Ngoài trời mưa vẫn không ngừng, bên trong phòng học an tĩnh.
"Bạn học Tô nếu như thấy nóng, có cần học trưởng giúp em kéo khóa áo ở sau lưng ra cho bớt nóng không? Yên tâm, anh biết là em không hề có chút ý gì với anh cả, anh cũng không ngại" Giọng nói thanh nhuận của người đàn ông rất ân cần và tốt bụng.
Tô Trăn hôm nay mặc một chiếc váy đỏ rộng, làm nổi bật lên làn da trắng mịn phía sau lưng của cô, trắng đến phát sáng.
Chiếc váy này vốn dĩ không được coi là quá cao, nếu như kéo khóa xuống, thế thì coi như Tô Trăn bị lột sạch rồi.
" Không cần đâu học trưởng, em một chút cũng không nóng!" Tô Trăn cảm nhận được ngón tay của Cố Thanh Nhượng đã chạm vào khóa kéo của cô rồi, gấp gáp mở miệng, cả người đỏ ửng vì ngại ngùng khiến cho người khác nảy sinh ham muốn.
Chỉ có ông trời mới biết, vốn dĩ ý của cô muốn nói nóng là để anh có thể tách cô ra...
" Không nóng? Thế thì tốt rồi." Cố Thanh Nhượng bỏ bàn tay to lớn đang tác quái vào trong túi quần.
Tô Trăn không thoải mái vặn vẹo, vội vã muốn thoát khỏi xiềng xích của Cố Thanh Nhượng.
Cố Thanh Nhượng nắm lấy tay nhỏ của Tô Trăn, trên bản vẽ không nhanh không chậm vẽ ra.
Anh thế nhưng có thể làm hai việc cùng lúc như vậy....
Tô Trăn thấy anh chuyên tâm vẽ như vậy, lặng lẽ từng chút từng chút một tách ra khỏi người anh...
Mắt thấy hai người cuối cùng có thể hoàn toàn tách ra, Tô Trăn sau lưng cảm thấy có chút mát mẻ và thoải mái như chút được gánh nặng.
Đột nhiên, một cánh tay cường tráng duỗi ra từ sau eo nhỏ, dễ dàng đem Tô Trăn kéo lại trở về lồng ngực của Cố Thanh Nhượng.
Giọng điệu của Cố Thanh Nhượng nghiêm khắc như đang trên lớp,ngữ khí thậm chí còn có chút như đang khiển trách, giống như Tô Trăn là một đứa trẻ không hiểu chuyện, " Bạn học Tô, chuyên tâm một chút, đừng loạn nữa".
Cũng giống như hôm ở trong thang máy, Cố Thanh Nhượng dùng tay giam cầm vòng eo của Tô Trăn, tay lớn quang minh chính đại xoa xoa.
Đến khi, cả người Tô Trăn đều vị vây trong lòng của anh.
"Anh!" Tô Trăn vừa vội vừ tức, " Anh..."
" Bạn học tô, chuyên tâm vẽ.
Em không biết vẽ, anh đến dạy em".
Thế là Cố Thanh Nhượng thật sự bắt đầu nắm lấy tay Tô Trăn vừa vẽ vừa giảng giải từng chi tiết, chỉ nghe lời nói thì sẽ chỉ cho rằng đây là một vị giáo viên nhân dân đang tỉ mỉ dạy dỗ học trò nghịch ngợm của mình.
Thế nhưng đôi tay to lớn trên eo của Tô Trăn như cá gặp nước xoa nắn không nhanh không chậm, làn da trắng mịn như lụa trên eo của thiếu nữ bị người đàn ông hung ác chiếm đóng.
Càng muốn mạng hơn nữa là, mỗi câu giải thích anh nói ra, đều mang ý xấu dùng nhiệt khí từ miệng quét qua từ cổ, tai, thậm chí là xương quai xanh của Tô Trăn, mỗi chỗ đều là chỗ mẫn cảm.
Tô Trăn làm sao có thể là đối thủ của Cố Thanh Nhượng, thân thể mềm nhũn, nếu như không phải trên eo có tay lớn giữ lấy thì cô đến đứng cũng không vững nữa rồi.
Ký ức xấu hổ của tối hôm ở khách sạn Cố An quay trở về, Tô Trăn sống chết mím chặt môi để không phát ra âm thanh, dường như đây là sự chống đối với cuối cùng đối với Cố Thanh Nhượng.
Bên ngoài cửa sổ mưa càng lúc càng to.
Bên trong phòng học, thiếu nữ bị người nam sinh ôm trong lòng trong mắt nước mắt càng lúc càng tích tụ nhiều, dung mạo yêu diễm mê hoặc lòng người khiến cho người ta không dám nhìn thẳng, giống như một sủng vật vậy.
Tô Trăn có chút hoài nghi, nam chính có đúng thật là thanh tâm quả dục như đạo sĩ? không phải là giống như cô, bị một lão sói xám xuyên vào chứ.
"Haha"
Cố Thanh Nhượng cười một tiếng mà đối với Tô Trăn thì như là bão táp sắp đến.
" Lại nói, phải thật sự cảm ơn vị bạn học tốt bụng kia, rất quan tâm cuộc sống của tôi.
Nếu như không phải cô ấy, tôi thật sự sẽ không thể nào biết được trên thế giới còn có chuyện thú vị như vậy." Âm thanh của Cố Thanh Nhượng khàn khàn trầm thấp, " Bạn học Tô nếu như quen biết cô ấy thì thay tôi gửi lời cảm ơn đến vị bạn học đó nha.
Tô Trăn không dám tùy tiện mở miệng, vì sợ vừa mở miệng không nói được gì mà lại phát ra âm thanh khiến người khác đỏ mặt tim đập.
Náo loạn cả nửa ngày, cô phải chịu đựng sự gây rối của nam chủ đều là do nguyên chủ làm hại.
Nguyên chủ nếu như không đi đến cái buổi tiệc kia, nam chính bây giờ cũng vẫn sẽ trong ngoài như một, là một tiểu ca ca thanh lãnh ưu tú.
Cố Thanh Nhượng buông tay Tô Trăn ra, " Đến, tiếp theo đến em vẽ rồi".
.
Đam Mỹ Sắc
Tô Trăn miễn cưỡng căng mắt nhìn vào bức tranh, trong mắt toàn sương mù, cô chớp mắt cố gắng nén nước mắt sắp trực trào ra ngoài, nước mắt rơi trên gò má nhưng không có rơi xuống cổ thiên nga trắng mịn, tầm mắt cũng rõ ràng hơn.
Các nét vẽ chính đã vẽ xong rồi, chỉ cần vẽ thêm một