Xuyên Thành Quả Tim Nhỏ Của Nam Phụ

Chương 8


trước sau

Đường Đường trước kia mỗi ngày đều bận bận rộn rộn, bây giờ không cần đóng phim cũng chưa cần phải đi học, trong lúc nhất thời có chút không biết làm gì, vì thế cô lấy điện thoại ra download trò chơi. Chơi được mấy trò lại không có hứng thú nữa, từ trên giường đứng lên muốn đi phòng tập thể thao ở tầng hai làm vài động tác kéo duỗi, khi vừa mới đến cửa thang lầu nghĩ nghĩ lại lui trở về.

Tầng hai là không gian riêng tư của Minh Thiếu Diễm, mỗi một phòng đều đóng cửa kín mít. Toàn thân Minh Thiếu Diễm đều tản ra không khí người sống chớ gần, đặc biệt là đối với cô. Buổi sáng khi nhận lấy ly cà phê của cô liền trực tiếp viết chữ ghét bỏ lên trên mặt, nếu giờ lại dùng phòng tập thể hình của anh thì sẽ bị ghi thù cũng không chừng.

Hiện tại cô còn phải trông cậy vào Minh Thiếu Diễm giúp cô tẩy trắng, lót đường cho cô một lần nữa tiến vào giới giải trí. Thời điểm nên chân chó thì phải chân chó, cuộc sống thật không dễ dàng chút nào, Đường Đường thở dài xuống tầng một bắt gặp dì Trình đang muốn đem mâm trái cây lên lầu.

Đường Đường vội vàng tiếp nhận mâm đựng trái cây cảm ơn dì Trình, thái độ của dì Trình đối với cô vẫn luôn nhiệt tình như vậy. Đường Đường đi lên tầng hai, đi đến chỗ ngoặt liền quay đầu lại nhìn thoáng qua, dì Trình vẫn đứng nơi đó hiền lành nhìn cô.

Trở lại phòng ngủ, Đường Đường xiên lấy một miếng thanh long, vừa ăn vừa mở ra hành lý của cô.

Một cái vali rất lớn, bên trong có đến bảy tám bộ quần áo, quần trông còn được nhưng toàn bộ áo đều thuộc loại không thấp ngực thì cũng trễ vai.

Dáng người tốt thì cũng không thể ăn mặc quá lố như vậy được, ngày mai là đến ngày chính thức đi học, những bộ quần áo kia nhất định không thể mặc được. Đường Đường cầm khẩu trang mang lên chuẩn bị ra ngoài mua vài món quần áo.

Đang muốn ra ngoài, dì Trình liền gõ cửa nói Minh Thiếu Diễm cho người mang đồ về.

Người đến là anh chàng thư ký đẹp trai bên cạnh Minh Thiếu Diễm, cậu đẹp trai một bên chỉ huy đem đồ về phòng một bên nói chuyện với Đường Đường.

"Đường tiểu thư cao một mét bảy mươi hai, nặng bốn mươi lăm ký, quần áo được ước đoán hẳn là cỡ s, giày dựa theo tư liệu mà chọn cỡ ba mươi bảy. Cô có thể thử qua một lần trước, nếu cảm thấy không hợp thì lập tức đi đổi", nói xong lại nhìn khẩu trang mà cô đang đeo, "Hiện tại cô tốt nhất là nên ở nhà, Minh đổng đã nói cô bây giờ không thích hợp để đi ra cửa gặp người, đặc biệt là đám người tập trung ở khu thương nghiệp."

Đường Đường: "...... Đã biết."

Thật ra còn rất tri kỷ nha, nhưng mà sao lời nói này lại không dễ nghe chút nào.

Đường Đường không thử quần áo, cơ thể này dựa theo miêu tả của tiểu thuyết là thuộc dạng dáng người có tỉ lệ hoàn mỹ mặc gì cũng đẹp, chỉ cần là quần áo vừa cỡ, cỡ s chắc cũng không sai biệt lắm. Chọn vài món quần áo mình thích đưa lên phòng ngủ, tủ quần áo vừa nãy còn trống rỗng trong nháy mắt đã được bổ sung đến tràn đầy.

Đường Đường thay đổi một bộ quần áo thoải mái tương đối rộng, nhìn nhìn thời gian, đã là năm giờ rưỡi chiều. Đường Đường đi xuống lầu hỏi dì Trình, "Chú nhỏ tối nay có về ăn cơm không?"

Thấy Đường Đường chủ động hỏi về Minh Thiếu Diễm, dì Trình càng thêm cao hứng, liên thanh nói vài lần sẽ trở về, "Đúng sáu giờ sẽ về nhà."

Quả nhiên là Minh Thiếu Diễm đến thời gian cũng có thể canh chuẩn như vậy.

Buổi chiều lúc sáu giờ đúng chiếc xe Maybach màu đen quen thuộc ngừng ở ngoài sân. Thân ảnh Minh Thiếu Diễm xuất hiện trong tầm mắt, dì Trình liền theo thói quen đi ra cửa đón người, Đường Đường cũng từ sô pha đứng lên đi theo ra ngoài.

Nắm chặt tất cả cơ hội gặp nhau để kéo thêm một chút hảo cảm.

Minh Thiếu Diễm vừa nhấc đầu đã nhìn thấy dì Trình ra đón anh như mọi ngày, nhưng bên cạnh dì còn có một người khác, đối diện ánh mắt anh liền vội vàng cười.

Trong đầu Minh Thiếu Diễm đột nhiên này ra một từ, chân chó.

Chỉ có điều cái chân chó này thật sự có chút xinh đẹp. Dù là người quen nhìn mỹ nữ giới giải trí như Minh Thiếu Diễm cũng không thể không thừa nhận cô cháu gái này của anh lớn lên rất xinh đẹp, đặc biệt là khi cười rộ lên trên má sẽ có cái lúm đồng tiền nho nhỏ.

Lần gặp mặt đầu tiên ở văn phòng lúc trước khi Đường Đường cười với anh, Minh Thiếu Diễm đã chú ý đến cái má lúm đồng tiền này.

Hôm nay lúc chú ba nhận được tin tức anh đón Đường Đường về liền gọi điện thoại cho anh, vội vàng hỏi anh đã đón khi nào. Rõ ràng là tức giận vô cùng nhưng cũng chỉ có thể cưỡng bách nghẹn trở về, sau khi Minh Thiếu Diễm bình tĩnh treo điện thoại thì tâm tình anh đã tốt lên không ít.

Thời điểm vừa mới về tới nhà lại nhớ tới trong nhà còn có một người nữa, là người mà anh không thể nào thích được. Nghĩ đến đây trong lòng Minh Thiếu Diễm đột nhiên có chút bực bội nhưng nhìn nụ cười sáng chói và lúm đồng tiền bên má của cô... Ánh mắt Minh Thiếu Diễm hơi hơi động đậy sau đó đem áo khoác đưa cho dì Trình, vừa đi vừa hỏi, "Chiều nay đã làm gì?"

Đường Đường còn tưởng rằng Minh Thiếu Diễm hỏi dì Trình, im lặng được vài giây Minh Thiếu Diễm bỗng nhiên đứng lại quay đầu nhìn cô. Đường Đường lúc này mới phát giác dì Trình đã đi vào phòng bếp.

"Chú đang hỏi cháu?"

Mắt thấy Minh Thiếu Diễm lại muốn nhíu mày Đường Đường liền vội vàng bước lên hai bước trả lời, "Chơi điện thoại một lát sau đó lại đọc sách, cháu còn thử vài bộ quần áo", nói xong lại bổ sung một câu, "Cảm ơn chú nhỏ, quần áo cháu rất thích."

"Không cần cảm ơn tôi", Minh Thiếu Diễm mặt vô biểu tình ngồi trên sô pha tay cầm lấy một quyển tạp chí kinh tế tài chính, "Tất cả đều do thư ký chọn."

"Do thư ký chọn nhưng lấy tiền của chú mua mà, cho nên cháu vẫn phải cảm ơn chú."

Minh Thiếu Diễm giương mắt nhìn Đường Đường, sau đó nhàn nhạt ừ một tiếng xem như chấp nhận lời cảm ơn của cô, "Ngồi đi."

Vừa nói mắt vừa nhìn quyển tạp chí trong tay như cũ, "Buổi chiều có xem Weibo không?"

"...... Có."

"Chúc mừng cô lại được lên hot search."

"........."

Minh Thiếu Diễm mặt không cảm xúc mỉa mai Đường Đường một câu, sau đó lại lật một trang báo tiếp tục không săn sóc nói, "Cô có dự tính gì không?"

Cái gì dự tính?

Minh Thiếu Diễm nếu đã nhắc tới hot search thì khẳng định đã biết đoạn ghi hình kia, cho nên bây giờ anh là đang hỏi về dự tính của di sản hay đang hỏi về dự tính của hot search?

Đường Đường suy đoán ý tứ của Minh Thiếu Diễm, trong lòng cô không nhịn được chửi thề, nói chuyện thì không thể nói rõ ràng sao, nói nhiều một chút cũng đâu có mất đi miếng thịt nào.

Không thể đoán ra Minh Thiếu Diễm rốt cuộc hỏi cái gì, miễn cho lại bị trào phúng lần nữa Đường Đường liền đơn giản suy xét cả hai vấn đề, "Đoạn video kia cũng chỉ nghe được mơ hồ một đoạn ngắn, diễn biến trong lời nói không thể phân biệt được thật giả, chúng ta hoàn toàn có thể đi tố tụng, nhưng bởi vì có rất nhiều account marketing chia sẻ nên chúng ta chỉ nên đưa đơn kiện cho những bình luận được nhiều lượt hưởng ứng. Còn về chuyện di sản, cháu có thể xác định cha nuôi có để lại cho cháu bốn mươi phần trăm di sản, di chúc có căn cứ của pháp luật vì thế cháu chuẩn bị đi mời luật sư, dùng pháp luật để giải quyết vấn đề."

Minh Thiếu Diễm thật ra cũng chỉ thuận miệng nói một câu.

Năm Minh Thiếu Diễm mười tuổi mẹ và anh trai bị tai nạn giao thông cướp đi sinh mạng, năm mười sáu tuổi cha lại bệnh nặng qua đời, từ đó Minh Thiếu Diễm đã không còn người thân nữa.

Sau này Minh Thiếu Diễm một người qua gần mười năm, mười năm cô độc trong căn nhà lớn, ngoại trừ dì Trình thì tất cả những người giúp việc đều chỉ đến rồi đi.

Nhưng hiện tại trong
nhà đã có thêm một người nữa, là một cô gái nhỏ.

Dù Minh Thiếu Diễm không muốn thừa nhận nhưng lại không thể chối được, anh thật sự không biết cách ở chung với cô cháu gái nhỏ hơn mình bảy, mười tám tuổi.

Vì vậy nên anh chỉ thuận miệng hỏi một câu mà thôi, lại không nghĩ đến cô sẽ trả lời nghiêm túc như vậy.

Càng không thể nghĩ đến Đường Đường thế mà nhìn việc rất rõ ràng, cũng đã dự tính bước đi cho mình, Minh Thiếu Diễm đột nhiên có chút không rõ.

Đây không phải là rất thông minh sao, như thế nào mà lúc trước lại nói ra những lời ngu xuẩn khiến người ta chỉ trích như vậy?

Trước kia bởi vì Bách Thần có liên quan đến Nhan Nghiên khiến cô ghen ghét nên mới nói ra những lời mỉa mai ngu ngốc như thế, không lẽ đây chính là thứ tình yêu khiến con người ta mất trí sao?

Quả nhiên tình yêu chính là thứ nhân tố không ổn định, cũng không tốt đẹp gì, nó chính là thứ mà Minh Thiếu Diễm anh không cần nhất.

Nếu Đường Đường có thể luôn luôn giống như hôm nay vậy thì anh cũng có thể đối với cô tốt một chút.

Đường Đường nói cô muốn tiếp tục ở trong giới giải trí, Minh Thiếu Diễm tự nhiên sẽ đưa cô cho người đại diện mà anh tin tưởng nhất, đó cũng chính là người đại diện của Bách Thần hiện tại, Đái Na.

Nhưng bây giờ đã thấy qua bộ dáng thông minh đứng đắn, trật tự rõ ràng của Đường Đường, Minh Thiếu Diễm đột nhiên cảm thấy vẫn nên tìm một người khác thôi, "Cô không cần phải xen vào."

Đường Đường kinh ngạc ngẩng đầu, "Không cần phải xen vào?"

Đường Đường nếu muốn ở tại giới giải trí thì đương nhiên sẽ được thêm vào dưới danh nghĩa của Thánh Ngu. Về công cô là nghệ sĩ dưới trướng của anh, về tư cô là cháu gái của anh, hiện giờ anh mặc kệ chuyện này thì không lẽ để cô tự mình xử lý? Một cô nhóc mới mười mấy tuổi thì xử lý như thế nào.

"Cô lấy cái gì mà xử lý? Minh Thiếu Diễm cười nhạo nhìn Đường Đường, "Mời luật sư khởi kiện thì có dập tắt được dư luận hay sao?"

Đường Đường:.......

Tôi câm miệng, được không.

Dì Trình từ phòng bếp đi ra, nhìn Minh Thiếu Diễm và Đường Đường cùng ngồi trên sô pha liền tươi cười không ngăn được, "Hai chú cháu các người nói gì mà cao hứng như vậy."

Đường Đường trộm nhìn gương mặt đang thối của Minh Thiếu Diễm.

Bản lĩnh nói dối của dì cũng thật lợi hại, như thế này mà dì có thể nói là cao hứng sao?

"Được rồi được rồi, về sau thời điểm vui vẻ nói chuyện như vậy còn nhiều lắm mà, bây giờ mau đi ăn cơm thôi!"

Vui vẻ không phải được dùng như vậy đâu, dì! Đường Đường theo bản năng nhìn về phía Minh Thiếu Diễm, thấy mặt anh vì hai chữ này mà run rẩy. Tâm tình Đường Đường đột nhiên tốt đẹp.

Nhìn thân ảnh Minh Thiếu Diễm đứng lên đi vào phòng bếp, Đường Đường đột nhiên cảm thấy tuy rằng lời nói của Minh Thiếu Diễm không hề dễ nghe nhưng đại ý thì vẫn là tốt, cô vẫn nên cảm ơn anh.

Ngồi trên bàn cơm, Đường Đường liếc mắt nhìn Minh Thiếu Diễm vẫn luôn im lặng nãy giờ, "Chú nhỏ..."

"Ăn cơm", Minh Thiếu Diễm ngắt lời Đường, "Lúc ăn và ngủ không nói chuyện."

Nói xong đột nhiên nhìn Đường Đường một cái, thấy cháu gái cúi đầu không biết vì sao âm thanh lại mềm đi vài phần, "Có chuyện gì ăn xong lại nói."

"A", Đường Đường cầm đũa gắp một miếng cơm nói, "Được."

Trong lúc nhất thời trong phòng bếp chỉ còn tiếng va chạm thanh thúy của chén đũa.

Sau khi ăn xong cơm tối, Đường Đường vòng quanh biệt thự hơn nữa giờ, khi trở về liền tắm rồi thay đổi quần áo. Ngày mai đã phải đến trường báo danh vì thế Đường Đường chuẩn bị ngủ sớm một chút.

Lúc sắp ngủ lại cảm thấy khát, Đường Đường xuống lầu đi tìm nước uống, vừa đi đến tầng hai liền gặp Minh Thiếu Diễm cũng muốn xuống lầu.

Chỗ giao nhau của cầu thang tầng ba và tầng hai có chút tối, Đường Đường hoàn toàn không nhìn thấy Minh Thiếu Diễm, lúc đi đến không cẩn thận đập vào người anh. Minh Thiếu Diễm nắm lấy cổ tay cô, chờ cô đứng vững nhanh chóng buông ra, mặt mày anh tuấn nhăn lại, "Nhìn đường."

Tay Minh Thiếu Diễm quá nóng, bởi vì hai người đứng gần nhau nên Đường Đường thậm chí có thể cảm nhận không khí nóng hổi trên người anh. Ngẩng đầu lên mới phát hiện đầu tóc Minh Thiếu Diễm ướt nhẹp mồ hôi, hiện tại nhìn anh không giống bộ dáng chỉnh tề ban ngày mà có chút hỗn độn.

Lúc này Đường Đường mới thấy phòng tập thể hình ở tầng hai đang mở cửa, bên trong còn sáng đèn. Đường Đường đi theo sau Minh Thiếu Diễm, "Chú nhỏ, chú tập thể hình sao?"

"Ừm."

"Tập xong hẳn là phải khát nước rồi."

Minh Thiếu Diễm thở dài, "Còn không nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai còn phải đi trường học báo danh."

"Vâng."

"Buổi sáng ngày mai...", Minh Thiếu Diễm đột nhiên phát ra tiếng nhưng lại không nói nữa, mày không tự giác nhíu lại, "Thôi, nghỉ ngơi sớm một chút."

Nói xong lại bưng ly nước lên tầng.

Đường Đường không hiểu được Minh Thiếu Diễm muốn nói gì, buổi sáng ngày mai làm sao vậy? Đoán không được, nghĩ không ra, tâm tư đàn ông thật là khó hiểu, đặc biệt là tâm tư Minh Thiếu Diễm.

Buổi sáng ngày mai nhớ pha cà phê.

Chỉ một câu như vậy nhưng rốt cuộc Minh Thiếu Diễm không thể nói ra, sáng nay còn nói cà phê cô làm miễn cưỡng, bây giờ lại kêu cô chuẩn bị cà phê, đây không phải là tự vả mặt mình sao.

Một ly cà phê mà thôi, có không uống cũng chẳng sao.

Kết quả ngày hôm sau, Minh Thiếu Diễm lại uống ly cà phê quen thuộc lúc trước, cà phê dì Trình pha...

Minh Thiếu Diễm chỉ uống một ngụm sau đó không uống nổi nữa buông cái ly ra khỏi phòng bếp, để lại dì Trình bưng ly cà phê còn hơn phân nửa buồn bực. Dì thấy Đường Đường vừa xuống lầu liền nói, "Dì nếm thấy cà phê của dì và cháu cũng không khác nhau lắm mà."

Đường Đường cười cười, "Hôm nào đó con dạy dì làm."

Dì Trình liên thanh nói được sau đó tự mình đón cô ra cửa, dì còn chúc cô ngày đầu tiên đi học vui vẻ.

Mà cũng cùng thời gian đó, tại trường trung học phụ thuộc Thành Đại, Tieba trong trường đột nhiên tuôn ra một bài đăng.

[ Vừa mới đi lên chỗ giáo vụ, vậy mà lại thấy cái này! ]

Phía dưới là một xấp tư liệu về một học sinh mới, trên tư liệu cũng có hình ảnh xinh đẹp bức người của học sinh mới, mà phần tên họ của học sinh ấy ghì hai chữ thật lớn -- Đường Đường?!

Đường Đường vậy mà chuyển đến trường trung học phụ thuộc? Bảy giờ rưỡi sáng, toàn bộ học sinh trong trường Thành Đại đều bùng nổ.

______________________________________________

Em gái editor: Mọi người nhớ gửi tym cho "Cô bé beta" nữa nha!!! Yêu thương <33333

Chị gái beta: bây giờ đổi thành " chị gái beta" cho phù hợp với " em gái editor" thôi.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện