Xuyên Thành Tiểu Tình Nhân Của Tổng Tài Hệ Phản Diện

Chương 6


trước sau

"Bạn trai?" Sở Thành tiếp tục hỏi ngược lại.

Quý Khinh Chu cảm thấy hắn không thích, trong lòng hiểu rõ vẫn giả bộ hồ đồ, cậu chẳng lẽ đi khắp nơi nói bọn họ là quan hệ bao dưỡng à? Vạn nhất Chu Thành Phong uống nhiều lỡ miệng, người khác nghe được, còn không biết bị thêm mắm dặm muối thành cái gì đâu.

"Ừm, bạn trai." Quý Khinh Chu khẳng định nói.

Chu Thành Phong quả thực không thể tin được, hắn nhìn Quý Khinh Chu, lại nhìn tiểu thái tử công ty mình, khó có thể tin nói: "Bạn trai?"

Sở Thành nở nụ cười, đang chuẩn bị mở miệng, cảm giác có người kéo ống tay áo hắn, quay đầu lại chỉ thấy Quý Khinh Chu bình tĩnh nhìn Chu Thành Phong nhẹ nhàng gật đầu, không thấy được một chút chột dạ cùng động tác nhỏ dưới tay.

Sở Thành còn cảm thấy cậu có chút thú vị, anh tuy rằng muốn ngủ Quý Khinh Chu, thế nhưng cũng không định làm ảnh hưởng tới phát triển sau này của cậu. Hai chữ kim chủ này, nói ra cũng không dễ nghe, Quý Khinh Chu không muốn để đoạn quan hệ này thành lịch sử đen của mình, anh có thể hiểu được, cũng cảm thấy không đáng kể. Bạn trai thì bạn trai vậy, cuối cùng cũng chia tay thôi.

Sở Thành gật đầu, còn không quên nhắc nhở, "Đừng nói cho những người khác, đặc biệt là anh của tôi."

Chu Thành Phong cảm thấy đáng lẽ mình không nên nhiều chuyện kéo Quý Khinh Chu cùng đi ăn, hiện tại thì hay rồi, biết được bí mật của tiểu thái tử, còn không được nói cho ông chủ của mình, Chu Thành Phong hắc tuyến đầy đầu. Hai người này cấu kết với nhau lúc nào vậy? Sở Thành không phải mắt cao hơn đầu ư, sao lại coi trọng Quý Khinh Chu cơ chứ?!

Hắn thấy đầu hơi đau, khẩn cấp vận động tế bào não lấy lý do thối lui, một bên giả vờ xem điện thoại di động, một bên giả vờ kinh ngạc nói, "Đám nhóc con này, tôi không để ý một chút liền có chuyện! Khinh Chu à, phía đàn anh cậu xảy ra chút việc, tôi phải qua đó một chuyến, ngày khác lại mời hai người ăn cơm." Nói xong, còn không chờ Quý Khinh Chu trả lời liền vội vàng đi mất.

Quý Khinh Chu nhìn hắn như bị lửa đốt đít chạy khỏi thang máy, quay đầu nhìn về phía Sở Thành, "Anh tin không?"

"Cậu tin không?" Sở Thành hỏi ngược lại.

Quý Khinh Chu lắc đầu.

Sở Thành nhìn hắn, cười nói, "Tôi lớn như vậy, đừng nói bạn trai, bạn gái cũng chưa từng quen ai, hiện tại cậu nói cậu là bạn trai tôi, anh ta có lẽ cần tìm chỗ để tiêu hoá chuyện này."

Quý Khinh Chu không có cách nào, "Tôi cũng hết cách rồi," cậu quơ quơ kịch bản trên tay cho Sở Thành xem, "Tôi còn sắp phải đi đóng phim đây, bị người quen biết được chúng ta là quan hệ bao dưỡng, chưa biết chừng còn lên hot search, tới lúc đó, tôi không nổi thì thôi đi, nếu nổi tiếng đứng trên cao rơi xuống lại càng thảm hại hơn."

