Xuyên Thành Nữ Phụ Tai Tiếng

Chương 42


trước sau


Khuyết Dĩ Ngưng từng thấy cảnh tượng hoành tráng hơn, đối mặt với tình huống như vậy, đành phải bình tĩnh thu hồi chân của mình, quay đầy nhìn Kiều Vũ Sơ.

Kiều Vũ Sơ một tay đeo túi một tay khoác vai Khuyết Dĩ Ngưng, đưa nàng vào trong, vừa đi vừa nói phòng mình đặt, ngoài những thứ đó, thì hầu gái mang vớ ren trắng vội vàng đáp ứng.

Khuyết Dĩ Ngưng: "không ngờ, bà cũng rành như vậy a, khách quen hả?"
Kiều Vũ Sơ nhún vai: "không có, lần thứ hai đến á, lần trước có người nói cho tôi biết chỗ này, có đến một lần, cũng nắm được trình tự rồi.

"
Nàng nhìn Khuyết Dĩ Ngưng thêu mi: "sao hả? chỗ này không tệ chứ? mấy em gái đều là tiêu chuẩn hết đó, tố chất cao, có nhiều dạng, các trò chơi cũng phong phú, thích cái gì thì có cái đó, dĩ nhiên không chỉ chơi gái thôi, người ta không muốn thì bà cũng không được đụng vào đâu.

"
Khuyết Dĩ Ngưng: "tôi là loại người như vậy hả?"
Kiều Vũ Sơ chế giễu: "bà không phải, dù sao bà còn đẹp hơn họ, chỉ cần soi gương gắm chính mình là được rồi.

"
Khuyết Dĩ Ngưng: "sao lại dẫn tôi đến đây?"
Kiều Vũ Sơ: "không phải nói uống rượu mừng sao, dĩ nhiên phải có không khí một chút chứ, nhìn mỹ nhân để ăn uống a ~"
Các nàng cùng vào phòng đã đặt, vẻ mặt cứng ngắc, chọn món, nhân viên hầu gái tiếp khách có đủ kiểu từ thục nữ cho đến lẳng lơ, cần gì có đó.

Nhưng mà cái này khiến Khuyết Dĩ Ngưng có cảm giác như mình đi chơi gái.

Nàng không hứng thú với mấy người này, tụt hứng xoa tay với Kiều Vũ Sơ.

Nhìn những người này, không bằng nàng về mặc đồ hầu gái đi câu dẫn Cố Sơn Tuyết cho rồi.

Kiều Vũ Sơ thấy hành động của nàng, cảm thán một tiếng: "bà đúng là không thay đổi a.

"
Có thể do trước đó nàng đa nghi, dù sao theo một người thì sẽ từ chối những người khác, đây chính là tác phong của Khuyết Dĩ Ngưng.

Khuyết Dĩ Ngưng nghĩ nàng đang hiểu lầm chuyện gì đó, nên không giải thích mà chỉ cong môi cười.

Kiều Vũ Sơ bị ảnh hưởng của Khuyết Dĩ Ngưng, không dám gọi nhiều người, liền gọi một ngự tỷ chân dài biết kéo đàn vào ngồi một bên kéo đàn, sau đó kéo Khuyết Dĩ Ngưng uống rượu.

Khuyết Dĩ Ngưng nhấp một chút, thấy bộ dạng Kiều Vũ Sơ uống thì nhăn mày.

Khuyết Dĩ Ngưng: "sao vậy? tâm trạng không vui hả?"
Kiều Vũ Sơ vô thức phản bác: "ai nói? tôi vẫn tốt nha, không phải còn kéo bà đi uống rượu có kỹ nữ hầu đó sao.

"
Nếu bây giờ là cổ đại, thì chỗ này chính là thanh lâu.

"Này gọi là uống rượu có kỹ nữ hầu hả? vậy sao bà không đến Xuân Triều uống đi, chỗ đó càng giống nơi ăn chơi hơn.

"
Khuyết Dĩ Ngưng lại uống một hớp, thử miếng cá hấp, mùi vị không tệ.

"Đừng nói cái chỗ đó nũa, nghĩ tới là phiền.


"
Kiều Vũ Sơ Nhíu mày, để ly lên bàn.

"Lại là chuyện của bà với em gái nhỏ nhà bà đó à?
Khuyết Dĩ Ngưng nhớ đến nữ sinh kia được Kiều Vũ Sơ cứu được từ Xuân Triều kia.

"Tôi nào dám nói em gái nhà tôi chứ.

"
Kiều Vũ Sơ cười tự giễu nói, giữa chân mày chút phần ủy khuất.

