Thẩm Tiện vừa đi vào phòng liền thấy Lâm Thanh Hàn quay lưng về phía cô, Lâm Thanh Hàn giống như không muốn để ý đến cô, Thẩm Tiện vừa bực mình vừa buồn cười, vừa rồi không thể hoàn toán trách cô nha, Thanh Hàn cũng rất chủ động mà.
Thẩm Tiện cười khẽ nằm lên phần giường của mình, sau đó xê dịch cơ thể về phía Lâm Thanh Hàn, vòng tay ôm lấy Lâm Thanh Hàn, sau đó kéo người kia vào ngực mình, "Thanh Hàn, chị cũng không biết Điềm Điềm sẽ thức dậy đi vệ sinh, với cả, không phải chị đã giải thích với Điềm Điềm rồi sao? Con còn chưa tỉnh ngủ, ngày mai nhất định không nhớ".
Lâm Thanh Hàn đột nhiên quay người lại, trừng Thẩm Tiện một cái: "Lỡ như con không quên thì sao? Đồ đáng ghét nhà chị, sau này có Điềm Điềm ở nhà phải chú ý đúng mực".
Thẩm Tiện cười khẽ, gật gật đầu, nhỏ giọng thuận theo: "Đúng đúng đúng, là chị không đúng mực, sau này sẽ chú ý, bà Thẩm đừng tức giận nữa được không?".
Lâm Thanh Hàn bình tĩnh nhìn Thẩm Tiện vài lần, thoáng nghiêng người qua hôn lên khóe môi Thẩm Tiện, lẩm bẩm: "Không tức giận, em sợ Điềm Điềm học hư".
Thẩm Tiện phụt cười một tiếng, "Điềm Điềm mới bao tuổi? Yên tâm đi, con nhỏ như vậy, ngay cả công tác nghĩa là gì cũng không biết".
Lâm Thanh Hàn nhích người xuống dưới, chui vào ngực Thẩm Tiện, bàn tay nắm nhẹ vào góc áo Thẩm Tiện, hai bên tai đỏ rực, mở miệng nói: "Bây giờ không có Điềm Điềm, không sợ con học hư".
Thẩm Tiện lập tức hiểu ý Lâm Thanh Hàn, nhẹ nhàng hôn lên trán Lâm Thanh Hàn, dọc theo sóng mũi, một đường hôn xuống cánh môi, nụ hôn của Thẩm Tiện bắt trở nên gấp gáp, hô hấp cũng trở nên dồn dập, vừa hôn vừa đẩy Lâm Thanh Hàn nằm xuống, hương cam ngọt và hoa quế Long Tỉnh bắt đầu hòa quyện trong không khí, hình thành một loại mùi thơm đặc trưng.
Thẩm Tiện thoáng lùi về phía sau để Lâm Thanh Hàn thở, ánh mắt lưu luyến nhìn người trước mặt mình.
Lâm Thanh Hàn cả khuôn mặt đang đỏ ửng, ánh mắt như chất chứa sương mù mênh mông, cô th/ở dốc vài hơi, ánh mắt nóng rực nhìn về phía Thẩm Tiện, một tay chống đỡ cơ thể, một tay nhẹ ôm lấy chiếc cổ trắng nõn của Thẩm Tiện kéo gần về phía mình, sau đó đưa môi của bản thân lên.
Biểu cảm mặt Thẩm Tiện trở nên dịu dàng, cô rất thích Thanh Hàn chủ động, Thẩm Tiện nghiêng đầu, nụ hôn càng trở nên mãnh liệt.
Lâm Thanh Hàn buông vạt áo Thẩm Tiện ra, tay nhẹ nhàng vuốt ve phần eo Thẩm Tiện, Thẩm Tiện cảm nhận được động tác của Lâm Thanh Hàn thì càng ra sức hôn, vạt áo không biết từ khi nào đã bị mở ra, hương sắ.c tình cảm trong phòng đã dày đặc.
Khi tình cảm bắt đầu mãnh liệt, cả hai nhất thời không khống chế được bản thân, chờ đến khi cả hai ngủ thì thời gian đã rất khuya, thế nên sáng hôm sau, Thẩm Tiện vậy mà không thức dậy theo đồng hồ sinh học, cho đến khi chuông báo thức của điện thoại vang lên, Thẩm Tiện và Lâm Thanh Hàn mới từ trên giường ngồi dậy, vội vàng mặc quần áo vào, sau đó Thẩm Tiện nhanh chân đi rửa mặt nấu bữa sáng, Lâm Thanh Hàn thì nhanh chân đi thay quần áo, rửa mặt cho nhóc con.
Bởi vì thời gian tương đối gấp gáp nên Thẩm Tiện quyết định làm mì sợi, cũng may nhóc con không kén ăn, mặc dù ăn mì sợi nhưng vẫn ăn rất ngon lành.
Thẩm Tiện ngồi một bên buồn cười lau miệng cho nhóc con, mỉm cười nói: "Ăn chậm một chút, cũng không có ai giành đồ ăn với con".
"Mommy nấu ăn ngon!".
Nhóc con nói, học theo người lớn giơ ngón cái cho Thẩm Tiện khiến cho Thẩm Tiện vui vẻ cười không ngừng.
"Được rồi, dẻo miệng".
Thẩm Tiện xoa xoa bím tóc nhỏ của nhóc con, mỉm cười nói.
Sau khi ăn bữa sáng, Thẩm Tiện vẫn như trước lái xe chở nhóc con và Lâm Thanh Hàn đi học đi làm, chỉ là khi Lâm Thanh Hàn đến phòng làm việc thì có không ít người dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cô.
Hàn Nhụy vội vàng đi lên hỏi Lâm Thanh Hàn, "Thanh Hàn, cha mẹ chị sao rồi?".
Lâm Thanh Hàn đặt túi xách lên bàn, sau đó nói: "Sợ bóng sợ gió một hồi, chị dẫn họ đi kiểm tra rồi, không có việc gì".
"Thanh Hàn, hôm qua, sau khi chị đi khỏi bệnh viện có không ít người bàn tán chuyện của chị, chị đừng quan tâm những người đó, bọn họ chỉ biết khua môi múa mép".
"Yên tâm đi, chị hiểu, cảm ơn em Hàn Nhụy, ở bệnh viện chị cũng không có mấy người bạn có thể nói chuyện".
Hàn Nhụy vỗ vỗ vai Lâm Thanh Hàn, nói: "Trời ạ, có gì mà cảm ơn, đều là bạn bè với nhau".
Quả nhiên, không lâu sau Lâm Thanh Hàn liền nghe được người khác đang nhỏ giọng bàn tán chuyện của mình, số lượng tham gia còn không ít, Lưu Văn Văn và Triệu Tình cầm đầu một đám người tụ tập lại với nhau nói gì đó, kể từ lần đó Lưu Văn Văn và Triệu Tình đi ăn cơm với Lục Kiến Bạch, cái nhìn của bọn họ với Lục Kiến Bạch coi như hoàn toàn tan vỡ, bọn họ không bao giờ nói mấy lời như bác sĩ Lục là người đẹp trai nhất thế giới nữa, nhưng cái này cũng không khiến bọn họ ngừng chán ghét Lâm Thanh Hàn.
"Này, nghe nói chưa? Cha mẹ Lâm Thanh Hàn bị HIV, tôi thấy Lâm Thanh Hàn cũng không sạch sẽ gì, sau này mọi người vẫn nên cách xa Lâm Thanh Hàn một chút đi, đám người nhà của cô ta đều là loại gì người gì không biết?".
Lưu Văn Văn hạ giọng nói với mọi người xung quanh.
"Đúng vậy, mỗi ngày đều giả vờ thanh cao, người trong nhà đều là loại người trời ơi đất hỡi, không khác gì đám lưu manh vô lại, tới bệnh viện cũng không biết nhỏ giọng một chút, lớn tiếng làm ồn ào ngoài cổng bệnh viện".
"Ha ha, nhìn cô ta mỗi ngày đều tỏ vẻ thanh cao, cười chết".
Lâm Thanh Hàn cầm tài liệu trên tay, đi ngang qua nói: "Làm sao vậy? Có cái gì buồn cười?".
Đám người đang tụ tập ở đó lập tức tan ra.
Lưu Văn Văn nhíu mày, lẩm bẩm: "Làm sao? Còn không cho người khác nói chuyện?".
Lâm Thanh Hàn cười một tiếng, "Nói xấu sau lưng người khác còn có thể lý lẽ hùng hồn như vậy? Cô muốn nói thì cứ nói to một chút, nếu là nói ra sự thật thì không có gì, nếu không phải, tôi cũng có thể kiện cô tội phỉ báng".
"Cô dám hù dọa chúng tôi, cô cho rằng chúng tôi sẽ bị cô dọa sợ sao?".
Lưu Văn Văn còn muốn nói tiếp gì đó nhưng lại bị Triệu Tình cản lại.
Tuy Triệu Tình chán ghét Lâm Thanh Hàn nhưng cô ta cũng biết Thẩm Tiện bây giờ có tiền, Lâm Thanh Hàn nói muốn kiện, nói không chừng sẽ thật sự đi tố cáo.
"Được rồi, Văn Văn, chúng ta đi thôi".
Triệu Tình túm chặt Lưu Văn Văn, kéo người đi mất.
Hai người này đã đi, mấy y tá trẻ tuổi khác cũng chỉ muốn đi nhiều chuyện một chút, thấy Lâm Thanh Hàn nghe được, ai cũng cảm thấy rất xấu hổ, bọn họ nhanh chóng tan đi.
Lâm Thanh Hàn thở dài, xoay người đi về phòng làm việc.
Bên kia, Lục Kiến Bạch gần đây vẫn luôn mơ một giấc mộng, trong mộng, người cùng Lâm Thanh Hàn ở bên nhau chính là anh ta, người có sự nghiệp thành công cũng là anh ta, anh ta bực