Sở Thành cảm thấy cậu còn rất ngây thơ, "Giới giải trí có kim chủ còn ít sao, cậu không biết à? Cậu cho rằng cậu nói là bạn trai, bọn họ liền thật sự nghĩ là bạn trai, sẽ không suy nghĩ nhiều?"

Quý Khinh Chu đương nhiên biết giới giải trí là cái dạng gì, đương nhiên cũng biết địa vị Sở Thành ở đây - Tây Ngu tiểu thái tử, ba là chủ tịch Tây Ngu, anh trai hiện là người cầm quyền Tây Ngu, mà cậu là nghệ sĩ của Tây Ngu, cho dù có nói là bạn trai, người khác cũng không nhất định sẽ tin.

Chỉ là cậu tuổi còn trẻ, vừa mới tốt nghiệp lên đại học, hãy còn ảo tưởng và ngây thơ, cho nên có mấy lời cậu vẫn là không nói ra được, có một số việc, vẫn hy vọng có thể đổi lời giải thích, nghe êm tai hơn một chút.

"Tôi biết, " Quý Khinh Chu nhìn anh, "Vậy sau này tôi không được nói như vậy sao?"

Cậu lời này hỏi ra có chút sợ hãi, Sở Thành nhìn cậu biết vâng lời đứng trước mặt mình, ngoan ngoãn như học sinh đợi giáo viên chủ nhiệm lên tiếng, cũng lười làm khó cậu, "Cũng không phải, cậu thích nói như vậy thì cứ nói đi, tôi chỉ lo cậu nói quen rồi, sẽ nghĩ chúng ta là quan hệ như vậy thật."

"Sẽ không," Quý Khinh Chu lắc đầu, "Tôi rất rõ ràng quan hệ giữa chúng ta, anh yên tâm."

"Vậy thì tốt."

Quý Khinh Chu thấy hắn không tính toán, tâm tình không khỏi tốt lên, chủ động hỏi, "Anh ăn cơm chưa?"

"Ăn cùng anh tôi rồi."

"Ồ."

"Cậu chưa ăn?"

"Tôi ăn rồi." Quý Khinh Chu nói, "Xế chiều tôi có đi thăm mẹ tôi, ăn chung với bà rồi."

"Vậy về nhà thôi."

"Ừ."

Quý Khinh Chu cùng Sở Thành quay lại thang máy, chuẩn bị tới hầm giữ xe. Nhưng hai người mới vừa lên xe, điện thoại Quý Khinh Chu liền vang lên.

Quý Khinh Chu bắt máy, là hộ lý Tiểu Tần chăm sóc mẹ Quý gọi điện, nói là mẹ Quý buổi tối đột nhiên thân thể không thoải mái, ói hết nửa ngày, Quý Khinh Chu vội vã đuổi tới bệnh viện.

Lúc Quý Khinh Chu đến bệnh viện đã sắp 11 giờ tối, cậu hỏi Tiểu Tần, "Chuyện gì xảy ra vậy?"

Tiểu Tần đáp, "Không sao rồi, bác sĩ mới vừa tới xem qua, sau khi kiểm tra nói không có chuyện gì lớn, hiện tại dì đã uống thuốc ngủ rồi."

"Vậy tại sao lại bị ói?"

"Hình như là dạ dày hơi yếu, bất quá bây giờ đã không sao, lúc nãy bởi vì dì cứ luôn bị nôn, tôi mới gọi điện thoại cho ngài."

"Không có chuyện gì là tốt rồi." Quý Khinh Chu nói.

Cậu nhìn mẹ Quý đã ngủ say, nói với Tiểu Tần, "Cậu đêm nay về đi, tôi sẽ trông coi bà."

"Cứ để cho tôi."

"Không việc gì, " Quý Khinh Chu thấp giọng nói, "Cậu nghỉ ngơi đi, tôi cũng đã đến rồi, vừa vặn có thể chăm sóc một buổi tối."

"Vậy cũng được." Tiểu Tần thấy cậu kiên trì, không nói thêm nữa.

Quý Khinh Chu thấy Tiểu Tần đi, mới nhớ tới Sở Thành lái xe đưa cậu tới đây, lúc này còn đang đứng bên cạnh, "Anh cũng về đi, tôi đêm nay không về, ở lại bệnh viện xem mẹ tôi."

"Tôi ở lại với cậu." Sở Thành nói, "Giường cho người chăm bệnh cũng khá lớn, hai chúng ta vẫn ngủ được."

Gian phòng bệnh này của mẹ Quý bởi vì có Sở Thành liên hệ, nên là giường bệnh VIP, hơi giống giống phòng xép trong khách sạn, vào cửa
là phòng khách và giường bệnh mẹ Quý, phía sau là phòng cho người chăm bệnh, giường bên trong cũng khá lớn.

Quý Khinh Chu nhìn về phía Sở Thành, Sở Thành trên mặt hờ hững, anh thấy sắc mặt Quý Khinh Chu không quá tốt, vỗ vỗ vai cậu, "Không có chuyện gì, vừa rồi Tiểu Tần nói rồi là dạ dày hơi yếu, không phải chuyện gì lớn, đừng lo lắng."

Quý Khinh Chu gật đầu, cậu thấy mẹ Quý đã ngủ rất ngon, liếc mắt gật đầu ra hiệu với Sở Thành một cái, quay người tiến vào phòng chăm bệnh. Phòng chăm bệnh này khá lớn, được Tiểu Tần dọn lại ngay ngắn, cậu ngồi xuống giường, khó giải thích được có chút tự trách.

"Cậu sao vậy?" Sở Thành không hiểu, nói, "Không phải đều nói là không sao rồi à, làm sao vẫn cúi đầu ủ rũ." Anh đem đầu Quý Khinh Chu nâng lên, nhìn Quý Khinh Chu, "Hay là tôi gọi bác sĩ đến kiểm tra một chút."

"Không cần đâu," Quý Khinh Chu nói, "Mẹ tôi đang ngủ, đừng đánh thức bà làm gì."

Cậu vỗ vỗ vị trí bên người, ra hiệu Sở Thành ngồi cạnh.

Sở Thành ngồi xuống, liền nghe cậu nói, "Buổi chiều tôi đến xem mẹ tôi, cho bà ăn chút cháo do tôi tự mình nấu, rau cải muối ớt là đi siêu thị mua, bánh bao là mua dưới lầu, anh nói xem, có phải do mấy món đó không? Không phải thì tại sao bà thời điểm khác không sao, ngày hôm nay liền bị nôn ói cơ chứ?"

Sở Thành thấy được cậu nghĩ hơi nhiều, "Đều nói là dạ dày có hơi yếu, không phải ngộ độc thức ăn, cậu sao lại ôm trách nhiệm lên người mình làm gì."

"Tôi chỉ thấy thật trùng hợp."

Sở Thành thở dài, "Cậu nghĩ nhiều quá rồi, cậu bây giờ ngủ một giấc đi, sáng mai mẹ cậu cũng tỉnh rồi, hai người còn có thể nói chuyện phiếm."

Quý Khinh Chu nhìn hắn, Sở Thành hỏi cậu, "Tôi nói không đúng sao?"

"Đúng." Quý Khinh Chu gật đầu.

"Còn không phải à, vậy đi tắm rửa thôi." Hắn hướng cằm chỉ về phía buồng vệ sinh của phòng chăm bệnh.

Quý Khinh Chu cảm thấy có lẽ là cậu thực sự nghĩ hơi nhiều, cho nên đứng lên, quyết định như Sở Thành nói, tắm xong hảo hảo ngủ một giấc. Cậu tiến vào phòng vệ sinh, tắm rửa đơn giản, bởi vì tới vội cho nên cái gì cũng không mang theo, không thể làm gì khác mặc lại đồ cũ ra ngoài.

Sở Thành tắm so với cậu còn đơn giản hơn, thậm chí bởi vì không có quần áo ngủ, ngoại trừ quần lót, toàn bộ đều cởi hết.

Quý Khinh Chu tuy rằng không biết Sở Thành có chứng khiết phích hay không, nhưng cân nhắc đến giường này luôn để Tiểu Tần ngủ, vẫn là nên thay một bộ drap giường mới. Cậu đang thay drap, vừa quay đầu lại, thình lình nhìn thấy phía sau mình xuất hiện "Nam người mẫu quần lót", bất giác kinh ngạc một chút, động tác trên tay ngừng lại, cấp tốc quay đầu, gập ghềnh trắc trở mang theo thẹn thùng hỏi, "Anh... Anh tại sao như vậy đã đi ra rồi!"

Sở Thành trên dưới quan sát chính mình liếc mắt một cái, cảm thấy không có vấn đề gì, bình tĩnh nói, "Cậu là con trai chưa ngủ nude bao giờ à?"

Quý Khinh Chu xác thực không có, cậu cầm lấy vỏ chăn, nói với người phía sau, "Hay là anh mặc lại quần áo đi."

Sở Thành nhìn cậu quay lưng về phía mình, thấy cậu không thèm nhìn anh, nghĩ một lúc mới ý thức được,

"Cậu đang thẹn thùng à?"

Anh cảm thấy hẳn là đã đoán đúng rồi, tối hôm qua anh mặc áo ngủ ra ngoài, sau đó bởi vì hai người cũng không có "lái xe", anh cũng không cởi ra cho nên nghiêm túc mà nói, Quý Khinh Chu đây là lần đầu tiên nhìn thấy anh loã thể.

Sở Thành thấy cậu thật đúng là có chút ngây thơ.

Anh đi tới, để tay gác lên vai Quý Khinh Chu, ghé vào lỗ tai cậu thổi một hơi, Quý Khinh Chu không tự chủ co rúm một chút, liền nghe thấy Sở Thành hỏi mình, "Vóc người tôi đẹp chứ? Không ủy khuất cậu nhìn đi."

Quý Khinh Chu nghe hắn nói vậy, trong đầu liền hiện ra hình ảnh Sở Thành loã thể, lỗ tai đỏ lên, ừm rất đẹp, cậu yên lặng tự nhủ, sau đó liền phản ứng lại mình đang nghĩ cái gì! Bây giờ là lúc nghĩ cái này à! Coi như vóc người đẹp, cũng không thể như vậy bày ra a! Vạn nhất cọ ra lửa làm sao bây giờ!

Cố tình Sở Thành lại ghé vào lỗ tai cậu tiếp tục nói, "Cậu biết không, tôi lúc thường ngủ trần thì không mặc gì cả, nếu không phải nghĩ cho cậu cũng ở đây, tôi hiện tại liền không mặc gì cả."

Quý Khinh Chu lớn như vậy, đã bao giờ nghe qua câu nói như thế này, bị anh làm cho mặt đều nóng lên, cuống quít liền đẩy hắn ra, cúi đầu kéo dây kéo vỏ chăn. Sở Thành ở phía sau cậu cười ha ha, cảm thấy cậu như này còn có chút đáng yêu.

Hắn đem người đùa được rồi, cũng không trêu chọc Quý Khinh Chu nữa, nhìn Quý Khinh Chu đem vỏ chăn kéo xong, rất tự nhiên vén chăn lên tiến vào, chào hỏi, "Sững sờ làm gì, lên giường ngủ thôi."

Quý Khinh Chu nhìn hắn thân trên trống không, nghĩ tới thân dưới hắn cũng trống trơn, thầm nói: Sao mà ngủ được đây!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện