"Này, các cậu có biết Hạ Diễn và Phan Diệc biết nhau khi nào không?"
Tiếng nói chuyện của một vài nữ sinh lẫn trong những tiếng ồn ào, vị trí của các cô là ở bên cạnh nhà ăn.
Nữ sinh ở phía đối diện trả lời: "Hoàn toàn không biết! Hai người họ một trời một vực, tớ không thể tưởng tượng được rằng có ngày họ lại quen biết."
Một nữ sinh khác hùa theo: "Ừ, Phan Diệc là tiểu thiếu gia có máu mặt trong trường chúng ta. Cha cậu ấy nắm trong tay nòng cốt kinh tế của thành phố A, mẹ cậu ấy làm ở Bộ Ngoại giao. Ngay cả lãnh đạo trường cũng phải nể mặt cậu ấy. Còn gia cảnh của Hạ Diễn nghèo khó, mới vào cấp ba đã bị bắt nạt. Nếu họ quen biết nhau, có lẽ Phan Diệc cũng bắt nạt Hạ Diễn nên mới biết."
Nữ sinh mở ra chủ đề này đầu tiên nói: "Nhưng tớ thấy không giống đâu. Nhìn hành động của Phan Diệc, quan hệ của hai người có vẻ rất tốt." Cô tiếp tục: "Có câu nói 'vật họp theo loài, người phân theo nhóm', các cậu có nghĩ rằng... Hạ Diễn thật ra là con nhà giàu ẩn hình?"
Sau khi nữ sinh nói xong, hai người khác nhìn nhau một chút, sau đó cùng nheo mắt hỏi: "Thành thật khai báo đi, có phải cậu làm gì giấu giếm chúng tớ không?"
Nữ sinh hơi nghẹn lời, ngượng ngùng rụt người lại, rồi chậm rãi bộc bạch: "Kỳ thật... chiều hôm qua tớ đã gửi một bức thư tình cho Hạ Diễn."
Hai nữ sinh: "Cái gì??!"
Một trong số các nữ sinh nói: "Cậu có bị điên không? Cậu thích cậu ta ở điểm nào?? Cậu ta có ưu điểm gì ngoài việc học giỏi? Nếu để người khác biết cậu sẽ bị cười cho thối mũi!"
Nữ sinh xấu hổ chỉnh lại tóc tai, "Trước tiên các cậu đừng kích động, tớ còn chưa nói xong. Mặc dù tớ gửi thư tình, nhưng tớ không viết tên trên đó."
Nữ sinh đối diện thở phào nhẹ nhõm thay cô, "Vậy còn được... Không đúng, các cậu cùng lớp, cậu ta có thể nhận ra cậu nhờ nét chữ không?"
Nữ sinh xua tay khẳng định: "Các cậu đừng lo, tuyệt đối không!"
Rất nhanh, nữ sinh đối diện bối rối: "Nhưng cậu gửi một bức thư tình như thế thì có ích gì? Cậu ta không biết cậu là ai."
Nữ sinh rướn người đến gần bàn ăn, trả lời hai người đối diện: "Thật ra tớ nghĩ thế này, tớ muốn xem thái độ của Hạ Diễn đối với bức thư tình không tên này như thế nào. Nếu cậu ta rất để ý đến bức thư này, như vậy, tớ sẽ xem xét tình hình, cân nhắc xem có nên nói cho cậu ta thư tình là do tớ gửi hay không; nếu cậu ta không quan tâm đến việc nhận được thư tình hoặc không coi trọng nó, thì tớ cũng chẳng mất gì. Dù sao cậu ta cũng không biết tớ gửi, tớ liền xem như không có chuyện gì xảy ra, cũng không có gì phải mất mặt, các cậu cảm thấy thế nào?"
Nữ sinh ngồi bên cạnh, luôn giữ im lặng bấy giờ mới lên tiếng: "Cậu không nghĩ đây là một cú lừa à?"
Nữ sinh vừa cất lời buộc tóc đuôi ngựa cao, có nước da trắng trẻo khỏe mạnh, lúc nói chuyện đôi mắt xinh đẹp không hề chuyển động, giọng điệu có phần chất vấn.
Nữ sinh nghẹn lời, sau đó khẽ nâng chiếc cằm thanh tú lên nói: "Nếu là cú lừa thì đã sao? Tớ không phải là người duy nhất chơi khăm cậu ta. Hơn nữa, ít nhất tớ còn thực tâm hơn Du thiếu– người thường xuyên bắt nạt cậu ta."
"Thật sao?" Đuôi mắt mảnh khảnh của nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa quét qua nữ sinh bên cạnh, trong lời nói cũng không có chút bỡn cợt nào, "Thực tâm của cậu chỉ là nằm mơ yêu đương với con nhà giàu, nhưng không tán được Phan Diệc, đành theo đuổi người bên cạnh Phan Diệc, nên mới cố tình tạo ra một cú lừa."
Lời nói dối bị vạch trần, sắc mặt cô ta lúc trắng lúc xanh, "Cậu..."
Nữ sinh cột tóc đuôi ngựa cầm khay cơm trên bàn lên, lạnh lùng nói: "Thật mất hứng, các cậu từ từ ăn, tớ đi trước."
Nữ sinh tức giận đến mức mặt đỏ bừng, "Quý Hiểu, cậu nói rõ đi, ý của cậu là gì!"
Thật tiếc Quý Hiểu không thèm đáp lời, bỏ lại nữ sinh ở đó giận sôi máu.
Hai nữ sinh còn lại thì thào bàn luận.
"Hôm nay Quý Hiểu làm sao vậy? Tâm trạng không tốt?"
"Tớ cũng không biết..."
Ở chỗ khác của căng-tin, Du Bách Chu vọc tay, ngón trỏ chọc nhẹ vào má, vẻ mặt trầm ngâm, Đồ Cao Minh gọi cậu mấy lần mà cậu không có phản ứng.
"Đại ca, đại ca... Đại ca!!"
Du Bách Chu ngồi ngay ngắn, hoàn hồn trở lại, "Ừm, hả?"
Đồ Cao Minh đẩy hộp sữa đã cắm ống hút đến trước mặt cậu, "Đại ca, anh ngơ ngác cái gì vậy? Em đi mua sữa về gọi anh rất lâu, anh không hề đáp lời."
Du Bách Chu nhìn hộp sữa trước mặt, "A a, thế à, anh đang mải nghĩ."
Du Bách Chu phiền muộn đã lâu. Bắt đầu từ buổi tự học tối hôm qua, cậu phát hiện ánh mắt Hạ Diễn nhìn mình có chút kỳ quái, không thể miêu tả cụ thể, nhưng cậu luôn cảm thấy thật kỳ lạ.
Du Bách Chu vốn nghĩ có nên nói chuyện này với Đồ Cao Minh hay không, dù sao Đồ Cao Minh cũng là người chơi thân với mình. Nhưng sau đó nghĩ lại cậu thấy không thích hợp, thái độ của Đồ Cao Minh đối với Hạ Diễn không tốt lắm. Nếu cậu nói thế, biết đâu cậu ta lại mang theo suy nghĩ đòi công lý cho đại ca mà tìm Hạ Diễn gây họa.
Đồ Cao Minh là người phe cậu, tính sổ tự nhiên cũng chồng lên đầu cậu, nếu cậu ta chọc giận Hạ Diễn, khiến Hạ Diễn tích thêm một dấu cho cậu vào cuốn sổ báo thù, vậy thì cực kỳ gay go.
"Đúng rồi đại ca," Đồ Cao Minh nhớ ra điều gì đó, nói, "Anh có biết Phan Diệc không?"
"Phan Diệc?"
"Chính là tên tiểu bạch kiểm phú nhị đại kia siêu có tiền ấy, một tháng phải thay hơn mười cô bạn gái." Nói xong câu sau, Đồ Cao Minh có chút ghen tị cùng ước ao.
Phan Diệc, Du Bách Chu nhớ ra đúng là có một người như vậy, phú nhị đại tiểu bạch kiểm là thật, nhưng một tháng thay hơn mười cô bạn gái, Đồ Cao Minh phóng đại quá rồi.
Phan Diệc là một vai phụ rất quan trọng trong cuốn sách, cậu ta là bạn cùng lớp mà Hạ Diễn quen biết ở trường đại học, sau này hai người trở thành anh em tốt của nhau.
Du Bách Chu vừa uống sữa vừa nói: "Ừm, cậu nói đi."
Giọng của Đồ Cao Minh nhỏ hơn, "Hai ngày trước em mới biết Phan Diệc và Hạ Diễn thực sự biết nhau."
Du Bách Chu sửng sốt một chút, "Hả?"
Làm sao mà Đồ Cao Minh biết hai người họ quen nhau, đó là chuyện của tương lai!
Đồ Cao Minh nghĩ rằng Du Bách Chu cũng tò mò như mình, tiện thể nói: "Hôm trước, em nghe mấy nữ sinh thảo luận về Phan Diệc, nói rằng hai ngày trước Phan Diệc đến lớp học của chúng ta để tìm Hạ Diễn, còn gọi Hạ Diễn là anh."
Du Bách Chu ngơ ngác, mặc dù Phan Diệc và Hạ Diễn học cùng trường cấp ba, nhưng rõ ràng lên đại học họ mới quen biết mà? Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ cốt truyện xảy ra vấn đề?
Du Bách Chu suy nghĩ hồi lâu cũng không đoán ra được, liền gọi 008, kết quả cái thứ kia hôm nay cũng thu mình trong mai rùa không dám ló mặt.
Cuối cùng lắc đầu, quên đi, cậu nên nghĩ xem phải sống sót bằng cách nào trước.
Ngay khi Du Bách Chu quay trở lại lớp học, chưa kịp đi vào thì đã gặp Lê Bắc và Từ Chí Hổ phía sau lưng Lê Bắc.
Khi Từ Chí Hổ nhìn thấy cậu, sự kiêu ngạo trên người hắn hiển nhiên không còn mạnh mẽ như trước, Du Bách Chu chỉ nhìn hắn một cái rồi thu hồi ánh mắt, cậu không có nhiều thiện cảm với người này.
Lê Bắc vừa từ siêu thị trở về, cậu ta đưa nước táo ép trong tay cho Du Bách Chu, "Cầm đi."
Tuy Du Bách Chu không muốn uống, nhưng vẫn nhận lấy, "Cám ơn."
Nguyên chủ thích nước táo.
Lê Bắc gật đầu, đưa nước táo xong thì dẫn Từ Chí Hổ rời khỏi.
Sau khi hiểu rõ cốt truyện, Du Bách Chu biết Lê Bắc không phải là bạn bình thường của nguyên chủ mà là bạn thân, hai người quen biết nhờ một cuộc ẩu đả ở trường trung học cơ sở, sau đó học cùng trường cấp ba, vừa khéo phụ huynh hai bên biết nhau, đi qua đi lại thì trở thành một mối quan hệ rất sắt son.
Du Bách Chu nhìn ly nước trái cây trên tay.
Hiểu sở thích của người kia là điều bình thường.
Buổi chiều, sau khi tan học, Du Bách Chu bảo Đồ Cao Minh và Xa Thông đến nhà ăn trước.
"Còn đại ca thì sao?" Đồ Cao Minh hỏi.
"A, anh ở lại làm nốt báo tường."
Kỳ thật phần viết của cậu đã hoàn thành, phần vẽ tranh của Hạ Diễn còn thiếu một chút, mặc dù Hạ Diễn bảo cậu không cần giúp đỡ, cậu vẫn quyết định ở lại.
Là nhân vật phản diện đã gây nhiều tổn thương cho nam chính, Du Bách Chu biết dù bây giờ cậu có chạy trốn thì tương lai cũng bị nam chính bắt sống, nên cậu sáng suốt lựa chọn ở lại, đồng thời lập kế hoạch chỉnh đốn hình ảnh cá nhân.
Không thể ngồi chờ chết được, cậu chỉ có thể tấn công.
Nguyên nhân khiến nam chính trả thù cậu là vì thiết lập nhân vật của cậu là một tên phản diện độc ác, ngoài ra còn là kẻ thù truyền kiếp của nam chính, nên kế hoạch hiện tại của cậu chính là, thay đổi hình tượng trước mặt nam chính, để nam chính thấy được mặt tích cực hướng lên của cậu. Cuối cùng, biến mình từ kẻ thù truyền kiếp thành bạn của anh ta.
Suy cho cùng, trở thành bạn không có nghĩa là nam chính bằng lòng chấp nhận cậu, mà muốn giá trị tội ác của cậu trở thành con số không, đồng thời có thể rút lui an toàn.
Vì vậy cậu sẽ không để tuột mất cơ hội thể hiện giống như bây giờ.
Xa Thông nói với cậu: "Vậy em và lão Đồ sẽ mang cơm về cho anh."
Du Bách Chu nhanh