Xuyên Thành Tiểu Tình Nhân Của Tổng Tài Hệ Phản Diện

Chương 17


trước sau

Lúc Sở Thành tụ tập với bọn Dư An Minh, mới biết chuyện Quý Khinh Chu lên hot search.

"An Nghi kể cho tôi," Dư An Minh nói, "Em ấy còn nói cậu với Tiểu Quý xem ra cũng chẳng phải chân ái, thế mà còn đưa cho cậu ấy cái tài nguyên như vậy."

"Hai chúng tôi vốn không phải là yêu đương thật." Sở Thành uống một hớp rượu, không bận tâm đáp lại.

Tần Học cười một tiếng, "Nhưng cậu là kim chủ của người ta, Tiểu Quý theo cậu, cậu không cho người ta tài nguyên gì tốt được à? Cậu làm kim chủ quá không đủ tư cách rồi."

"Tôi cũng không phải cái gì cũng không cho cậu ấy, tôi đưa cậu ấy tiền."

Tần Học cười nhạo, "Tiểu Quý nếu là làm công việc khác, cậu đưa tiền cũng liền thôi, cậu ấy là minh tinh, minh tinh coi trọng nhất còn không phải là tài nguyên điện ảnh, phim truyền hình à. Cậu ấy quay một bộ phim, nổi tiếng rồi thiếu gì tiền chứ. Tiền là vật chết, tài nguyên mới là vật sống."

Dư An Minh gật đầu, "Là đạo lý này."

"Bất quá cũng bình thường," Diêu Tu Viễn vắt chéo hai chân dựa vào trên ghế sa lon, "Cậu đem tài nguyên tốt cho cậu ấy, cậu ấy nổi lên rồi nói không chừng muốn cất cánh bay đi luôn, cho nên đưa tiền vẫn an toàn hơn một chút."

Sở Thành xem thường, "Trên đời này cũng không phải là có mỗi mình cậu ấy là nam, nếu cậu ấy muốn đi thì để cậu ấy đi thôi, cũng đâu phải không phải cậu ấy thì không được, đến lúc đó lại tìm người mới, đều thoải mái tự tại như nhau."

"Chà chà," Diêu Tu Viễn chắt lưỡi nói, "Hôm đó tôi thấy cậu đối với cậu ta như vậy, còn nghĩ cậu cũng sủng cậu ta ghê, không nghĩ tới đều là công phu mặt ngoài."

Sở Thành để ly rượu trong tay xuống, nhìn Diêu Tu Viễn, "Tôi đúng là sẽ sủng cậu ấy nhưng không phải không có cậu ấy thì không được, cậu ấy muốn đi tôi không giữ, cậu ấy muốn ở lại tôi không đuổi. Mọi người đều là có nhu cầu, vui vẻ là được rồi, còn cần phải vì loại chuyện này mà làm mình khó chịu sao? Không nhất thiết phải thế."

"Nghe đi nghe đi, vẫn là Sở tổng giác ngộ cao."

"Nếu cậu không để ý chuyện đó, vậy không bằng cho cậu ấy một cái tài nguyên ra dáng đi," Dư An Minh đề nghị, "Tôi nghe An Nghi nói cái vòng này của bọn họ, đãi ngộ giữa người hot và không hot khác biệt rất lớn, cậu hot mọi người đều nâng cậu, cậu không có tiếng tăm gì thì nhân viên đoàn phim cũng không thèm để ý cậu. Nói cho cùng cậu ấy cũng là người của cậu, không thể cứ mãi là tuyến 18 đi."

Sở Thành cảm thấy hắn nói chuyện có lý, "Bộ phim này không phải tôi cho cậu ấy tiếp, là người đại diện đưa tới, tôi hơi bận nên không chú ý phương diện này."

"Tình người đâu giám đốc Sở? Cậu đây là ăn cơm bá vương à*?!" Thiệu Vĩnh chen miệng nói.

*Ăn không trả tiền

Sở Thành cạn lời, "Hiện tại ông mi trà bánh còn không có mà ăn đây."

