Xuyên Thành Nữ Phụ Mắc Bệnh Công Chúa

Bệnh công chúa


trước sau

Gần đây trên mạng đang lưu hành một câu.


Đàn ông lưu manh, phụ nữ càng thích.


Cũng gần một nghĩa như vậy, nếu đàn ông càng tàn nhẫn, phụ nữ càng si mê.


Phó Lễ tấm tắc hai tiếng, giọng điệu cảm khái, "Cháu tôi ơi, Thư Ni rất có khả năng chính là ân nhân cứu mạng của cháu, vậy cháu nỡ đối xử với con bé như vậy?"


Tuy rằng Thư Ni cùng Thư Nhĩ cùng âm, nhưng Phó Lễ vẫn nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Hoắc Triều.


Khiến Thư Ni rời khỏi Thư gia phú quý, trở lại làm con gái nhà họ Thư, những lời cậu nói cũng đúng tình hợp lý.


Giọng điệu Hoắc Triều vô cùng thản nhiên, " Chuyện gì ra chuyện đó."


Ơn cứu mạng là một chuyện, nhưng việc ôm sai người lại là một chuyện khác, hai việc này sao có thể đem ra so sánh với nhau?


Phó Lễ nhắc nhở một tiếng, "Mười bảy năm dưỡng dục không phải là chuyện nhỏ. Cháu cũng từng xem qua một số tin tức từ Weibo rồi, huyết thống quan trọng nhưng những ngày tháng sống chung cũng vô cùng quan trọng. Có bao nhiêu cha mẹ về sau lại thiên vị chính đứa bé mà mình đã nuôi lớn?"


Mười bảy năm sống chung. Muốn Thư Ni rời đi, cha mẹ Thư cũng không dễ dàng vui vẻ đồng ý. Mười bảy năm tỉ mỉ bồi dưỡng, những thứ phải đổi lấy không chỉ tiền tài mà còn thời gian, tinh lực lẫn tình cảm, cũng có thể bọn họ vẫn chờ đợi được con gái báo đáp. Quan trọng nhất chính là, Thư Ni nguyện ý rời đi sao? Không có khả năng?"


Thư Ni phần lớn sẽ không muốn rời đi.


Cuộc sống phú quý, mỗi ngày muốn mua cái gì liền mua cái đó, muốn đi nơi nào chơi thì đến nơi đó, bây giờ trở về làm người bình thường, từ thiên kim tiểu thư giàu có biến thành con gái gia đình bình dân, cô ta sao có thể tiếp nhận nổi?


Hoắc Triều cười một cái, "Cô ta không muốn, cũng phải rời đi. Hai người trở lại vị trí thuộc về chính mình mới là tốt nhất, không phải sao?"


Phó Lễ nghe vậy nhún vai.


Đạo lý là như thế, nhưng thực tế có đôi khi không chỉ dựa vào đạo lý là có thể hiểu được. Chỉ là loại chuyện này, quá trình sẽ khó khăn một chút, nếu xử lý ổn thỏa vẫn có thể đạt được hiệu quả mong muốn.


"Thôi được, nếu đến lúc đó có yêu cầu gì, cháu cứ liên hệ với ta."


"Cháu biết rồi."


Hoắc Triều cúp điện thoại, còn chưa kịp lấy lại bình tĩnh, cửa phòng đã bị người bên ngoài cùng sức gõ vang.


"Đồ nghiệt tử, mở cửa ra cho ta."


Câu nói vô cùng tức giận, gương mặt cậu phủ lên một tầng mây mù chán ghét.


Ngày qua ngày cứ cãi cõ thật khiến cậu cảm thấy phiền chán.


"Nghiệt tử, mở cửa!"


Hoắc Triều lạnh mặt mở cửa.


Cửa vừa mở ra, liền có một ngón tay chỉ vào mặt cậu, nếu không phải thân thể cậu nhanh nhẹn, thiếu chút nữa đã bị chọc vào trán.


"Mày giỏi lắm? Tuổi còn nhỏ đã biết tổ chức sinh nhật xa hoa trên du thuyền cho nữ sinh? Lần trước tao đã nói thế nào với mày?"


Bảo mẫu nhìn qua, vẻ mặt đau khổ thiết tha tiến lên khuyên bảo, " Tiên sinh, có chuyện gì từ từ nói chuyện, không cần tức giận như vậy."


Hoắc Chử cười lạnh một tiếng, "Từ từ nói? Từ từ nói nó có thể nghe lọt sao? Nhìn xem A Trì khiến tao yên tâm bao nhiêu thì nghiệt tử nhà mày mỗi ngày đều khiến người khác lo lắng, xài tiền của tao, rồi còn trước mặt nữ sinh tỏ vẻ giỏi giang cái gì..."


Hoắc Triều cười nhạo một tiếng, bình tĩnh, hơn nữa từng câu từng chữ rõ ràng mà nói, "Con không dùng của ba một phân tiền, những thứ hiện tại con dùng đều là mẹ để lại cho con." Số tiền ba cho cậu, mấy năm nay cậu đều chưa từng dùng qua.


Hoắc Chử bị những lời này khiến bản thân nghẹn họng, nhưng giây tiếp theo, ông càng thêm phẫn nộ, "Được lắm, trưởng thành rồi, đủ lông đủ cánh rồi đúng không? Tao nói một câu mày nhất quyết cãi lại một câu? Vậy tại sao mày không học được điểm tốt nào?"


Bảo mẫu ôm chặt lấy eo Hoắc Chử, sợ hai cha con lại giống như lần trước sử dụng bạo lực giải quyết vấn đề.


Hoắc Triều cười nhạt, ý cười lại không nằm trong đáy mắt, "Học cái tốt hay cái xấu quan trọng sao? Dù sao ba có anh là đủ rồi."


Nói xong câu đó, Hoắc Chử như bị người khác ghì chặt chết lặng tại chỗ.


Hoắc Triều thừa dịp ông không phản ứng, cũng không quay đầu lại mà rời đi.


Đi được vào bước, cậu liền nhìn thấy Hoắc Trì đứng xa xa cách cậu vài bước.


Năm nay, ngày thường Hoắc Trì rất ít khi đến trường học, phần lớn thời gian đều đi theo bên người Hoắc Chử học hỏi kinh nghiệm.


Tuy hai người là anh em, nhưng bọn họ lớn lên cũng không giống nhau.


Gương mặt Hoắc Trì cực kỳ giống Hoắc Chử, đôi mắt phượng hẹp dài, toàn thân ẩn nhẫn chút cao ngạo lạnh nhạt.


Nhưng ngũ quan của cậu lại giống mẹ, xinh đẹp mềm mại hơn.


Hai anh em ngày thường rất ít khi giao lưu, Hoắc Triều bước qua người Hoắc Trì, bước chân không dừng nói, "Anh yên tâm, em đối với công ty không có chút hứng thú."


Nói xong, cậu cũng không quản Hoắc Trì có phản ứng gì, trực tiếp rời khỏi Hoắc gia.


Rời khỏi nhà, cậu nhìn dòng xe lũ lượt qua lại, tiếng ồn ào náo nhiệt trên phố, nhất thời cũng không biết bản thân nên đến nơi nào.


Náo nhiệt đều là người khác, cậu cái gì cũng không có.


Trời đất bao la, nhưng cậu lại không có một chỗ dung chân.


Hoắc Triều đứng ngốc bên đường, cậu vốn chờ đến thứ hai  sau tan học mới kể cho Thư Nhĩ mọi chuyện, nhưng hiện tại không có việc gì để làm, vậy có lẽ nên nói chuyện với cô một chút.


-


Thư Nhĩ nhận được tin nhắn Wechat của Hoắc Triều, cậu đang đứng chờ ở tiểu khu, cô cứ từ từ đi đến.


Tuy rằng tháng mười còn chưa tới, thời tiết cũng không lạnh, nhưng cô rất thích vừa ngâm chân vừa làm việc của mình.


Sau khi nhận được tin nhắn này, trong lòng cô cảm thấy vui mừng vô cùng. Bây giờ đã 10h tối, đã trễ như vậy nhưng Hoắc Triều vẫn vì chuyện của cô mà đến đây một chuyến, cậu ấy quả thực rất tốt với cô.


Thư Nhĩ để Hoắc Triều chờ một chút, sau đó dùng khăn lông lau khô chân, đem chậu nước đổ đi. Làm xong tất cả cô mới ôm theo di động vui vẻ ra ngoài.


Cuối tháng chín, muỗi vô cùng hung hăng ngang ngược, kêu bè kéo đội ong ong chạy khắp nơi.


Chỉ đứng ở cửa tiểu khu một lát, cánh tay bàn chân của Hoắc Triều đã bị cắn mấy phát. Ngay cả gương mặt anh tuấn cũng có hai nốt màu đỏ ửng, vừa khéo một trái một phải, còn có chút đối xứng, mang theo chút hài hước mùa thu.


Thư Nhĩ vừa đến cửa, nhìn đến nạn nhân bị bọn muỗi bắt nạt. Cậu cũng không né, kiêu ngạo đứng ở nơi đó tùy ý cho chúng cắn.


Thấy một màn như vậy, cô liền không vui, ngày thường chỉ cô mới có thể bắt nạt Hoắc Triều, từ khi nào mà đám muỗi nhỏ bé này có thể khi dễ người của cô?


Thư Nhĩ chạy đến dùng tay vẫy vẫy, đem bọn muỗi to gan này đuổi đi, chỉ là phương pháp này trị ngọn không trị gốc, chỉ một lát sau chúng nó lại chạy tới.


Thư Nhĩ theo thói quen dắt tay Hoắc Triều, kéo cậu tới cửa hàng tiện lợi phía trước.


Cửa hàng tiện lợi có điều hòa, còn có hương muỗi, có lẽ sẽ không bị muỗi đốt.


Thời điểm này, trong tiệm ngoài nhân viên cửa hàng ra không còn một ai khác.


Dưới ánh đèn trắng sáng ngời, cô mới chú ý trên mặt Hoắc Triệu có hai nốt muỗi cắn hai bên liền  cười đến đuôi mắt cong cong.


Hoắc Triều nhìn cô cười, cậu mua hai ly coca cùng ít đồ ăn vặt, tính tiền sau mới đi tới ngồi bên cạnh cô.


Thư Nhĩ vừa lúc đói bụng, bóc ra bịch rong biển chậm rãi nhai.


Hoắc Triều vẫn không quên việc chính, đem chuyện điều tra được nói cho Thư Nhĩ biết.


data-p-id="b7c0cda38ba680a4b4819b479d7e37f3">Hơn nữa, cậu còn không quên liệt kê những ưu điểm cùng nhược điểm khi cô trở về Thư gia.


"Người nhà họ Thư tuy rằng đối xử với cô không tốt, nhưng ít ra thành viên gia đình đơn giản, không có ích lợi kèm theo, cuộc sống không phải phú quý nhưng ít có áp lực. Bên kia thành phần gia đình đông đảo, bên trong cạnh tranh kịch liệt, cuộc sống sinh hoạt cũng không như bình thường, cô trở lại, khả năng sẽ không dễ dàng thích ứng kịp. Nhưng đi kèm áp lực lớn chính là nhiều tài nguyên, cuộc sống phú quý, những thứ này nhà họ Thư không thể mang lại được cho cô."


Nói xong, Hoắc Triều hỏi một câu, "Vậy cô nghĩ thế nào?"


Thư Nhĩ thật ra không để bụng, "Em có thể nha, nếu em không quay về, không phải quá tiện nghi cho người kia sao?"


"Nhưng ngay từ đầu sinh hoạt sẽ có chút khó khăn." Trở lại Thư gia làm sao có thể nhanh chóng dung nhập vào gia đình này đó cũng là một vấn đề lớn.


Thư Nhĩ không suy nghĩ nhiều như vậy, hơn nữa... Cô nghiêng đầu cười, "Anh trai, không phải còn có anh sao? Anh sẽ che chở cho em, đúng không?"


Hoắc Triều rũ mắt, khó có lúc cậu không còn giữ dáng vẻ kiêu ngạo cuồng vọng như cũ.


Tương lai công ty dành cho anh trai, cậu cũng có một ít cổ phần nhưng trừ việc mỗi năm được nhận một khoản tiền hoa hồng, ngoài ra cái gì cậu cũng không thể làm.


Hoắc Triều cong môi cười tự giễu, lông mi cụp xuống phủ lên một tầng sương mờ, "Tôi không phải là người không gì không làm được như cô nghĩ."


Thư Nhĩ nghe xong câu này, có chút ngoài ý muốn sửng sốt.


Khó có được thời điểm cô nhìn thấy hình ảnh nam chủ ủ rũ như vậy.


Cô xoay chuyển tròng mắt, trong lòng lập tức đoán được một chút tình hình.


Trong《 Trầm mê cực độ》, nam chủ cũng là một kẻ đáng thương, gia thế xuất chúng, đáng tiếc bên cạnh có một anh trai vô cùng ưu tú, người này chính xác là siêu cấp nam thần trong tiểu thuyết, chính xác làm một nam chủ Tom Sue. Cậu ở nhà không được gia đình yêu thương, trong nhà có tài nguyên gì tốt đều dành cho anh trai, cậu không được ba mình chú ý, ngày còn bé cũng đã từng tự mình sa ngã, lên tới cao trung cũng không lo học hành, hai năm trước đặc biệt còn điên loạn, đừng nói tới chuyện đậu được đại học, không bị trường học đuổi cũng đã là chuyện tốt.


*Tom Sue, kiểu như Mary Sue : Nhân vật vạn năng, cái gì cũng giỏi.


Thư Nhĩ chưa đọc hoàn chỉnh cuốn tiểu thuyết này, không rõ nam chủ cuối cùng có thể đạt tới độ cao nào. Nhưng nếu cậu ta đã là nam chủ, chắc hẳn sẽ không kém cỏi đi?


Thư Nhĩ hừm một tiếng, bỏ thêm vào miệng một lát rong biển, vừa nhai nhai nói," Vậy thì... em càng phải về Thư gia."


"Hửm?"


"Nếu đến lúc đó anh đỡ không nổi nữa, em nuôi anh."


Hoắc Triều:...


Giờ phút này, cậu nên cảm thấy cảm động hay là cảm thấy bất đắc dĩ?


Chỉ là có thể từ miệng Thư Nhĩ nghe được câu "Em nuôi anh" ba chữ này, nói trong lòng cậu không để ý, đó là tuyệt đối không có khả năng.


Không nghĩ tới cô gái nhỏ suốt ngày gây chuyện lại có một ngày muốn hồi báo cho cậu.  Mấy tháng này, hóa ra cậu không phải bị cô lợi dụng.


Hoắc Triều trầm mặc trong chốc lát, mới chậm rãi nói, "Hẳn sẽ không có ngày đó."


Thư Nhĩ lại a một tiếng, "Anh trai, vậy anh phải sống thật tốt nha, anh xem, hiện tại xã hội này, phương pháp làm giàu nhiều như vậy, kế thừa gia nghiệp là một loại, chính mình làm giàu cũng là một loại, chỉ là anh muốn thuộc loại nào thôi."


Chỉ cần anh trai Tom Sue vẫn còn đó, Hoắc Triều muốn kế thừa gia nghiệp là điều không thể, nhưng cậu vẫn có nhiều cơ hội hơn người bình thường, không phải sao? Chỉ cần cậu có quyết tâm, còn sợ gì không đi đến được ngày đó?


Nói không chừng, cậu còn có thể bá đạo đứng ngang cùng Hoắc gia ấy chứ.






trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện