Xung quanh không khí lạnh lẽo, bốn phía không người.
Đường Miên nhìn chằm chằm nữ quỷ nhìn trong chốc lát, cảm thấy không có gì thú vị, hơi hơi dùng sức, chỉ một thoáng tiếng kêu thê lương thảm thiết của nữ quỷ mất dần trong tay Đường Miên.
Rũ mắt nhìn bàn tay trống rỗng, một lát sau xoay người nhấc bổng đứa trẻ bên cạnh, đi về hướng Cục Cảnh Sát.
Có việc thì tìm cảnh sát, đứa trẻ này vừa thấy liền không đơn giản, số mệnh của cậu bé xem tới lần này nhất định có thể gặp dữ hóa lành, an toàn về nhà.
Cục Cảnh Sát, người trực ban đột nhiên thấy một cô bé tiến vào, cô bé còn ôm một đứa trẻ, tổ hợp này rất kỳ quái.
Người trực ban là tiểu Trương, tiểu Trương nhìn hai người, hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Cậu bé này, hình như là đi lạc, phiền đồng chia cảnh sát hỗ trợ đưa về.” Đường Miên trả lời, thừa dịp lúc nói chuyện Đường Miên đem cậu bé đặt lên ghế.
Tiểu Trương liếc nhìn đứa nhỏ, sau đó lại ngẩng đầu nhìn về phía này cô bé, chần chờ một hồi nói: “Đứa nhỏ này chỗ nào nhặt được? Cháu quen với nó không?”
“Không quen biết, chờ cậu bé tỉnh lại là có thể đưa trở về, phiền đồng chí cảnh sát, cháu còn phải trở về trường học.” Đường Miên nói.
“Được, cháu đi đi, hay là chú nhờ đồng sự đưa cháu về? Trễ như vậy rồi một cô bé đi một mình trên đường không an toàn.” Tiểu Trương hỏi.
Phiên trực hôm nay trừ bỏ tiểu Trương còn có một đồng sự, chẳng qua lúc này người kia đã đi vệ sinh.
“Không cần, không làm phiền các chú, cháu có thể tự về được.” Đường Miên mỉm cười trở nói, xoay người rời đi.
Cảnh sát Tiểu trương nhìn cô bé đã đi rồi, sau đó quay đầu lại nhìn cậu bé trên ghế, giơ tay qua đi sờ sờ, phát hiện tiểu hài tử chỉ là ngủ rồi, không phát sốt sinh bệnh.
Đang lúc tiểu Trương loay hoay không biết phải làm sao thì người đồng sự đi WC kia đã trở lại, vào cửa thấy có nhiều thêm một đứa trẻ, nha một tiếng mở miệng nói: “Tiểu Trương, sao tôi chỉ mới đi WC một mà ở đây đã có thêm một đứa trẻ?”
“Một cô bé vừa đem nó đến, nói rằng muốn chúng ta hỗ trợ tìm người nhà, sau đó đưa đứa trẻ này về nhà.” Tiểu Trương trả lời.
“Đứa trẻ này bị bắt cóc?” Đồng sự đến gần vài bước, thấy làn da trắng nõn dưới lớp bụi bẩn cũng cảm thấy đứa nhỏ này không phải là ăn mày, liền nói: “Đợi trời sáng rồi đi tìm, lúc này chúng ta chỉ có hai người, tiểu Trương, cậu ôm đứa trẻ này vào phòng nghỉ đi, chuyện này ngày mai lại nói.”
“Được.” Tiểu trương nghiêng người ôm cậu bé, một bên làm còn một bên mở miệng phun tào: “Mẹ nó, hiện tại bọn buôn người thật càn rỡ, thỉnh thoảng lại có vài đứa trẻ bị lưu lạc, mấy tên buôn người này nên vào từ chung thân hết, quá thiếu đạo đức.”
“Chuyện này chúng ta có thể nói sao?” Đồng sự nhìn vào mắt đứa trẻ trong lòng tiểu Trương, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của đứa trẻ đồng sự nhếch miệng cười, chủ động phất phất tay, mở miệng nói: “Cháu tỉnh rồi.”
“Đây là chỗ nào?” Giọng nói của đứa trẻ có chút khó nghe, bởi vì môi bị bong tróc sau một thời gian dài không uống nước.
“Đây là Cục Cảnh Sát.” Đồng sự nói.
“Tất nhiên cháu biết đây là Cục Cảnh Sát, cháu muốn hỏi là đây là ở tỉnh nào?” Cậu bé lại lần nữa mở miệng nói.
“Tỉnh H.” Đồng sự đối mắt với cậu bé, có cảm giác mình bị xem thường.
“Ai đưa cháu tới đây?” Cậu bé lại lần nữa hỏi.
“Một cô bé, đem cháu đưa lại đây liền rời đi, nhóc con cháu có nhớ phương thức liên hệ với gia đình không?”
“Nhớ.”
Kế tiếp thực thuận lợi, hoặc phải nói là quá thuận lợi.
Cảnh Sát trưởng vốn dĩ đang ở nhà lại vội vàng chạy tới, tiểu Trương cùng đồng sự vẻ mặt mờ mịt nhìn cục trưởng cười tủm tỉm đem người rời đi, chờ đến khi người đi rồi hai người mới kịp phản ứng đây, đứa trẻ thoạt nhìn không đơn, đến cục trưởng cũng phải tự mình tới.
Kinh Thị cách xa hàng ngàn dặm, Tống gia.
Một người phụ nữ ngồi ở trên sô pha lau nước mắt, người đàn ông bên cạnh lên tiếng an ủi.
“Cuối cùng cũng tìm được rồi, nếu con trai tôi có chuyện gì, tôi cũng không muốn sống nữa.” Người phụ nữ rất xinh đẹp, một đôi mắt hạnh, lông mày hơi mang anh khí, ngũ quan tinh xảo ngay cả khi khóc cũng thật đẹp.
“Nói bậy gì đó? Con trai đã tìm trở về, em yên tâm, tỉnh H bên kia đã nói, suốt đêm đem người đưa về đây, qua hai ngày nữa con trai sẽ về tới nhà.
Thân thể em không tốt đừng khóc, đúng rồi, Thi Vận đâu? Hai ngày nay không thấy người?” Người đàn ông hướng tới lầu hai nhìn thoáng qua: “Ở trên lầu?”
“Không đâu, đi ra ngoài, nói là tìm bạn hỗ trợ tìm người.
Đúng rồi, người tìm được rồi ta gọi điện thoại thông báo cho Thi Vận một tiếng.” Người phụ nữ nói xong cầm lấy điện thoại bên cạnh quay số.
Đợi lát sau, đối phương mới chuyển tiếp, microphone truyền đến một giọng nói ngọt ngào.
“Alo, mẹ à, con đã nhờ người tìm, con tin là rất nhanh sẽ có tin tức.”
“Không cần, đã tìm được em trai con rồi, con mấy ngày nay cũng mệt mỏi, về nhà nghỉ ngơi đi, em trai con hai ngày nữa sẽ trở về.”
“……” Bên kia im lặng trong chốc lát, âm thanh ngọt ngào lại lần nữa vang lên: “Thật sự là quá tốt, con sẽ lập tức trở về.”
Người phụ nữ ngắt điện thoại, nói với người đàn ông bên cạnh: “Sẽ trở bề ngau, gần đây anh công tác ở đơn vị chắc là rất mệt đi, anh có muốn lên lầu nghỉ một lát không?”
“Không được, anh phải ra ngoài một chuyến, đơn vị bên kia có việc.” Người đàn ông nói xong đứng dậy, cầm lấy áo khoác bên cạnh tròng lên trên người đi ra cửa.
Sắc vàng ngoài trời, lại là một ngày nắng tươi.
Khách sạn, thân ảnh nằm trên giường chuyển động hai lần, Trịnh Anh Hạnh lật người, vẻ mặt mờ mịt mà nhìn bốn phía.
Đây là…… Khách sạn?
Cô ta vì sao lại ở đây? Trịnh Anh Hạnh giơ tay xoa xoa đầu, cảm giác giống như mình đã quên mất cái gì đó.
Không phải cô ta đã kết hôn, sau đó cùng Từng Kiến Thành ở bên nhau, vì sao cô ta lại ở khách?
Đầu có chút đau, Trịnh Anh Hạnh không nhớ được gì, cô ta chỉ nhớ mình đã kết hôn, Đường Chiến hơn nửa năm không trở về, sau đó cô ta cùng Từng Kiến Thành ở bên nhau, còn chuyện sau này cô ta đều không nhớ rõ.
Nửa giờ sau Trịnh Anh Hạnh rời khách sạn, sau đó trở về nhà.
Trịnh Anh Hạnh trở về ngay lúc Trịnh mẫu đang lau nước mắt, đột nhiên thấy Trịnh Anh Hạnh trở về sửng sốt một hồi lâu cũng chưa phục hồi lại tinh thần.
“Mẹ, con đã về.” Trịnh Anh Hạnh chủ động nói.
Trịnh mẫu bị câu nói của Trịnh Anh Hạnh làm cho hoàn hồn, nhìn vẻ mặt vô tội của Trịnh Anh Hạnh, Trịnh mẫu đi lại tát cô ta một bạt tay, chửi ầm lên nói: “Mày sao còn có mặt mũi trở về hả? Mày nhìn xem cái nhà này đã bị mày làm thành cái bộ dáng gì?Mày không đi làm việc gì tốt lại đi mượn tiền cho vay nặng lãi, mày nói xem mày muốn làm cái gì? Mày cút đi, tao không có đứa con gái như mày.
Mày xách mông bỏ chạy, để lại hai người già bọn tao, mày xem cái nhà này bị tụi nó đập thành cái dạng gì rồi?”
Trịnh Anh Hạnh không hiểu chuyện gì, cái gì mà cho vay nặng lãi, cái gì bị đập phá, cô ta hoàn toàn nghe không hiểu.
“Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy? Con nghe không hiểu, con mượn tiền vay nặng lãi khi nào?”
“Mày còn không thừa nhận, mày còn cãi bướng, mày nói xem mày muốn làm là chuyện gì? Ngày thường tốt đẹp lại đi làm chuyện vô liêm sỉ như vậy, Đường Chiến thật vất vả mới trở về lại muốn ly hôn với mày, ly hôn rồi muốn đi đâu thì đi, sao mày lại đi mượn tiền vay nặng lãi……”
Nghe mẹ nói, Trịnh Anh Hạnh vội vàng ngắt lời: “Mẹ, người nói gì vậy? Con nghe không hiểu? Còn có, Đường Chiến khi nào trở về? Rồi ly hôn khi nào?”
“Chính mày làm sao mày lại không biết? Đường chiến không ở đây mày đi tằng tịu với người đàn ông khác, mày nói mày không làm chuyện này hả?”
“……” Trịnh Anh Hạnh tuy rằng không hiểu được rốt cuộc mình quên mất chuyện gì, nhưng chuyện của cô ta và Từng Kiến Thành đã bị phát hiện, vừa lúc ly hôn cũng tốt, dù sao cô ta cũng tính trước đợi Đường Chiến trở về sẽ ly hôn.
Nghĩ đến chuyện ly hôn, Trịnh Anh Hạnh xoay người đi ra ngoài.
“Mày muốn đi đâu?” Trịnh mẫu quát hỏi, nhìn Trịnh Anh Hạnh đi ra ngoài, trong lòng đầy đau khổ.
“Con đi tìm người, mẹ cứ ở yên đó đi.” Trịnh Anh Hạnh nói xong người đã đi xa.
Giữa trưa tan tầm, Từng Kiến Thành đang đứng ở cửa nhà máy thì thấy Trịnh Anh Hạnh, chần chờ một chút mới đi qua.
“Cô tìm tôi?”
“Đúng vậy, Từng Kiến Thành em muốn ly hôn.”
“Cô ly hôn thì cứ ly, đâu có chuyện gì liên quan đến tôi?” Từng Kiến Thành trong khoảng thời gian này đã nghĩ rõ ràng, Trịnh Anh Hạnh đã kết hôn, hơn nữa đối phương còn là quân nhân, chuyện của anh ta và Trịnh Anh Hạnh anh ta hoàn toàn đuối lý, lỡ như tên quân nhân kia kiện anh ta, chắc chắn anh ta sẽ ngồi ăn cơm trong 4 bức tường.
Cho nên Từng Kiến Thành đã từ bỏ Trịnh Anh Hạnh, hơn nữa đã lên kế hoạch tìm một cô gái gia thế trong sạch, tìm hiểu một thời gian rồi kết hôn.
Trịnh Anh Hạnh nghe Từng Kiến Thành nói cảm thấy không được cao hứng: “Ý anh là sao? Chuyện em ly hôn sao lại không có quan hệ với anh? Em ly hôn rồi thì hai ta có thể kết hôn, sao chuyện em ly hôn không liên quan đến anh được chứ?”
“Trịnh Anh Hạnh cô nói bậy gì, tại sao tôi phải kết hôn với cô?”
“Anh vì sao lại không kết hôn với em? Hai ta đều như vậy, anh chính là người đàn ông đầu tiên của em!”
“Đầu óc cô có bệnh à? Trịnh Anh Hạnh tôi nói lại lần nữa, tôi sẽ không kết hôn với cô, cô mau gút đi, tôi đã có đối tượng rồi.”
“Có đối tượng? Từng kiến thành, anh ăn rồi không thừa nhận đúng không?” Phải nói rằng Trịnh Anh Hạnh là người hoàn toàn không có chút khôn khéo nào, nghe Từng Kiến Thành nói như vậy Trịnh Anh Hạnh liền tức giận, mở miệng uy hiếp: “Nếu anh không kết hôn với tôi, tôi sẽ kiện anh, phá hư quân hôn là phạm pháp, anh không cưới thì tôi cho anh vào nhà giam!”
Từng Kiến Thành khi nghe thấy phải ngồi tù, trong lòng sợ hãi, hạ giọng quát lớn: “Trịnh Anh Hạnh đầu óc cô có bệnh à, chuyện kia là cả hai ta đều tình nguyện.”
“Anh nói ai tình nguyện, ai thấy, tôi nói cho anh biết, anh không cưới tôi, tôi sẽ kiện anh ngay!”
Từng Kiến Thành nhìn Trịnh Anh Hạnh như vậy, trong lòng hận đến muốn bóp chết cô ta, một lúc lâu sau mới mở miệng phun ra một câu: “Trịnh Anh Hạnh, xem như cô lợi hại!”
——————
“Đường Miên, hôm nay Văn Lượng xin nghỉ, lần trước kiểm tra kết quả của Văn Lượng không tốt, cậu nói xem có phải cậu ta quá áp lực không? Mấy ngày nay tinh thần cũng không được tốt.”
Lý Giang Sơn ngồi vào vị trí bên cạnh Đường Miên, giờ giải lao, cùng học thần trò chuyện cũng là một loại tiêu khiển.
“Nhất định là rất áp lực, ai trong chúng ta cũng cảm thấy áp lực.” Đường Miên cúi đầu một bên xoát đề một bên nói.
“Tôi không nghĩ rằng cậu đang chịu áp lực, cậu còn có thời gian về nhà, bọn này ngay cả ngày nghỉ cũng không dám trở về, cả đám phải ở lại ký túc xá xoát đề.” Lý Giang Sơn phun tào một câu.
“Tôi cũng chịu rất nhiều áp lực, chỉ là cậu không nhìn thấy thôi, lúc ở nhà tôi cũng ra sức xoát đề, ăn cơm cũng phải đọc sách.” Đường Miên nói giỡn.
“Cậu mà chăm đến mức đó, tài liệu còn không thèm mang về, đừng có ở đó gạt người.” Lý Giang Sơn mắt trợn trắng, nếu cậu ta tin Đường Miên thì cậu ta là đồ ngốc.
Lúc này cậu ta còn không hiểu đề bài Đường Miên đang làm, cho nên đây chính là sự chênh lệch giữa học bá và học thần.
Hai người dfang nói chuyện thì giáo viên đột nhiên bước vào, thầy nhìn về phía Đường Miên, mở miệng nói: “Đường Miên, có người tìm, em ra ngoài xem thử đi.”
“Ai tìm cậu vậy?” Lý Giang Sơn nhỏ giọng hỏi.
“Tôi cũng không biết nữa.” Đường Miên cười đáp lại, dừng viết đứng dậy đi ra ngoài.
Lý Giang Sơn phía sau Đường Miên hô một câu: “Chúng ta trở về lại nói chuyện.”
Đường Miên xoay người cười cười, xem như trả lời, sau đó liền đi ra ngoài.
Đến bên ngoài phòng học, Đường Miên quét một vòng, phát hiện một người đàn ông xa lạ đứng ngoài hành lang, quần áo của ông ta hơi nhăn, bộ râu trên mặt vẫ chưa cạo, cả người trông rất tiều tụy.
Người đàn ông thấy Đường Miên, do dự một chút sau rồi mới đi về phía trước, tựa hồ không thói quen mà chà xát tay, mở miệng hỏi: “Cháu