,
Khuyết Dĩ Ngưng: "vẫn chưa giải quyết xích mích xong hả?"
"Không phải, nàng xin lỗi tôi rồi, nhưng mà!.

.

" Kiều Vũ Sơ cầm ly uống cạn, uống xong còn ho, "chắc là nàng còn non quá, diễn kích cũng không xong.

"
Lúc nói xin lỗi, Kiều Vũ Sơ còn mừng thầm, nhưng đột nhiên em gái nhỏ kia cởi đồ định lấy lòng nàng.

Đúng như Khuyết Dĩ Ngưng nói, nàng không chạm vào em gái nhỏ kia, hơn nữa nàng là người theo chủ nghĩa hưởng lạc, đương nhiên là nằm dưới rồi.

Đối phương chạm vào nàng, Kiều Vũ Sơ đang hứng thú đột nhiên muốn xem mặt em gái nhỏ này, liền nâng cằm nàng lên, thấy mặt nàng không có cảm giác gì, liền tụt cảm xúc liền đuổi người đi.

"Tôi đang nghĩ, không phải tôi làm chuyện này là tìm vui cho mình sao? sao lại thành như vậy chứ?"
Kiều Vũ Sơ uống rượu, chống cằm nhìn Khuyết Dĩ Ngưng, vẻ mặt hoang mang.

"Nàng không ở trong giới giải trí, diễn không được là bình thường, bà muốn nàng phải giả tạo lấy lòng bà hay là thích bà thật hả?"
Khuyết Dĩ Ngưng nhìn Kiều Vũ Sơ uống rượu giải sầu, chính mình vừa ăn cơm vừa khuyên nàng.

Kiều Vũ Sơ lầm bầm: "tốt xấu thì cũng phải giả vờ vui vẻ chứ, làm gì có kiểu như vậy, thật không chuyên nghiệp gì cả.

"
Không chờ Khuyết Dĩ Ngưng nói, Kiều Vũ Sơ lại lắc đầu: "kệ đi, nàng gạt tôi, tôi còn đang buồn đây này, vẫn cứ vậy a.

"
"Không nói nữa, uống rượu đi, bắt được tên kia là tốt rồi, hắn thực sự làm vậy sao? tôi không tin hắn không nhận tội.

"
Kiều Vũ Sơ nâng ly, kéo Khuyết Dĩ Ngưng uống rượu.

Tối nay Khuyết Dĩ Ngưng cũng không có việc gì, cùng nàng uống một chút.

Lúc uống say mơ màng, nàng cảm giác có người chạm vào chân mình, nghi ngờ cúi đầu.

Là cô gái chân dài mới kéo đàn, mặc đồ hầu gái, đang ngồi đổi giày cho Khuyết Dĩ Ngưng.


"Chủ nhâm, thay dép mềm sẽ thoải mái hơn.

"
Âm thanh nàng ôn nhu, ánh mắt thính thoảng lướt qua khuôn mặt Khuyết Dĩ Ngưng, lúc cúi đầu thỉnh thoảng còn dùng ngực cọ cọ vào lòng bàn chân Khuyết Dĩ Ngưng, 10 phần ám chỉ.

Trong quán này phần đông đều là lesbian, T như nàng khá nhiều, vừa vào phòng thấy Khuyết Dĩ Ngưng thì có ý, Khuyết Dĩ Ngưng cũng nhìn nàng, nhưng ánh mắt nhìn kia khiến nàng run chân, nguyện ý vì Khuyết Dĩ Ngưng làm P.

Khuyết Dĩ Ngưng dẫm ngực nàng, từ trên nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng.

"Ra ngoài.

"
Người quỳ dưới đất sắc mặt trắng bệch, cắn môi lưu luyến ra ngoài.

Kiều Vũ Sơ vừa đổi giày xong, thấy vậy thì cười một tiếng: "quả nhiên bộ dạng đẹp thì chiếm tiện nghi a.

"
"Nhưng mà nhìn cũng đẹp đó.

"
Nàng đến gần Khuyết Dĩ Ngưng, nâng mặt nàng, lời nói không chút châm chọc, chân thành khen ngợi một câu, sờ mặt Khuyết Dĩ Ngưng một cái.

Tay nàng vừa nghiền nát một cánh hoa, dịch hoa đỏ dính trên mặt Khuyết Dĩ Ngưng, tạo thành một vệt đỏ, nhưng hai người uống hơi nhiều nên không chú ý.

Khuyết Dĩ Ngưng dựa vào sofa, vì ăn no còn uống rượu, híp mắt liền thấy mệt.

Kiều Vũ Sơ vẫn còn uống, uống đến không say không về.

Khuyết Dĩ Ngưng không uống nữa, khuyên nàng uống ít một chút, Kiều Vũ Sơ không nghe, uống đến xỉn, tinh thần cũng sa sút.

"Bà nói xem tôi có nên quay đầu không?"
Ánh mắt Kiều Vũ Sơ mờ mịt nhìn Khuyết Dĩ Ngưng, xoay người trên sofa, mặt đã đỏ.

Khuyết Dĩ Ngưng nghi hoặc hỏi: "quay đầu?"
Kiều Vũ Sơ mơ màng nói: "phải, ba mẹ bà biết bà thích con gái thì chắc cũng không chặt chân bà, dù sao bọn họ cũng chiều bà vậy mà, chuyện gia đình bà cũng không cần phải lo, bà có anh chị lo hết rồi, nhưng mà tôi!.

tôi không biết.

"
Con đường này so với quá khứ thì dễ đi hơn nhiều, nhưng trong mắt thế tục thì là ly kinh phản đạo, rất khó chấp nhận.

Ánh mắt Khuyết Dĩ Ngưng có chút thanh tỉnh, vuốt vuốt đuôi thỏ bông, âm thanh có chút thờ ơ: "vậy phải xem chính bà rồi, tương lai của bà là của bà, không phải của người khác, bà muốn biết mình thích cái gì, thì không nên dễ dàng thỏa hiệp.

"
Kiều Vũ Sơ là bisεメual, trước kia còn rủ Khuyết Dĩ Ngưng đi ngắm trai đẹp, cảm giác là gái thẳng 100%, kết quả lại xuất hiện một em gái nhỏ, nàng lại đổi hướng.

Khuyết Dĩ Ngưng chỉ gặp cô

gái kia một lần, không thể bình phán nàng là hạng người gì, nhưng là bạn với Kiều Vũ Sơ, nàng cũng hy vọng mọi chuyện sẽ tốt với Kiều Vũ Sơ.


"Tôi cũng không biết!.

tôi hơi thích nàng, nhưng nàng không thích tôi, thật phiền quá, Ngưng Ngưng, thích một người phiền quá à.

"
Kiều Vũ Sơ nắm áo Khuyết Dĩ Ngưng gào, tóc xỏa lung tung.

"Thích một người không có phiền, nhưng không có được đáp án thì mới phiền.

"
Khuyết Dĩ Ngưng dựa vào sofa, xoa đầu chó của nàng.

Kiều Vũ Sơ ngẩng đầu hỏi nàng: "vậy bà thấy phiền không? Cố Sơn Tuyết nhìn có vẻ khó cua a, lạnh như băng, đừng nói lên giường, tôi cảm thấy hai người còn chưa hôn nữa kìa.

"
Lời này khiến Khuyết Dĩ Ngưng không thể phản bác được, chỉ biết im lặng.

Một hồi sau Khuyết Dĩ Ngưng mới nói: "dục tốc bất đạt.

"
Kiều Vũ Sơ lầm bầm: "nhìn cô ấy khó mà cong được, hơn nữa nghe nói có ai muốn hẹn hò với cô ấy.

"
Khuyết Dĩ Ngưng đang say nghe vậy thì tỉnh liền, nhìn chằm chằm Kiều Vũ Sơ hỏi: "là ai?"
Không phải là Phó Văn Tĩnh chứ?
Cốt truyện bắt đầu rồi sao?
Kiều Vũ Sơ uống nhiều, cũng không rõ, bị Khuyết Dĩ Ngưng hỏi vậy liền cố nhớ là ai.

Nàng ợ rượu: "không nhớ.

"
Khuyết Dĩ Ngưng: "là Phó Văn Tĩnh hả?"
Kiều Vũ Sơ suy nghĩ rồi lắc đầu: "không phải bà kêu đừng nhắc đến hắn sao, không phải hắn.

"
Khuyết Dĩ Ngưng vui vẻ nhìn Kiều Vũ Sơ, đứa nhỏ này ngoan thật, uống say vẫn nhớ lời nàng dặn.

Khuyết Dĩ Ngưng yên tâm, chỉ cần không phải là Phó Văn Tĩnh thì những người khác đều không sao cả, Khuyết Dĩ Ngưng không để vào mắt.

Khuyết Dĩ Ngưng: "được rồi Tiểu Kiều, đừng uống nữa, về nhà thôi.

"
Nàng vỗ vỗ khuôn mặt Kiều Vũ Sơ uống đến nóng hổi, định kéo nàng dậy.

Kiều Vũ Sơ không biết có nghe lời Khuyết Dĩ Ngưng nói không? bị kéo đi thì cứ lầm bầm gì đó, không ai nghe rõ là cái gì.

Khuyết Dĩ Ngưng kêu người mang giày cho Kiều Vũ Sơ, tự mình đến quầy trả tiền.

Kiều Vũ Sơ nghe vậy, mò túi của mình, âm thanh vang lên: "để tôi trả tiền, hôm nay tôi mời bà.

"
Khuyết Dĩ Ngưng giữ nàng lại, tự mình lấy tiền ra thanh toán, đỡ Kiều Vũ Sơ ra ngoài.

Khi vừa ra cửa Kiều Vũ Sơ lại nổi tính trẻ con, muốn chụp hình với Khuyết Dĩ Ngưng.

Khuyết Dĩ Ngưng không khuyên được nàng đành đồng ý: "được, chụp thì chụp.


"
Chụp xong, Kiều Vũ Sơ mới im lặng một chút.

Nàng gọi xe, trước đưa Kiều Vũ Sơ về nhà.

Khi ở trên xe, Kiều Vũ Sơ mắt say lờ đờ cầm di động đăng hình lên mạng xã hội.

Thật vất vả đến nhà Kiều Vũ Sơ, khi Khuyết Dĩ Ngưng định nói Kiều Vũ Sơ dùng vân tay mở khóa thì cửa đột nhiên mở từ bên trong.

Em gái nhỏ mặc đồ ngủ, tự tay đỡ Kiều Vũ Sơ.

Khuyết Dĩ Ngưng: "chăm sóc nàng cho tốt.

"
Em gái nhỏ gật đầu, bộ dạng chuẩn bị tiễn khách.

Kiều Vũ Sơ một bên còn kêu Ngưng Ngưng, Khuyết Dĩ Ngưng buồn cười trấn an nàng, nhìn ánh mắt tiểu cô nương kia, cảm giác có chút sâu xa.

Lúc này, ở nơi khác trong thành phố, đang có bữa tiệc linh đình.

Cố Sơn Tuyết mới uống không ít rượu, tránh được đám người, ngồi trong góc cho tỉnh rượu.

Bên cạnh có người đang gọi điện thoại, cô vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện của người khác, cho đến khi người kia kêu cái tên quen thuộc.

"Thiến Thiến, bà đoán xem tôi vừa thấy cái gì?"
"Được rồi tôi không cô thừa nước đục thả câu, Khuyết Dĩ Ngưng và Kiều Vũ Sơ mới vô quán lesbian chơi á, không phải bà không ưa hai đứa nó sao? cái này điểm yếu đó, lần tới thấy hai đứa nó thì chửi nó đồng tính luyến ái cho chết luôn, xem bọn nó còn dám khi dễ bà không!"
"Chắc chắn mà, sao tôi lừa bà được, bà nhìn tường nhà của Kiều Vũ Sơ trên mạng xã hội thì biết, nó uống say rồi đăng hình đó, tôi có mấy người bạn đồng tính, cũng có gửi đến mấy tấm, tôi có so sánh rồi nhất định không sai đâu.

"
"Được, để tôi gửi hình cho bà!"
Thành Nghi Giai vui vẻ cúp máy, lấy ảnh vừa lưu gửi cho Cố Thiến Thiến, đột nhiên phát hiện có ánh mắt nhìn mình, xoay người thì thấy khuôn mặt lạnh lùng.

"Cố Cố Cố!.

"
Nàng không biết vì sao lại chột dạ, không dám nhìn Cố Sơn Tuyết.

Nàng biết đây là tỷ tỷ cùng cha khác với Cố Thiến Thiến, theo Cố Thiến Thiến không ít lần nói xấu sau lưng người ta, nhưng khi đối mặt thì nàng không có dũng khí mắng người, chỉ biết sợ hãi nhìn Cố Sơn Tuyết.

Cố Sơn Tuyết: "điện thoại di động.

"
Thành Nghi Giai đưa điện thoại tới, vừa đưa thì mới phát hiện không ổn, cắn đầu lưỡi của mình, tự chửi mình ngu, sao phải nghe lời đưa di động chứ? bên trong còn có tin nhắn chửi Cố Sơn Tuyết a!
Cố Sơn Tuyết nhìn tin nhắn cũng không có biểu hiện gì, mở tấm hình kia ra.

Là tấm hình chụp ở góc tối, mặc dù vậy trong hình người bị túm chỉ lộ sườn mặt thì vẫn có thể nhìn ra được khuôn mặt xinh đẹp đó.

Cố Sơn Tuyết nhìn chằm chằm trên sườn mặt Khuyết Dĩ Ngưng có một vệt đỏ, ánh mắt không tự chủ trầm lãnh.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Cố tiểu thư: nói coi đi uống rượu chỗ nào? nói xem tính hướng là gì? mặt bị ai làm? sao để nàng ôm?
Cố tiểu thư: vô cùng tức giận.

jpg.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện