Xuyên Thành Mẹ Kế Nam Chính Thanh Xuân Vườn Trường

65: Gần Đây Đang Suy Nghĩ Có Nên Bù Một


trước sau


Thế giới này còn tồn tại học bá như Chu Minh Phong sao?
Khương Tân Tân nhìn thấy bài đã được giải, không khỏi rơi vào trầm tư, chuyện gì xảy ra a? Tính toán thời gian một chút, anh đã tốt nghiệp vài chục năm đi, vì cái gì mà đề bài cô không nghĩ ra anh lại làm được? Còn nhớ rõ trình tự giải nó nữa?
Đương nhiên, cô không thể biểu đạt nghi vấn của mình.
Dù sao người đàn ông này là lão Versailles, nếu như cô hỏi, không chừng anh còn vụng trộm đắc ý đó.
Khương Tân Tân không chỉ cần lời giải bài này chi tiết, cô sợ Chu Diễn sẽ hỏi mình, rồi cái gì cô cũng đều không biết, nên bây giờ cô đang từng bước tìm hiểu, đến lúc bản thân hoàn toàn lý giải được, lúc này mới một lần nữa chép ra nháp cho cậu.
Lúc sơ trung Chu Diễn là học bá, đã không học tập mấy năm rồi, bây giờ muốn học nhất định sẽ gặp khó khăn, huống chi chỉ còn đúng một năm.

Suy nghĩ kỹ một chút, đây là chỗ mà Khương Tân Tân cảm thấy hợp lý vì nó là sách vườn trường ngọt văn, mặc dù Chu Diễn thông minh, nhưng đầu năm nay học sinh kia có mấy ai ngốc đây, cậu đã không học mấy năm, trong nguyên tác, cậu được nữ chính cổ vũ nên hạ quyết tâm tự cường, chỉ còn một năm nên rất khó khăn đuổi kịp mọi người, may là hơn điểm tiêu chuẩn 2 điểm, có thể nói là phi thường kinh diễm.
Chính là như vậy, Khương Tân Tân mới cảm thấy tác giả mở bàn tay vàng cho Chu Diễn.
Mặc dù Chu Diễn được thiên vị, nhưng hiện tại Chu Diễn tỉnh lại trước thời gian đó, liệu cậu ta có thi tốt hơn so trong nguyên tác không?
Chờ giải xong đề, Chu Minh Phong thế mà lại gọi video tới.
Khương Tân Tân không nóng nảy, tìm tới tìm lui trong khách sạn, cuối cùng cũng tìm được một việc trí tốt, lúc này mới nhận cuộc gọi.
Hình như Chu Minh Phong đang ở bên ngoài sảnh phúng viếng, cái giờ này yên tĩnh, vắng lặng.
Khương Tân Tân giả bộ lơ đãng vuốt tóc ra sau tai.
"Có việc?"
Chu Minh Phong ừ một tiếng: " Tại sao A Diễn lại hỏi bài cô?"
"Anh thật đặc biệt, giải xong đề lâu như vậy rồi, hiện tại mới hỏi tôi có chuyện gì xảy ra?"
"Có cái nặng cái nhẹ."
Khương Tân Tân nhịn cười: "Tốt a, gần nhất nó giống như chuẩn bị làm người vậy, không đúng, một lần nữa làm học sinh tốt.

Đây là chuyện đáng vui mừng."
Chu Minh Phong nhéo nhéo sống mũi: "Ân, đúng vậy."
Hai người trò chuyện một chút, đề tài cứ như vậy chuyển đến Chu Diễn đang múa bút thành văn ở phòng bên cạnh.
Đại khái là do ban đêm yên lặng, có độc Chu Minh Phong với Khương Tân Tân, nên anh mở máy hát, trò chuyện về Chu Diễn, thanh âm anh trầm: "Nó là một đứa trẻ rất có tinh thần trọng nghĩa, tôi cảm thấy vui vì nó như vậy, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ lo lắng.

Bình tĩnh mà nói, tôi chưa biết cách làm một người cha tốt."
"Anh có chuyện không làm được sao?" Cô còn tưởng rằng Chu Minh Phong không gì không làm được đâu, đương nhiên đây là do khoa trương, mỗi lần cô thấy Chu Minh Phong với Chu Diễn ở cùng một chỗ, không biết bình tĩnh đến đâu, nhưng hiện tại nghe Chu Minh Phong nói anh bối rối về quan hệ cha con, thật là khiến cô kinh ngạc.
Chu Minh Phong cười khẽ: "Đương nhiên, tôi chưa từng làm cha bao giờ."
"Có lúc tôi hi vọng nó vô ưu, có lúc tôi hi vọng nó có thể một mình đảm đương mọi chuyện." Chu Minh Phong ngừng lại một chút: "Nhưng điều tôi muốn nhất là, nó nhìn rõ hiểm ác ở xã hội này, có thể bảo vệ mình, cũng vẫn chính trực như trước."

"Thật là khó nha." Khương Tân Tân nằm trên ghế sa lon: "Yêu cầu này của anh thật sự quá khó."
Nghe thì rất đơn giản.
Dù Khương Tân Tân cũng bị xã hội vùi dập, nhưng vẫn cảm thấy yêu cầu của Chu Minh Phong rất khó đạt được.
"Đúng vậy.

Cho nên tôi là người cha rất ích kỷ, chuyện mình làm không được, lại hi vọng đứa trẻ có thể làm được.

Chính mình đi qua con đường bản thân thích, nhưng lại phát hiện không tốt giống như trong tưởng tượng, thế nên hi vọng con mình đừng lại, dù con cũng rất thích." Hiếm khi Chu Minh Phong biển lộ ôn nhu như vậy với con mình, Khương Tân Tân nghiêm túc lắng nghe, chả hiểu sao lại cảm thấy đây là một loại hưởng thụ: "Mỗi người đều có con đường riêng của mình, điều này phụ thuộc vào nó chọn gì, muốn thành người như nào, thỉnh thoảng tôi cũng nghĩ, nếu như nó làm theo kỳ vọng tôi muốn, vậy nó không phải là đứa trẻ nữa, mà là con rối."
Khương Tân Tân nghe nghe, liền nghĩ tới mình đã từng nghĩ.
Làm con của Chu Minh Phong thật tốt.
Chỉ là...!Có thể bao dung việc xúc động hay ngây thơ, lại còn bình tĩnh nói ra sự thật, anh còn dùng thủ đoạn của mình để cho con trai biết chân tướng sự việc.
Nó đúng là mâu thuẫn, nhưng cũng có thể coi là ôn nhu.
Khương Tân Tân trêu trọc anh: "Tôi đã ghi âm, sau này khi anh già rồi, tôi sẽ mở cho Chu Diễn nghe, để anh cảm thụ được nằm trên giường bệnh có đứa con trai hiếu thảo."
Chu Minh Phong trầm mặc vài giây đồng hồ, cười hỏi lại: "Vậy theo ý cô nói, lúc đó cô còn ở bên cạnh tôi sao?"
Câu này phảng phất như là trêu chọc.
Mấy ngày nay tâm tình Chu Minh Phong u ám, bây giờ đã thong thả rất nhiều.
Nhất thời Khương Tân Tân không kịp phản ứng, bản thân vẫn ngây ngẩn cả người.
Cô chưa kịp trêu trọc ngược lại, Chu Minh Phong đã nói tiếp: "Nghỉ ngơi đi, không còn sớm nữa.

Ngủ ngon."
Nói xong, anh liền cúp điện thoại, giống như là biết cô đang chuẩn bị phản công.
Nghe đầu bên kia điện thoại truyền đến âm thanh tút tút tút, Khương Tân Tân hoàn toàn sững sờ.
Sau khi tĩnh hồn lại, cô đứng dậy đi đến bên giường nằm xuống, nhớ lại chuyện mình bị Chu Minh Phong chiếm trước, không khỏi ảo não.
Khương Tân Tân bình thường mày phản ứng nhanh lắm mà, chả lẽ vừa rồi não bị chó gặm à??
Tại sao anh ấy lại hỏi như vậy???
Có thể xưng nét bút hỏng!
Khương Tân Tân hối tiếc không thôi, nhưng cũng không thể gọi lại.

Dù sao hiện tại đã mười hai giờ rồi.
Tức a!

Chắc là trong khoảng thời gian này bị lây bệnh Chu Diễn đi, vậy mà lại ngây thơ mở ghi nhớ trong điện thoại ra, còn trịnh trọng ghi một câu——
【Anh chặn họng mình một lần, lần sau phải trả lại.


*
Chu Minh Phong lại một lần nữa đốt hương cho cữu cữu, rồi nhìn sảnh phúng viếng một vòng, không thấy thân ảnh vợ cữu cữu, liền hỏi thăm những thân thích khác, anh đi ra khỏi sảnh phúng viếng, rồi tìm bên trong nhà tang lễ, cuối cùng tìm thấy vợ cữu cữu đang ở mảnh đất trống phía sau nhà tang lễ.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, tóc đã hơi bạc trắng, bà cầm chổi quét tro bụi cùng lá cây trên mặt đất.
Mấy ngày nay, anh không thấy bà rơi một giọt nước mắt nào.
Biểu hiện của bà cứ bình thường như vậy, giống như cữu cữu không hề qua đời.
Bất quá anh biết, lúc tiệc rượu bà ấy nhìn thấy món thịt hấp cữu cữu thích ăn, theo thói quen bà lấy nửa phần đóng gói lại.
Chu Minh Phong bước đến.
Bà ấy nhìn thấy cái bóng của anh, dừng lại một chút, đứng lên, đưa một tay ra sau lưng gõ gõ: "Tại sao không đi ngủ, hai ngày này con chịu rồi, coi chừng ngã bệnh."
Chu Minh Phong nhận lấy cái chổi trong tay bà, rồi bắt đầu quét lá cây.
Cữu mụ bật cười: "Cữu cữu con thích sạch sẽ, khi nhìn thấy cửa nhà có lá cây, nhất định phải đi quét quét ngay, có đôi khi sẽ quét sạch rác bên nhà hàng xóm nữa.

Không biết ông ấy bị sao, thật phiền mà."
Nói phiền, vì sau khi ông đi, bà lại càng lúc càng giống ông ấy.
Muốn đi ra ngoài hít không khí, nhìn thấy lá cây trên mặt đất, lại nhịn không được tìm cái chổi.
Chu Minh Phong đứng im, vô thức nắm chặt cái chổi trong tay, ngẩng đầu lên, trên mặt là dáng vẻ tươi cười vân đạm phong khinh: "Nhân duyên cữu cữu luôn luôn tốt."
Cữu mụ cúi đầu, qua một hồi lâu mới nói: "Chung Phỉ đưa vòng hoa đến, Tân

Tân có hiểu lầm hay không?"
"Sẽ không." Ngữ khí Chu Minh Phong chắc chắn: "Cô ấy không phải người như vậy."
"Vậy là tốt rồi.

Kỳ thật những năm gần đây, Chung Phỉ luôn gửi đồ cho chúng ta, thời điểm hai đứa kết hôn tất cả mọi người đều nói hai đứa xứng đôi." cữu mụ cười: "Cữu cữu con còn lo lắng nên buổi tối có nói với ta, hai đứa sẽ không chung sống quá lâu, ta còn nói ông ấy cả ngày nghĩ chuyện không đâu.

Về sau khi hai đứa ly hôn, cữu cữu con liền nói, con với Chung Phỉ đều không phải người hướng ngoại, con không nói nhiều, Chung Phỉ cũng nói rất ít, có chuyện gì cũng để ở trong lòng, thời gian dài sẽ xảy ra vấn đề."
Cữu mụ lẩm bẩm năm đó.

...
Chu Minh Phong trầm giọng nói: "Là con làm trễ cô ấy."
Bất luận như thế nào, một đoạn hôn nhân này, anh cảm thấy mình rất lãi, cũng thấy cô ấy phải hi sinh nhiều.
Vậy nên anh làm trễ nải cô ấy.
Cũng may, cô ấy có quyết tâm sửa lại, đã tìm được người cô ấy muốn.
Cữu mụ đi tới, giơ tay lên vỗ vỗ cánh tay của anh: "Lần này thật không khéo, cữu cữu con không thấy được con với Tân Tân, nếu ông ấy nhìn thấy khẳng định sẽ nói hai đứa xứng đôi.

Bất quá, ta với cữu cữu con đều có chút phiền lòng, làm sao đột nhiên con kết hôn."
Chu Minh Phong đối với trưởng bối mình, từ trước đến nay sẽ không nói dối: "Không tính là rất đột ngột, trước đó con đã suy tính thật lâu.

Ngài còn nhớ chú Khương người cứu con với mẹ con hay không, ông ấy là cha Tân Tân, đã qua đời nhiều năm, một năm trước mẹ Tân Tân phát hiện mình bị ung thư tuyến tuỵ, rồi biết luôn khi nào mình qua đời, thời gian chỉ còn bốn tháng, bà ấy lo lắng Tân Tân không còn chỗ nương tựa, cho nên do dự rất lâu mới đến tìm con, hi vọng con có thể giúp đỡ chiếu cố cô ấy."
Anh không nói ra toàn bộ tình hình thực tế, cái kia quá phức tạp, anh lo cữu mụ sẽ khẩn trương.
Mười tháng trước, mẹ Khương đến tìm anh.
Nói cho anh rất nhiều chuyện.
Đến nay anh vẫn nhớ rõ vị trưởng bối đó, một mặt tuyệt vọng xoa tay, thậm chí bà còn muốn quỳ xuống cầu xin anh.

Bà không còn biện pháp khác, bởi vì con gái có một đoạn tình cảm lưu luyến chọc tới người không nên dây vào, mấy năm đó có chút dày vò, mặc dù mọi chuyện vẫn bình thường nhưng bà biết tình trạng cơ thể mình, cũng biết chính mình không chống được quá lâu.

Cho nên bà chỉ có thể cầu cho con gái mình một chỗ dung thân.
Đương nhiên bà hi vọng, cái nhà kia nghĩ thoáng một chút, tiếp nhận con gái bà rồi hai người sẽ kết hôn, sinh hoạt bình thường.
Thẳng thắn mà nói, ngay từ đầu Chu Minh Phong không muốn đáp ứng, chuyện này hoang đường cở nào.

Anh nghĩ tới những phương pháp báo đáp vị ân nhân mà mẹ mình thường xuyên nhắc tới, ví dụ như tiền, ví dụ như hoàn cảnh chữa bệnh tốt, nhưng những cái này mẹ Khương lại không muốn.

Lúc mẹ Khương sắp qua đời, anh cứ mơ thấy mẹ mình, cuối cùng anh đã đáp ứng.

Lúc anh đồng ý, mẹ Khương rõ ràng nằm ở trên giường không thể động đậy, nhưng bà lại kiên trì muốn xuống giường nói cảm tạ anh.
Quả nhiên cữu mụ tin Chu Minh Phong.
Chắc là vì anh vĩnh viễn mang lại cho người ta một loại cảm giác đáng tin, để cho người ta không thể hoài nghi lời anh nói là thật hay giả.
"Nguyên lai là như vậy." Cữu mụ cười, lại vỗ vỗ tay anh: "Vậy con đối với con bé như nào?"
Chu Minh Phong nghĩ nghĩ: "Gần đây đang suy nghĩ có phải nên bù một hôn lễ long trọng hay không."
Một câu ngắn ngủi này, cữu mụ––– người từng trải đã hiểu rõ.
Nếu như không lưu tâm, nếu như không phải thích, sẽ không nói như vậy đâu.
"Bất quá con còn có việc bận, cô ấy cũng có việc." Trong mắt Chu Minh Phong toát ra vẻ tiếc nuối: "Vốn còn nghĩ, chờ đến lúc rảnh rỗi liền bổ sung một hôn lễ, để ngài với cữu cữu tham gia náo nhiệt."
Cữu mụ khẽ giật mình, cười nói: "Cữu cữu con mà biết sẽ rất vui vẻ.


Mấy năm nay ông ấy cũng rất lo cho con, sợ con một người cô đơn."
Chu Minh Phong chỉ cười cười.
Kỳ thật cho dù một người cũng không cô đơn, trong suy nghĩ của trưởng bối, bên người nhất định phải có phụ nữ mới tính là không cô đơn.

Trên thế giới này còn nhiều, rất nhiều người sống với nhau đến bạc đầu, song họ vẫn cảm thấy cô tịch cùng có người bên cạnh.
Đương nhiên, anh vẫn luôn tương đối may mắn.
Hiện tại cuộc sống yên tĩnh, cũng không có nhiều nhân tố không xác định.
Cữu mụ còn nói: "Rất tốt, nhưng con bé còn trẻ, so con nhỏ hơn mười mấy tuổi, con phải bao dung nó nhiều hơn."
"Ân, ngài yên tâm, con đã biết."
*
Dưới sự thúc giục của Chu Minh Phong, em họ đã đỡ cữu mụ đi nghỉ ngơi.
Ngày mai còn phải hoả táng, nên buổi tối người ở sảnh phúng viếng không có nhiều như trước đó, sau mười hai giờ, có người ăn bữa khuya, có người chơi điện thoại, còn có người đánh bài poker.

Cái này ở Giang Hoàng không thể bình thường hơn được nữa.

Người gác đêm nhàm chán, chỉ có thể tìm một chút việc vui.
Chu Minh Phong lại không nghĩ đi vào.
Vậy mà lại phát hiện thùng dụng cụ của cữu cữu trong nhà tang lễ.
Nhiều năm trước cữu cữu Chu Minh Phong làm mộc nổi danh ở đây, mấy năm gần đây ông thường hay mang đồ ra.
Khi còn bé Chu Minh Phong thích ngắm ngăn tủ của cữu cữu, khi đó không có hoạt động giải trí gì, liền ngắm cả ngày không chán.
Trong hộp công cụ đầy đủ đồ, còn có cả gỗ nữa.
Đây là tâm nguyện của cữu mụ.

Trong nhà không có ai tiếp nối tay nghề của cữu cữu, nên cái thùng dụng cụ này rơi xám, không bằng đốt đi rồi bỏ cùng hộp tro cốt vào mộ viên.
Đêm này, Chu Minh Phong ngồi ở nơi an tĩnh hẻo lánh, đỉnh đầu là ánh trăng phiêu phiêu.
Ký ức hồi nhỏ như mới, anh không quá nhớ, bất quá những năm đó nhìn quá nhiều, làm đơn giản một chút chắc vẫn sẽ được.
Anh cầm công cụ cữu cữu dùng qua vô số lần, bỏ ra gần ba giờ mới làm được một cái hộp gỗ nho nhỏ.
Là bất tri bất giác.

Anh vốn vì tưởng niệm cữu cữu, muốn làm chút gì đó, đợi đến khi hoàn thành, không khỏi nhịn được cười.
Càng sống càng đi trở về.
Cái hộp gỗ này đưa cho cô đi, vừa vặn có thể chứa đống dây buộc tóc để lung tung của cô..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện