Thái độ của Tần Tranh rất trấn tĩnh, đám phụ nữ thấy đúng là có vẻ như cô đã biết chuyện này từ trước nên cũng bỏ ý định hóng chuyện, sau khi Vương đại nương gằn giọng bảo tất cả giải tán thì tốp năm tốp ba kéo nhau ra về.
Căn nhà thoáng cái yên ắng, chỉ còn Vương bà tử ngồi bên giường, khóc đến nỗi hai mắt sưng đỏ.
Lúc này Tần Tranh mới nhìn rõ mặt Vương Tú.
Tuy sắc mặt rất nhợt nhạt nhưng vẫn có thể nhìn ra được đường nét khá thanh tú, tuy nhiên lại cho người ta có cảm giác nhỏ nhen, không phóng khoáng, như đang hơn thua với ai vậy,
Sau khi Tần Tranh và Vương đại nương vào nhà, Vương bà tử quỳ thụp xuống chân họ.
“Đa tạ hai vị đã đuổi đám người hóng chuyện kia đi.
Bọn họ ai nấy đều muốn ép chết cháu gái tôi…”
Tần Tranh vô thức né tránh cái quỳ lạy của Vương bà tử.
“Bà đứng dậy đi, lễ này bọn ta không nhận nổi đâu.”
Cô lên tiếng đuổi những người nhiều chuyện kia đi không phải là vì Vương Tú.
Vương Tú đêm qua tìm cái chết được thành công, sáng nay lại cắt cổ tay, những người kia tuy độc miệng nhưng lời họ nói không phải không có lý.
Rõ ràng nàng ta muốn làm lớn chuyện để đạt được mục đích nào đó.
Người đông, chuyện nhiều.
Việc này là liên quan đến Lâm Nghiêu, người khi dễ nàng ta lại là thuộc hạ dưới trướng của Sở Thừa Tắc, đến lúc đó nếu Vương Tú nói bậy gì đó, đồn ra ngoài thì sẽ khó mà xử lý.
“Phu nhân lòng dạ Bồ Tát…” Lúc này Vương bà tử mới gạt lệ đứng lên.
Lúc này Triệu đại phu cũng đã băng bó cho Vương Tú xong, sắc mặt Vương đại nương vốn đã khó coi, giờ lại biết những chuyện Vương Tú làm trước kia nên trông càng hung dữ.
Bà liếc nhìn Vương Tú nằm trên giường với gương mặt tái nhợt, hỏi thẳng Triệu đại phu.
“Thế nào rồi?”
Triệu đại phu đáp: “Tay cắt rất sâu, vết thương không được đụng nước, phải nuôi một thời gian thì vết thương mới đỡ được.”
Vương đại nương gật đầu ra hiệu đã biết.
Triệu đại phu biết họ còn có chuyện cần nói với Vương Tú nên bèn thu dọn hòm thuốc, ra về.
Vương đại nương đặt giỏ trứng xách từ nãy giờ lên bàn, lạnh giọng nói với Vương Tú: “Cố mà nghỉ ngơi cho khỏe.
Trừ khi con chết hẳn đi, nếu không có làm mấy trò này đi nữa thì cũng chỉ khiến người ta chê cười mà thôi.”
Vương Tú lập tức trào nước mắt.
“Con thật sự không muốn sống nữa.
Xảy ra chuyện như vậy, ai mà tin con còn trong sạch…”
Vương đại nương không nể nang gì.
“Lúc chường mặt ra đưa thức ăn cho nam nhân, sao không sợ người ta nói?”
Vương Tú cắn môi, khóc đến nỗi hai vai run lên.
Vương bà tử thương xót cháu gái, năn nỉ Vương đại nương.
“Đừng nói nữa, đừng nói nữa… Tú nha đầu có người mẹ như vậy, từ nhỏ đã bị người ta khinh thường.
Đám phụ nữ nhiều chuyện trong trại cứ bắt bóng