Phó Cảnh Lâm nhìn Lâm Quỳnh mà nuốt nước miếng, thật sự không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài, sau đó lắp ba lắp bắp nói, "Không ngờ anh còn lợi hại như vậy, có thể đánh ra nông nỗi đó.
"
Lâm Quỳnh ngại ngùng cúi đầu, "Mọi người đều là họ hàng, phải để cho người ta một con đường lui.
"
Phó Cảnh Lâm: "! "
Đã vào viện luôn rồi đó.
Phó Cảnh Lâm hít sâu một hơi, thốt lên một âm thanh đầy nghi hoặc, "Anh đánh cậu út như nào, nắm đấm?"
So với Phó Cảnh Hồng thì Lâm Quỳnh trông yếu ớt hơn hẳn, hai người nếu như đánh nhau, theo lý mà nói, người bị thương không thể là Phó Cảnh Hồng được.
Lâm Quỳnh giơ tay lên, chiếc nhẫn trên tay phát ra ánh sáng chói lọi.
Phó Cảnh Lâm: "Trứng bồ câu?"
Lâm Quỳnh: "Hợp kim cứng nhất.
"
"!.
"
Giỏi quá rồi.
Không bao lâu sau Phó Cảnh Lâm đã bị Phó Viện gọi về, Lâm Quỳnh thấy vậy cũng đẩy Phó Hành Vân đi, "Chúng ta cũng về nhà thôi.
"
Hai người chào Phó lão gia tử xong thì lái xe rời đi, khi đang dừng đèn đỏ, Lâm Quỳnh quay qua nhìn anh, nói: "Lúc nãy sao anh lại ra ngoài?"
Phó Hành Vân nhìn cậu, không nói gì.
Lâm Quỳnh thăm dò, "Nghe hết rồi?"
"Không có.
"
Trên mặt anh không có biểu cảm gì, "Khi tôi tới răng cậu ta đã rơi rồi.
"
Lâm Quỳnh:!.
Chàng thanh niên đỏ mặt giải thích, "Thật ra tôi bình thường không có bạo lực vậy đâu, hôm nay nhất thời xúc động.
"
Phó Hành Vân lại nhìn cậu, không nói gì.
Lâm Quỳnh bị nhìn đến mức da đầu tê rần, "Nếu như nghĩ kĩ lại thì anh có thể biết ngay tôi đánh người là có lý do mà.
"
Sau đó bịa ra một cái cớ sứt sẹo, "Nếu như không phải vấn đề ở hắn ta thì sao tôi không đánh người khác mà cứ nhằm vào hắn.
"
Phó Hành Vân: "Vì xung quanh không có ai.
"
"!.
"
Lâm Quỳnh nghiêm túc, "Vì hắn ta kiếm chuyện với tôi.
"
Thấy anh im lặng, Lâm Quỳnh mở miệng, "Anh trách rôi?"
Phó Hành Vân: "Không có.
"
Lâm Quỳnh nhìn mặt anh, không hiểu sao trong lòng lại bùng lên cơn giận, "Anh đang trách tôi.
"
Phó Hành Vân: "Tôi đã nói tôi không có.
"
"Anh có!"
"Anh trách tôi đánh người ở Phó gia gây phiền phức cho anh.
"
Lâm Quỳnh bĩu môi, đúng lúc này đèn chuyển xanh, anh đang định mở miệng nói chuyện, cậu liền thu tầm mắt lại, tiếp tục lái xe.
Cả đoạn đường trong xe đều im phăng phắc.
Mãi đến khi về nhà, vào phòng, Phó Hành Vân mới mở miệng, "Tôi không trách cậu.
"
Lâm Quỳnh quay đầu đi, không thèm để ý.
Phó Hành Viên tiến đến kéo cánh tay cậu, "Lâm Quỳnh.
"
Lâm Quỳnh không thèm nhìn, "Làm cái gì?"
"Cậu đang giận dỗi gì vậy?!"
Lâm Quỳnh tự nhận mình là một người khá vô tư, nhưng cũng không làm sao ngăn được những lời nói hèn hạ của Phó Cảnh Lâm vang lên bên tai, lúc này, cái cảm giác uất ức khi bị người ta sỉ nhục dâng lên trong lòng, không sao phai nhạt, "Tôi nào có.
"
Nói rồi quay người lên lầu, nhưng cánh tay rắn chắc của đối phương lại không chịu buông.
Phó Hành Vân thấy vậy thở dài.
Lâm Quỳnh tức giận, "Anh mất kiên nhẫn với tôi?!"
Phó Hành Vân: "Tôi còn chưa nói gì mà.
"
Lâm Quỳnh: "Vậy sao anh lại thở dài?"
"Vậy cậu hỏi chính mình xem sao lại không nghe lời như vậy.
"
Phó Hành Vân kéo cậu đến bên mình, "Lâm Quỳnh, hôm nay cho dù cậu đánh cậu ta vì lý do gì, tôi đều không trách cậu.
"
Lâm Quỳnh vẫn bĩu môi như trước, "Vậy tại sao anh không mở miệng.
"
Phó Hành Vân thắc mắc, "Mở miệng gì cơ?"
"Mở miệng mắng hắn ta.
"
Còn chưa đợi Phó Hành Vân thắc mắc, Lâm Quỳnh đã nói tiếp: "Lúc đó ở trên xe, khi tôi nói Phó Cảnh Hồng không phải với tôi, anh nên cùng tôi mắng hắn chứ.
"
"Vì tôi không mắng cậu ta nên cậu mới giận?"
Lâm Quỳnh gật đầu, "Vậy mới hợp lẽ thường chứ.
"
Phó Hành Vân không hiểu, "Tại sao?"
"Bởi vì tôi với anh mới là người một nhà, anh phải bênh tôi, khi tôi nói xấu hắn ta, anh phải cùng tôi nói xấu.
"
Mặt anh ngơ ngác.
Lâm Quỳnh nghiêm mặt, "Anh hiểu chưa?
Người đàn ông gật đầu.
"Phó Cảnh Hồng là tên khốn nạn.
"
Phó Hành Vân giống như người máy không cảm xúc, máy móc mở miệng, "Tên khốn nạn.
"
Lâm Quỳnh nghe vậy mới hài lòng, sau đó nghi hoặc hỏi, "Vừa rồi trên xe sao anh không nói mà về nhà mới nói.
"
"Vì cậu đang lái xe.
"
"Cái này với lái xe có liên quan gì đâu?"
Phó Hành Vân im lặng một lúc, nói, "Cậu không biết?"
Lâm Quỳnh:!.
Đối phương không nói gì, nhưng giống như đều nói cả rồi.
Nhìn sắc mặt cậu tốt lên, Phó Hành Vân thầm thở phào.
Mấy ngày sau đó Lâm Quỳnh nhưng thường lệ mà nấu một ngày ba bữa cho Phó Hành Vân, chủ nhật, trời vừa sáng Lâm Quỳnh đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, "Xin chào.
"
Giọng Vương Trình từ đầu dây bên kia truyền đến, "Dậy chưa đó?"
"Thu dọn đồ đi thôi.
"
Lâm Quỳnh nghe thấy giọng đối phương, lập tức tỉnh táo lại không ít, "Tới rồi?"
Vương Trình: "Không sai, tới rồi.
"
Lâm Quỳnh xuống giường bắt đầu mặc quần áo, "Không phải nói là một tuần sau sao?"
Vương Trình: "Cậu ở nhà mấy ngày rồi?"
Lâm Quỳnh ngủ đến mụ mị đầu óc, nhất thời chưa phản ứng kịp, "Bảy ngày nè.
"
Vương Trình: "Một tuần con mẹ nó chứ chính là bảy ngày!!!"
"!.
"
Lâm Quỳnh nhanh chóng thu dọn hành lý, thời gian gấp gáp, không kịp làm bữa sáng nên đành pha cho Phó Hành Vân một bát mì, tiện thể để lại một mảnh giấy.
Đợi đến khi ngồi lên xe rồi, cái trán trắng trẻo của cậu đã đổ một lớp mồ hôi mỏng.
Vương Trình: "Cậu làm cái gì mà mệt ra nỗng nỗi này.
"
Lâm Quỳnh há miệng thở, "Thức dậy.
"
"!.
"
Lúc này, mái tóc vểnh lên của cậu chính là minh chứng cho một buổi sáng đầy vội vã.
Nhìn Lâm Quỳnh đã mệt như chó, Vương Trình mở miệng, "Cậu này là hình tượng gì vậy?"
Lâm Quỳnh: "Chủ gia đình ra ngoài kiếm tiền.
"
Sau đó hỏi ngược lại đối phương: "Không giống hả?"
Vương Trình mặt đầy bất lực, "Giống.
"
Hai người một đường vội vã, cũng may khi Lâm Quỳnh đến trường quay thì đang trong thời gian chuẩn bị tạo hình.
Nhà tạo mẫu vò đầu Lâm Quỳnh, "Vai này của cậu quay thêm hai ngày là đóng máy rồi.
"
Lâm Quỳnh: "Vậy thì khá nhanh đó.
"
Nhà tạo mẫu: "Sau khi đóng máy có dự tính gì không?"
Lâm Quỳnh không chút nghĩ ngợi, "Về nhà.
"
"! " Nhà tạo mẫu: "Tôi nói về sự nghiệp cơ.
"
"Đi bước nào hay bước đó.
"
Nhà tạo mẫu tươi cười: "Không ngờ cậu lại là người thích chắc chắn như vậy.
"
Lâm Quỳnh: "Dù sao cũng nửa năm mới làm việc một lần.
"
"!.
"
Lâm Quỳnh thay phục trang xong liền đến trường quay, Bạch Oánh thấy cậu liền bước đến, "Đã lâu không gặp.
"
Lâm Quỳnh cũng chào hỏi cô, "Mọi chuyện giải quyết xong hết rồi chứ?"
"Giải quyết xong hết rồi.
"
Nói rồi Bạch Oánh kéo Lâm Quỳnh qua một góc, "Hôm nay có người đến tham ban, làm gì cũng phải cẩn thận đó.
"
(tham ban: nhà đầu tư đến quan sát tiến độ)
Lâm Quỳnh có chút khó hiểu, "Tại sao phải cẩn thận?"
"Người đến tham ban là người trong nhà Tần Úy Sở, đến rồi thấy ai không thuận mắt là kiếm chuyện liền.
"
Phân cảnh này là cảnh trước khi Mộ Bạch tỏ tình với nữ chính, tổng cộng chỉ có hai câu thoại, mời nữ chính ngày mai gặp nhau trên cầu.
Lâm Quỳnh và Bạch Oánh bắt đầu quay, xung quanh có không ít người nhìn.
Tần Hằng đứng giữa đám đông, "Chính là cậu ta?"
Tần Úy Sở gật đầu.
"Cũng không có