"Ngây thơ thế á, Platon nha*," Thiệu Vĩnh vỗ tay, "Sở tổng giác ngộ cao, tôi đây là phàm phu tục tử, không làm được."

*Tình yêu kiểu Platon là một kiểu tình yêu trong sáng, thuần khiết, chỉ có những mối liên hệ tinh thần và hoàn toàn không có quan hệ tình dục, đụng chạm xác thịt.

Sở Thành ném một trái quýt vào người hắn, "Nhiều chuyện, ngậm miệng đi."

"Thật sự không làm gì?" Tần Học hiếu kỳ nói, "Không phải cậu muốn ngủ cậu ta sao? Lâu như vậy rồi còn chưa ngủ? Tiểu Quý thoạt nhìn cũng không giống người khó xơi mà."

"Mấy cậu tò mò chuyện riêng của tôi làm gì, từng đứa đều bát quái như thế, muốn làm phóng viên à?"

"Săn tin của cậu chán muốn chết không có gì vui, làm người ta thất vọng."

"Đúng vậy, tôi còn tưởng hai người các cậu đã sớm chạy trên đường cao tốc rồi, không nghĩ tới đến bây giờ ngay cả xe cậu còn chưa lên*." Diêu Tu Viễn cười nói.

*Để giải thích thì:

Lên đường cao tốc ý là trò gì cũng chơi rồi

Chưa lên xe = chưa ngồi lên xe

Ngồi đồng âm với "làm"

Lên = thượng = chịt

Nguyên câu thở ra toàn là H

Sở Thành cảm thấy đám này hôm nay hơi nhiều lời, "Ngậm miệng cả đi, không nói chuyện không ai nghĩ các cậu câm."

Dư An Minh nở nụ cười, "Coi như các cậu không có gì, nhưng một người lớn như thế sống sờ sờ bồi cậu, nên cho gì thì cũng cho đi."

"Tôi cũng không nói là không cho, tôi quên mất thôi, xong lần này thì tôi thương lượng với người đại diện của cậu ấy một chút, tìm cho cậu ấy vài cái tài nguyên tốt."

"Cậu còn cần tìm? Thủ hạ của cậu IP nhiều như vậy, cậu lại có tiền, tùy tiện nhảy vào một bộ cho cậu ấy làm nam chính không được sao." Thiệu Vĩnh vừa lột quýt vừa nói.

"Tôi không những phải tìm kịch bản phù hợp với cậu ấy, còn phải hợp thị hiếu. Nghĩ tôi giống mấy thằng ngu cứ đem người ném vào đoàn phim làm nam chính vậy thôi á, nhân vật có thích hợp hay không cũng không quan tâm?" Sở Thành lắc lắc đầu, "Ngu xuẩn."

Thiệu Vĩnh giơ tay ném quýt về phía Sở Thành, "Chỉ có cậu thông minh."

Sở Thành một tay tiếp được, bóc ra ăn một miếng, "Cũng không phải là so với cậu ai thông minh hơn."

Thiệu Vĩnh:... Tôi chưa từng thấy người vô liêm sỉ như vậy!

°

Quý Khinh Chu thấy hơi mệt, loại mệt này không phải do đóng phim mà mệt, mà là tới từ thời gian phân bố quá tán loạn, chờ diễn quá lâu. Không chỉ như vậy, sáng sớm lúc trang điểm, chuyên gia trang điểm cho cậu thường thường bỏ đi trang điểm cho người khác.

Có lúc, cậu mới 5h sáng đã dậy rồi, 6h tới để trang điểm, nhưng chuyên gia trang điểm đang làm một nửa thì bỏ đi làm cho những người khác, đợi đến khi chị ta về trang điểm cho Quý Khinh Chu cũng đã hơn 9h.

Quý Khinh Chu cảm thấy như vậy rất là làm lỡ thời gian, chọn một ngày vào sáng sớm, nhẹ nhàng thương lượng với chị ta, "Chị Hân, hay là em tới muộn hơn một lúc, chờ chị trang điểm cho anh Lưu xong em canh giờ đến sau nhé."

Anh Lưu mà Quý Khinh Chu nhắc là nam số 4, tên đầy đủ là Lưu Hủ, đóng vai Trương Phỉ - bạn của nam chính.

"Vậy sao được, trên lịch đều viết đây, thời gian cậu hoá trang là lúc 6h, cậu đến trễ không thể trang điểm, tới lúc đó bị mắng là tôi không phải cậu."

"Nhưng bây giờ chị mỗi lần trang điểm cho em đều làm được một nửa thì sang trang điểm cho anh Lưu, em chờ ở đây cũng lãng phí thời gian, còn không bằng đem khoảng thời gian chờ này bỏ đi, thời gian trang
điểm của em dời về sau, như vậy chị cũng có thể thư thả làm việc hơn, chị thấy sao?"

"Tôi thấy cậu đang kiếm chuyện." Triệu Hân vốn có chút bất mãn vì phải trang điểm cho cả 2 người, người khác 6h đi hoá trang là hoá trang cho nam chính nữ chính, cô thì sao, đi trang điểm cho vai phụ.

"Sao có mỗi cậu nhiều vấn đề thế, thời gian đều được phân chia rõ ràng rồi, cậu là 6h trang điểm, 9h giao trang, Lưu Hủ là 7h trang điểm, 8h giao trang, tôi không thể tận dụng thời gian  làm nhanh cho cậu ấy sao? Cậu có ý kiến gì thì nói với phó đạo diễn, lịch trình đều do hắn sắp xếp, cậu nói với tôi làm gì, tôi có thể thay đổi thời gian cho cậu được à? Đoàn phim là nhà cậu hả? Cái gì cũng phải dựa theo ý của cậu mà làm, lợi hại như vậy sao không đi làm nam chính luôn đi."

Chị ta vừa dứt lời, Lưu Hủ cũng vừa lúc đẩy cửa phòng hóa trang đi vào, thấy sắc mặt Triệu Hân không tốt, hỏi chị ta, "Sao thế chị Hân?"

Triệu Hân cười lạnh một tiếng, "Em tới thật đúng lúc, Quý Khinh Chu chê chị hoá trang cho em làm lãng phí thời gian của cậu ta, hay là cậu nói với phó đạo diễn một tiếng đi, thay luôn chuyên gia hoá trang cho cậu."

"Em không phải ý này." Quý Khinh Chu giải thích, "Chẳng qua là em cảm thấy thời gian an bài không được hợp lý, rõ ràng có thể chia làm 2 sao cứ phải lẫn vào nhau."

"Lẫn vào thì lẫn thôi chứ," Lưu Hủ không có chuyện gì nói, "Lịch được xếp như thế thì cứ làm theo là được rồi, không phải chỉ chờ hơn 1 tiếng thôi sao? Cậu chờ chút là xong rồi."

Tiểu Tiền tâm lý bất mãn, thầm nói, vậy sao anh không giống vậy đi, tới muộn hơn tụi tôi, giao trang lại sớm hơn tụi tôi, sao anh không phải ngồi chờ hết 1 tiếng đồng hồ.

Triệu Hân liếc mắt nhìn Quý Khinh Chu, "Đã nghe chưa, Lưu Hủ đều không có ý kiến gì, chỉ có cậu bận rộn, cậu nếu có ý kiến gì đi tìm phó đạo diễn đi, đừng nói với tôi, tôi cũng chỉ làm công cho người ta thôi, cậu diễn xong liền phủi mông đi, chúng ta có khả năng còn phải tiếp tục hợp tác đấy."

Quý Khinh Chu có chút bất đắc dĩ, "Chị Hân, cũng vì chị là chuyên viên trang điểm cho em nên em mới cần nói với chị, em cần thương lượng với chị trước, chị đồng ý rồi em mới có thể tìm phó đạo diễn, nếu em cứ bỏ qua chị đi tìm phó đạo diễn, như vậy chẳng phải là rất không tôn trọng chị sao?"

"Vậy cậu cũng đừng tìm phó đạo diễn nói chuyện, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, cứ như vậy rất tốt, tôi thấy không vấn đề gì, cậu thấy sao?"

Quý Khinh Chu thấy có vấn đề, nhưng cậu còn có thể nói gì, chỉ có thể đáp, "Vậy được rồi."

Triệu Hân hài lòng, xoay người đi trang điểm cho Lưu Hủ, Lưu Hủ từ trong gương nhìn qua Quý Khinh Chu, dẻo mồm dụ dỗ nói, "Chị Hân đừng nóng giận, hôm nay chị trang điểm đẹp như vậy, cứ tức giận thì phí cho trang dung này quá."

Triệu Hân nở nụ cười, "Chỉ có cậu biết nói chuyện."

"Em không vấn đề gì," Lưu Hủ đứng nói chuyện không đau eo, "Tiểu Quý nếu thực sự để ý thì chị cứ trang điểm cho cậu ấy trước đi, chúng ta chờ cậu ấy là được."

"Như vậy sao được, thời gian giao trang của em là 8h, đến lúc đó còn chưa giao trang thì là vấn đề của chị rồi."

"Em đây không phải là đang đau lòng chị sao," Lưu Hủ xuyên qua gương nhìn cậu, "Chị vất vả quá, mới 6h đã phải vội trang điểm cho tụi em, làm xong còn phải luôn chờ ở trường quay để bổ trang, quá cực nhọc."

Triệu Hân thở dài, "Nếu tất cả mọi người đều hiểu chuyện như em thì tốt quá."

Quý Khinh Chu nghe bọn họ người xướng kẻ hoạ, không nói gì ngồi xuống, cảm thấy không có gì hay.

Cậu đã đáp ứng Triệu Hân không vì việc này tìm phó đạo diễn, thật sự sẽ không nói với phó đạo diễn chuyện này. Nhưng Triệu Hân không vì cậu nói là làm mà có hảo cảm, chỉ cảm thấy cậu quả nhiên là người mới, dễ bắt nạt.

Triệu Hân ở trong cái giới này cũng mấy năm, tay nghề trang điểm không tăng nhưng bản lĩnh nịnh trên đạp dưới thì tăng rất nhiều. Chị ta một lòng muốn hoá trang cho nam chính Trần Ký Nguyên, nhưng đến tay chị ta lại là Quý Khinh Chu và Lưu Hủ. Lưu Hủ dụ ngọt, thổi phồng chị ta, cho nên chị ta mới chịu đàng hoàng trang điểm cho Lưu Hủ. Quý Khinh Chu vốn cũng không phải là người dẻo miệng, cộng thêm mâu thuẫn chuyện thời gian hoá trang lần trước, lúc Triệu Hân trang điểm cho cậu càng thêm biếng nhác.

Hoá trang là chuyện có thể làm rất qua loa cũng có thể làm rất chăm chút, trước đây Triệu Hân trang điểm cho Quý Khinh Chu sẽ không tiếp điện thoại nhưng bây giờ thì có. Lưu Hủ đi rồi chị ta mới tiếp điện thoại, trò chuyện hết 20 phút, mắt thấy sắp tới lúc giao trang thì vội vã vẽ vài nét bút cho Quý Khinh Chu. Vốn gốc của Quý Khinh Chu tốt, cho dù không trang điểm thì thoạt nhìn cũng rất anh tuấn đẹp trai, cho nên chị ta làm cho có cũng đủ để ứng phó với đạo diễn.

Tiểu Tiền bất mãn hết sức, lúc Triệu Hân lại chuẩn bị tiếp điện thoại khi đang hoá trang cho Quý Khinh Chu, Tiểu Tiền rốt cục không nhịn được nữa, "Chị Hân, chị có ý gì? Sao lúc chị trang điểm cho anh Lưu chị không gọi điện thoại, tới phiên anh Quý nhà tôi thì chị bắt đầu gọi."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện