Xuyên Thành Thời Xưa Cẩu Huyết Trong Sách Tra A

Chương 40


trước sau


Bởi vì chuyện ốp điện thoại, dọc theo đường đi Lâm Thanh Hàn không muốn để ý Thẩm Tiện, người này là thật sự không hiểu hay là giả vờ không hiểu? Cả đoạn đường Lâm Thanh Hàn đều ngồi suy nghĩ chuyện này.
Thẩm Tiện vẫn trước sau như một đứa nhóc con và Lâm Thanh Hàn đến địa điểm, Lâm Thanh Hàn không để ý cô, Thẩm Tiện cũng chỉ xem như bản thân chọc giận Lâm Thanh Hàn.
Cả ngày hôm qua đều không đi làm, hôm nay Thẩm Tiện sáng sớm đã đến công ty, trước đó Giang Hi đã nói với cô muốn đến đây nhìn thử, lúc Thẩm Tiện đến, nhân viên trong công ty còn chưa đến.
Một lát sau, bốn người liền lục tục đi đến, sau khi chào hỏi Thẩm Tiện liền đi làm việc.
Lại qua chừng nửa giờ, Giang Hi và Mục Tư Vũ cùng nhau đi đến, Thẩm Tiện không nghĩ đến Mục Tư Vũ cũng đi theo đến đây, "Tiểu Hi, cô Mục, tôi dẫn hai người tham quan công ty nhỏ của tôi".
Thẩm Tiện nói, sau đó dẫn hai người dạo quanh một vòng rồi đi vào văn phòng cô.
Giang Hi cười cười nói: "Chị, chỗ này của chị cũng không tệ, nhưng mà có hơi nhỏ".
"Đúng vậy, trong người không có nhiều vốn, nếu không thì cũng không chỉ giúp đỡ người khác quản lý tài sản, có thể trực tiếp đầu tư mạo hiểm".
Mục Tư Vũ nhìn Thẩm Tiện một cái, nghĩ nghĩ, nói: "Cô Thẩm, đối với phương hướng phát triển của công ty, cô có phương án kỹ càng không?".
"Cái này đương nhiên có, công ty nào muốn đầu tư tôi đều nghĩ kỹ rồi, nhưng mà trong người không có đủ vốn".

Thẩm Tiện cười nói, đứng dậy, rút một phần văn kiện từ bàn làm việc ra, hỏi: "Cô Mục có hứng thú không?".
Mục Tư Vũ gật đầu, mở miệng nói: "Tôi là thương nhân, nếu có thể sinh lời tôi đương nhiên có hứng thú".

Mục Tư Vũ có thể ngồi vững ở tập đoàn Mục thị, không đơn giản là biết làm ăn, ánh mắt của cô rất chuẩn, cô luôn cảm thấy Thẩm Tiện người này không đơn giản như mặt ngoài.
"Cô Mục có hứng thú nhìn thử phương án của tôi sao?".

Thẩm Tiện đưa folder trong tay qua.
Mục Tư Vũ gật đầu, "Tốt, nếu phương án không tồi, tôi nghĩ chúng ta có thể hợp tác".
Mục tiêu đầu tư của Thẩm Tiện đều là một ít công ty vừa thành lập, thế giới này game thẻ bài mobile, game kiếm hiệp mobile, app video ngắn đều chưa phổ biến, Thẩm Tiện thấy đây là một cơ hội, vì thế cũng lưu ý rất nhiều công ty, cuối cùng chọn được mấy nhà công ty game vừa thành lập, đến nỗi video ngắn, Thẩm Tiện muốn tự làm ra một ứng dụng.
Xem xong phương án của Thẩm Tiện, Mục Tư Vũ tự hỏi trong thời gian ngắn, mở miệng nói: "Tôi có thể đầu tư nhiều nhất bao nhiêu cổ phần?".
Thẩm Tiện cười nói: "Tiếp nhận đầu tư, nhưng quyền quyết định phải ở trong tay tôi".


Thẩm Tiện cô lại không có ý định làm công cho người khác.
"Được, tôi và Tiểu Hi đều tham dự nhập cổ, cô định ra hợp đồng trước, nếu không có vấn đề chúng ta liền ký hợp đồng".

Giống như nghĩ đến gì đó, Mục Tư Vũ lại tiếp tục nói: "Nhưng mà chỗ này của cô quá nhỏ, nếu hai chúng tôi đã đầu tư, vậy tuyển nhân viên cũng cần nghiêm khắc hơn, nơi làm việc cũng phải mở rộng diện tích, ít nhất cần dùng một nửa tòa nhà này".
Thẩm Tiện suy nghĩ, sau đó nói: "Đương nhiên, nếu có tài chính, đương nhiên phải làm tốt tất cả các mặt, nhưng mà đến lúc tuyển nhân viên, không biết giám đốc Mục có thể cho tôi mượn vài vị HR dùng một chút không?".
"Không thành vấn đề, chúng ta là bạn hợp tác", Mục Tư Vũ đứng dậy, bắt tay Thẩm Tiện.
Giang Hi ngồi một bên nhìn hai người, bĩu môi lẩm bẩm nói: "Mục tỷ tỷ, hai người mấy chị làm như đến đây để bàn chuyện hợp tác không bằng, không phải đã nói là tới thăm bạn bè sao? Nhìn bộ dạng của hai người, em liền nhớ tới lúc ba mẹ răng dạy em, buồn ngủ muốn chết".
Thẩm Tiện và Mục Tư Vũ nghe Giang Hi nói xong thì nhìn nhau cười, Mục Tư Vũ nhẹ giọng an ủi nói: "Ừ, hai chị sai rồi, lại tái phát bệnh cũ, vừa gặp mặt là muốn nói chuyện làm ăn".
"Haiz, so với hai người, em chẳng khác gì con cá mặn, em đi theo anh trai vào công ty thực tập mấy ngày, đầu em đã sắp nứt ra".

Giang Hi lẩm bẩm lầm bầm oán giận.
Mục Tư Vũ cười, nhìn Giang Hi nói: "Không sao cả, em có chị mà".
Giang Hi bị Mục Tư Vũ nói cho đỏ mặt, hơi ngại ngùng khi Mục Tư Vũ cứ nhìn cô như vậy.
Thẩm Tiện ngồi ở một bên đã hiểu rõ, xem ra là hai người đã làm lành trong hôm sinh nhật của Giang Hi.
Lúc Thẩm Tiện dẫn Mục Tư Vũ và Giang Hi đi dạo công ty một vòng, mấy nhân viên trong công ty đều thấy được Mục Tư Vũ và Giang Hi, Mục Tư Vũ chính là một mỹ nữ, giám đốc rất có tên tuổi ở thành phố Lâm Hải, bọn họ đều biết Mục Tư Vũ, Thẩm Tiện vừa tiễn Mục Tư Vũ và Giang Hi đi, vài người trong văn phòng liền bắt đầu kích động.
"Trời ạ, giám đốc quá ghê gớm, ngay cả tổng giám đốc của tập đoàn Mục thị cũng quen biết, lần này chúng ta là nhặt được của hời đi".

Lý Tỉnh có chút kích động nói, phải biết rằng muốn vào tập đoàn Mục thị rất là khó khăn, trong giới này cũng chỉ có số ít người có thể vào tập đoàn Mục thị thực tập.
"Đúng vậy, giám đốc cư xử với mọi người cũng rất tốt, chúng ta có gì không hiểu cũng bằng lòng chỉ cho chúng ta, tôi cảm thấy công ty của chúng ta không tồi, rất có tiềm lực".

Tống Mẫn cũng vui vẻ nói.

"Đúng đúng, nghĩ đến liền thấy có động lực làm việc".

Diêm Cường cũng đứng ở một bên cười nói.
Viên Trân Trân cũng phụ họa mấy câu, đôi mắt lại nhìn về phía văn phòng Thẩm Tiện, không biết suy nghĩ cái gì.
Một tuần sau, Triệu Kiến Nghiệp xác định thời gian làm phẫu thuật, Thẩm Tiện và Lâm Thanh Hàn cùng nhau đến bệnh viện.
Chỉ một lát sau, dì út dượng út của Thẩm Tiện cũng cùng nhau đến, Phương Tĩnh Bình sợ ảnh hưởng công việc của người nhà, vội vàng nói: "Không cần đến nhiều như vậy, có tôi với Hiểu Yến là được rồi, mọi người đều quay về làm việc đi".
"Dì ba, tụi con có thể đến chính là có thời gian, dì không cần suy nghĩ nhiều, phẫu thuật đổi khớp xương đùi rất phổ biến, không có vấn đề gì, lát nữa tụi con đi với gia đình dì".

Thẩm Tiện an ủi nói.
Dì út Thẩm Tiện - Phương Tĩnh Xuân cũng từ Phương Tĩnh Lan và Phương Tĩnh Bình nghe được việc Thẩm Tiện thay đổi, hôm nay thấy Thẩm Tiện, cũng thấy Thẩm Tiện có vẻ không giống ngày xưa, hơn nữa trọng điểm là Lâm Thanh Hàn cũng đi theo Thẩm Tiện tới, Phương Tĩnh Xuân đè xuống tò mò trong lòng, chuẩn bị lát nữa gọi cho Phương Tĩnh Lan hỏi một chút.
Đã sắp 9 giờ, y tá đến để đẩy người bệnh vào phòng giải phẫu trên tầng 17, Triệu Kiến Nghiệp nằm trên chiếc giường có gắn bánh xe, được y tá đẩy đi, Thẩm Tiện và mọi người cũng đi theo lên lầu 17.
Thời gian chờ dài gần 5 tiếng đồng hồ, nói đến cùng, mấy người Thẩm Tiện chỉ đến giúp đỡ, chân chính lo lắng chính là Phương Tĩnh Bình và Triệu Hiểu Yến.
Thẩm Tiện xem xét thời gian, nói với Lâm Thanh Hàn ngồi bên cạnh: "Thanh Hàn, tôi thấy khoảng chừng 1 tiếng nữa dượng ba sẽ được đẩy ra, mọi người đều chưa ăn cơm, tôi đi ra ngoài mua một ít cơm về, nếu có chuyện gì em cứ gọi cho tôi".
"Ừm, chị đi đi, tôi ở đây chờ".

Lâm Thanh Hàn gật đầu nói.
Quả nhiên như lời Thẩm Tiện nói, chỉ một lát sau Triệu Kiến Nghiệp được đẩy ra khỏi phòng giải phẫu, bác sĩ đang đẩy giường còn đang liên tục nói chuyện với Triệu Kiến Nghiệp, do thuốc mê vừa mới hết tác dụng nên người bệnh cũng chưa tỉnh hẳn, làm như vậy là để đảm bảo người bệnh duy trì ý thức.
Phương Tĩnh Bình và Triệu Hiểu Yến thấy Triệu Kiến Nghiệp được đẩy ra, cuối cùng không nhịn được mà rơi nước mắt, sau khi hỏi qua bác sĩ, bác sĩ nói phẫu thuật rất thành công, hai mẹ con Phương Tĩnh Bình mới yên lòng, mọi người cũng cùng nhau đi về phòng bệnh.
Lâm Thanh Hàn

nói với Thẩm Tiện một tiếng, Thẩm Tiện ngay lập tức mang đồ ăn về phòng bệnh, "Dì ba, con mua cơm, sắp hai giờ chiều rồi, mọi người ăn một ít cơm trước đi".
Vì có thuốc mê nên Triệu Kiến Nghiệp đã tiếp tục ngủ, cuối cùng mọi người không có ở lại bệnh viện ăn cơm, để lại đồ ăn cho Phương Tĩnh Bình và Triệu Hiểu Yến.
Xác định Triệu Kiến Nghiệp không có việc gì, Thẩm Tiện và Lâm Thanh Hàn cũng đi về.

"Dì út, dượng út, dì dượng về nhà sao? Để con lái xe đưa hai người về trước đi".

Thẩm Tiện nói với hai người.
Phương Tĩnh Xuân cũng hơi tò mò Thẩm Tiện mua xe gì, gật đầu đi theo, Thẩm Tiện đầu tiên là đưa hai vợ chồng Phương Tĩnh Xuân về nhà họ, sau đó cô và Lâm Thanh Hàn mới về nhà.
Dượng út của Thẩm Tiện rất thích xe, vì thế khi biết Thẩm Tiện đi chiếc xe hơn bốn trăm ngàn thì tò mò hỏi: "Thẩm Tiện ở đâu có nhiều tiền như vậy? Chiếc xe này cũng hơn bốn trăm ngàn, không rẻ".
"Không biết, tôi gọi cho chị hai một chút, tôi thấy bộ dạng của Thẩm Tiện và Thanh Hàn cũng không giống như đã ly hôn".

Phương Tĩnh Xuân nói, sau đó liền gọi điện cho Phương Tĩnh Lan.
Nói đến Phương Tĩnh Xuân, nguyên thân cũng không ít lần lừa bà, trước đó có một lần nguyên thân thua cờ bạc bên ngoài, tìm kiếm trên mạng một tấm ảnh bàn tay bị chặt đứt, sau đó gửi qua cho vợ chồng Phương Tĩnh Xuân, nói là bản thân thua bài bạc không có tiền trả, bị người ta chặt đứt một bàn tay, nếu không trả được tiền thì bàn tay còn lại cũng bị chặt đứt.

Khi đó chuyện nguyên thân chuyên đi lừa tiền cả nhà đều đã biết, vì thế Phương Tĩnh Xuân chưa chuyển tiền cho nguyên thân, mấy ngày sau đó bà đều ngủ không yên, sợ nguyên thân thật sự xảy ra chuyện gì, bản thân tự trách không thôi.
Cuối cùng, nguyên thân ở ngoài tiêu hết tiền, thấy không mượn được tiền nên về nhà, cả người khỏe mạnh, hai tay một chút vết thương cũng không có, thấy Phương Tĩnh Xuấn còn hùng hồn lý lẽ mà nói chuyện như một người vô tội, làm như tấm ảnh kia không phải là cô gửi cho Phương Tĩnh Xuân mà là ai khác.
Chỉ một lát sau Phương Tĩnh Lan liền bắt máy.
"Chị hai, quan hệ Thẩm Tiện và Thanh Hàn là sao vậy? Còn có, xe của Thẩm Tiện không phải là chị bỏ tiền mua cho nó đi?".

Phương Tĩnh Xuân hỏi.
"Xe của Thẩm Tiện là tự nó mua, đến nỗi chuyện của nó và Thanh Hàn chị cũng không biết, dù sao bây giờ quan hệ của hai đứa có vẻ còn khá tốt, cùng nhau chăm sóc Điềm Điềm".

Phương Tĩnh Lan nói.
"Ừ, hôm nay chồng chị ba làm phẫu thuật, Thẩm Tiện và Thanh Hàn cũng tới, còn mua cơm cho tụi em, chạy trước chạy sau thu xếp, hy vọng lần này nó có thể thay đổi đi".

Phương Tĩnh Xuân thở dài nói, chị hai của bà vì đứa con gái này thật sự ăn quá nhiều đau khổ.
"Ừ, lần này có như Thẩm Tiện đang thật sự thay đổi".

Hai chị em lại trò chuyện một hồi, sau đó mới tắt máy.
Hai tuần sau, Thẩm Tiện và Mục Tư Vũ, Giang Hi ký kết hợp đồng, Thẩm Tiện cũng thuê hết 10 tầng bên phải tòa nhà, dùng làm nơi làm việc, mà mấy người Lý Tỉnh biết Mục thị và Giang Hi đầu tư vào công ty họ, họ càng vui vẻ hơn bất kỳ người nào.

Thẩm Tiện bận rộn xong công việc của mình, đến buổi chiều nhận được điện thoại từ tiệm vàng, họ nói là vòng tay đã được đưa đến, Thẩm Tiện thông báo với mấy người Lý Tỉnh vài câu, sau đó vội vàng ra công ty.
Sau khi vào tiệm vàng, nhân viên lần trước phụ trách đón tiếp Thẩm Tiện liền đi đến, "Xin chào, vòng tay cô đặt đã được giao đến, cô lại đây xem thử".

Thẩm Tiện nhìn vòng tay một lát, xác định nó giống với chiếc vòng trên ảnh chụp của hệ thống mới mở miệng nói: "Tốt, số tiền còn lại là bao nhiêu".
"Giá vàng hiện tại là 420 đồng một gram, đã bao gồm tiền gia công, chiếc vòng này nặng 60 gram, cô cần thanh toán hai mươi ngàn hai trăm đồng còn lại".

Nhân viên nói, đặt vòng tay lên cân để Thẩm Tiện xác nhận trọng lượng.
Thẩm Tiện trả tiền xong liền đi đến chỗ Phương Tĩnh Lan, hai tuần gần đây bận rộn chuyện hợp tác với Mục Tư Vũ và Giang Hi nên cũng đã gần hai tuần Thẩm Tiện chưa về nhà thăm ba mẹ, gõ gõ cửa, lúc cô đến cả Phương Tĩnh Lan và Thẩm Văn Khang đều đang ở nhà, Phương Tĩnh Lan thấy Thẩm Tiện đến, vui vẻ hỏi: "Sao về nhà giờ này, không đi công ty sao?".
"Dạ mẹ, hai tuần nay có hơi bận, bây giờ tranh thủ chút thời gian lại đây thăm ba mẹ, mẹ với ba có khỏe không?".

Thẩm Tiện cười hỏi.
"Ừ, mẹ với ba đều khỏe lắm, con cứ yên tâm làm việc đi".
Thẩm Tiện lấy vòng tay từ trong túi xách ra, thở dài, mở nắp hộp, sau đó nói với Phương Tĩnh Lan: "Mẹ, chiếc vòng tay trước đó tìm không được, con đặt làm một cái khác giống vậy, con biết dù có giống y như chiếc vòng tay kia thì nó cũng không phải là chiếc vòng ông ngoại mua cho mẹ, mẹ, chuyện trước đó con rất xin lỗi, con chỉ có thể mua được cái này".

||||| Truyện đề cử: Hợp Đồng Hôn Nhân |||||
Hốc mắt Phương Tĩnh Lan hơi đỏ lên, bà cho rằng Thẩm Tiện đã sớm quên chuyện vòng tay, bây giờ vậy mà mua một chiếc khác giống y đúc cho bà, bà còn nhớ rõ lúc mất chiếc vòng bà tức giận đến cỡ nào, hận không thể báo cảnh sát bắt Thẩm Tiện lại, nhưng dù sao Thẩm Tiện cũng vẫn là con bà, dù nó có làm không đúng, bà cũng không thể nhẫn tâm với nó, cuối cùng không giải quyết được gì.
Phương Tĩnh Lan cầm chiếc hộp lên nhìn nhìn, hình dáng và nhãn hiệu đều giống như chiếc vòng cũ, ngay cả chữ được khắc phía trong cũng không khác gì, bà kiềm nước mắt, mở miệng nói: "Sao lại nghĩ đến chiếc vòng?".
"Hôm đó nắm cổ tay của mẹ, luôn cảm thấy trên cổ tay thiếu cái gì, sau đó liền nhớ tới chuyện vòng tay, mẹ, mẹ yên tâm, sau này không bao giờ xảy ra chuyện như trước kia, con thật sự trưởng thành, cũng thật sự muốn chăm sóc cho ba mẹ thật tốt".

Hốc mắt Thẩm Tiện cũng muốn đỏ lên, tuy những ngày ở cùng nhau không nhiều lắm nhưng Thẩm Tiện đã sớm coi bọn họ như người nhà.
"Haiz, mẹ và ba đều tin tưởng con, chỉ cần con sống cho tốt là được rồi".

Phương Tĩnh Lan nhịn nửa ngày, nước mắt cuối cũng vẫn không nhịn được mà tí tách rơi xuống.
Thẩm Tiện vội tìm khăn giấy lau nước mắt cho Phương Tĩnh Lan, cầm vòng tay đeo vào tay Phương Tĩnh Lan, lại nói vài câu với bà, sau đó mới rời đi, trước khi cô rời đi, con số trên đỉnh đầu Phương Tĩnh Lan đã tăng đến 65, mà Thẩm Văn Khang, con số cũng tăng đến 70..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện