Sở Ngự đỏ mắt nhìn thịt kho tàu, không nói gì, yên lặng ăn.
Hắn biết đây là tâm ý của hai vợ chồng Thẩm Minh, nếu chối từ, bọn họ cũng sẽ không cao hứng.
Hai vợ chồng Thẩm Minh thấy Sở Ngự ăn cơm hộp, cũng đã an tâm rồi.
Mặc dù chỗ này không tính là gì, nhưng cũng là một chút tâm ý của bọn họ, không có gì có thể so sánh được với nhi tử bọn họ, Sở Ngự cứu nhi tử của bọn họ cũng chính là cứu một nhà bọn họ.
Sau khi ăn no, Sở Ngự liền ngồi ở ghế trên nghỉ ngơi.
Mặc dù nguyên thân không có loại cảm giác buồn ngủ này, nhưng sau khi được rảnh rỗi, Sở Ngự không tự giác nhớ đến lúc trước hắn ngâm mình ở trong phòng thí nghiệm đã ba ngày không chợp mắt, càng nghĩ càng mệt, chậm rãi thế nhưng thật sự ngủ rồi.
Nửa đêm, Sở Ngự tỉnh dậy.
Hắn nhìn khắp nơi, phát hiện hai vợ chồng Thẩm Minh ngồi bên cạnh hắn cũng dựa vào nhau ngủ.
Hắn cảm thấy có chút mệt mỏi, đứng dậy đi WC rửa mặt, tự sửa sang lại mình, Sở Ngự đi về phía phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, Thẩm Kiêu vẫn còn nằm ở trên giường chưa tỉnh, Sở Ngự dùng tay chạm lên trán đối phương, phát hiện không có phát sốt, tình hình đúng như hắn dự đoán.
Sở Ngự đánh giá đại khái sẽ còn khoảng một hoặc hai giờ nữa, Thẩm Kiêu sẽ tỉnh lại.
Sau khi nghĩ xong Sở Ngự cũng liền ngốc ở trong phòng bệnh, rốt cuộc hiện tại là đầu hạ, bên ngoài vẫn còn tương đối lạnh, mà trên người Sở Ngự chỉ mặc một chiếc áo sơmi.
Ngay sau đó tìm một địa phương cách giường bệnh khá xa và ngồi xuống dựa vào tường, sau khi bình tĩnh trở lại Sở Ngự cũng có thời gian tự hỏi con đường kế tiếp nên đi như thế nào, còn phải ứng đối với sự trả thù của nữ chủ trọng sinh làm sao……
“Tê, đau!” Hô đau một tiếng, khiến Sở Ngự đang tự hỏi bừng tỉnh.
Hắn đi đến trước giường bệnh, nhẹ nhàng ngăn cản Thẩm Kiêu đang muốn đứng dậy.
“Cậu vừa mới làm phẫu thuật xong, động tác ngồi dậy phải nhẹ một chút, không tốt sẽ làm vỡ miệng vết thương, bằng không sẽ ảnh hưởng đến quá trình khôi phục vết thương ở chân.”
Thẩm Kiêu vừa định đứng dậy liền nghe thấy một giọng nam trầm thấp, nghe có vẻ tuổi không lớn, nhưng trong lòng cậu hiện tại rất hoảng loạn, nhịn không được dò hỏi: “Anh là ai? Là bác sĩ sao, tại sao lại tối như vậy, là không bật đèn, hay là, hay là……” Còn chưa nói xong đã phát ra tiếng khóc.
Sở Ngự nhìn vẻ mặt hoảng hốt lo sợ của thiếu niên, một thứ tình cảm khác thường bỗng dưng xuất hiện trong lòng, bên trong có đau lòng, thương tiếc còn có một loại đồ vật nói không nên lời, tựa như thấy được bản thân của rất nhiều năm trước, tỉnh lại ở bệnh viện, những gì nhìn thấy là một mảnh hắc ám, sau đó lại biết được cha mẹ đã qua đời trong một vụ tai nạn xe, cái loại cảm giác mất đi hết thảy này, giờ đây trái tim Sở Ngự vẫn còn đau thắt từng đợt khi nhớ tới.
Sở Ngự nhịn không được muốn xoa dịu khủng hoảng trong lòng Thẩm Kiêu, hắn cầm lấy tay đối phương, nhẹ giọng nói: “Cậu đừng gấp, tôi là bác sĩ đã làm phẫu thuật cho cậu, tình hình của cậu không phải đặc biệt nghiêm trọng, đưa đến kịp thời, chân của cậu đã được bảo vệ, chỉ cần tu dưỡng một đoạn thời gian là có thể khôi phục, sẽ không để lại di chứng, đi đường, chạy bộ cũng sẽ giống như lúc trước.
Hiện tại không bật đèn, nhưng hiện tại trời đã sáng, là có ánh sáng, cậu không nhìn thấy là bởi vì cậu bị đụng vào đầu, bên trong có khả năng đã sinh ra máu bầm đè lên dây thần kinh thị giác, đại khái qua hai tháng máu bầm sẽ tiêu tán, đến lúc đó cậu có thể nhìn thấy, cậu không nên gấp gáp, bây giờ việc cậu cần phải làm là hảo hảo nghỉ ngơi.”
Nghe Sở Ngự nói xong, Thẩm Kiêu ổn định cảm xúc không ít, rụt rè nói: “Anh nói có thật không? Chân của tôi đã được nối? Đôi mắt của tôi qua một đoạn thời gian cũng có thể hồi phục?”
Sở Ngự nhịn không được vươn tay sờ sờ đầu của cậu, “Yên tâm, tôi nói đều là sự thật, tôi ra bên ngoài gọi ba mẹ cậu tiến vào, nếu còn chưa tin, cậu có thể hỏi bọn họ một chút.” Nói xong Sở Ngự liền đi ra khỏi phòng bệnh.
Ngoài phòng bệnh, cha mẹ Thẩm Kiêu đang sốt ruột mà đi vòng vòng, khi Thẩm Kiêu kêu lên đau đớn thì bọn họ đã sớm tỉnh lại, nhưng lại sợ hãi việc Sở Ngự nói là đem vi khuẩn vào gì gì đó, không dám tùy ý đi vào, sợ làm thương tổn nhi tử.
Thấy Sở Ngự ra tới, vội tiến lên hỏi: “Tiểu Sở, nhi tử của tôi thế nào, bây giờ