Xuyên Thành Tra Công Đi Ngược Kịch Bản

41: Họp Mặt Thường Niên Của Công Ty


trước sau


Mỗi dịp cuối năm, ông chủ công ty lại bắt đầu rục rịch, không cần biết tình hình kinh doanh của một năm này ra sao, máy đánh chữ cuối cùng có người sửa hay không, bình nước nóng lạnh còn có thể nóng không, tiền thưởng cuối năm đến cùng là được phát nhiều hay ít, một đám cẩu độc thân tiếp tục ăn cẩu lương hay là đã kết hôn, những điều này sang năm lại nói cũng không sao, tóm lại cuối năm nhất định phải có một buổi họp mặt thường niên kinh thiên địa khiếp quỷ thần.
Bạn hỏi tại sao ư?
Tổng kết quá khứ, hướng tới tương lai, ngẫm lại đắng cay nghĩ tới ngọt bùi, ôi thôi, tất cả đều không phải.

Chẳng qua là do sếp muốn làm, sếp muốn chơi, người tuổi trẻ làm gì mà phải suy nghĩ nhiều như vậy.
Một đám người trải qua nhiều hình thức họp mặt thường niên khác nhau chẳng hạn như xem ông chủ đập tảng đá vào ngực, khiêu vũ cưỡi ngựa, buổi hòa nhạc cá nhân và các loại hình thức tra tấn khác thì cuối cùng năm nay ông chủ cũng hoạt động văn nghệ!
Buổi liên hoan khiêu vũ giao lưu hữu nghị!
Nghe cái tên này, quả thật là một cái tên cao cấp và khí thế, cho nên lúc một đám cẩu độc thân đang gào khóc kêu ông chủ thật tốt thì ông chủ muôn năm cũng đã mặc lễ phục tây trang đi tới khách sạn, toàn thể chỉnh tề ở trước cửa.
Bên trong đại sảnh là hội trường khiêu vũ đang phát các bản nhạc âm hưởng.
Hội trường! Khiêu vũ! Giao lưu hữu nghị! Buông thả! A!
Cảm giác tràn đầy hưng phấn, nhịp điệu khiến người ta muốn cất cao giọng hát vang, nhịp trống khiến người ta bay nhảy như một chú thỏ.

Cùng với đó là thân thể mập mạp cố sức uốn éo của ông chủ giữa hội trường đang chào đón bọn họ nhảy cùng mình.
Thật là cay mắt biết bao!

Cái gọi là dũng sĩ chân chính chính là dám đối mặt với cuộc sống ảm đạm, dám mặc âu phục nhảy múa ở hội trường.

Cách giải thích này của ông chủ vô cùng sâu sắc, khâm phục, đáng khâm phục.
Chị cả bộ phận tiêu thụ trang điểm tinh xảo suýt chút nữa thì cảm động mà khóc thành tiếng, chỉ thấy chị vén váy lễ phục lên cằn nhằn, đi đến trước mặt sếp, sau đó dùng giày cao gót đánh sếp bất tỉnh, cuối cùng ung dung đổi sang nhạc khiêu vũ.
Thế giới hòa bình, xúc động lòng người.
Cùng lúc đó, cửa nhà Cố Vân Thanh vang lên tiếng gõ nhẹ, cậu bối rối mở cửa rồi lại thất thần.
An Dương mặc âu phục đen nhánh tôn lên dáng người vô cùng đẹp trai, mái tóc chải ngược ra sau, đôi mắt cười gần như khiến người ta không thể cưỡng lại được: “Cậu chuẩn bị xong chưa? Chúng ta đi thôi?”
“Tôi…Tôi…” Cố Vân Thanh trầm mặc hồi lâu, rốt cục hoàn hồn: “Tôi không có lễ phục.”
“Không sao, như này rất tốt.” An Dương giúp Cố Vân Thanh kéo khóa chiếc áo khoác bông màu trắng xanh, bên trong cậu mặc áo sơ mi nhung màu trắng: “Đến khách sạn nóng, cậu cởi áo khoác ra, chỉ cần mặc áo sơ mi trắng là được rồi.”
“Được.” Cố Vân Thanh ánh mắt né tránh.
Họp mặt thường niên còn chưa có chính thức bắt đầu, một đám người bộ phận kĩ thuật đã bắt đầu dùng bữa, chị cả bộ phận tiêu thụ tức giận chạy tới cho mỗi người một cái đập, giảng đạo lý nói đây là lý do vì sao bọn họ không có bạn gái, lúc này không đi hẹn em gái khiêu vũ mà còn ở đây ăn cơm.
Một đám người khúm núm vâng dạ xong lại tiếp tục ăn, vẻ ngoài chết cũng không hối cải.
Chị cả giận tái mặt, chống nạnh một bên hét lớn: “An Dương đâu?”
“Đúng kiểu trêu hoa ghẹo bướm mà.” Bạch Tuệ đang nhét bánh ngọt vào trong miệng, hai má phồng lên giống như một con sóc tích trữ lương thực.
“Lát nữa bảo cậu ấy đến tìm chị nha.” Chị cả thở dài vài tiếng rồi dặn dò Bạch Tuệ.

Bạch Tuệ gật đầu, Mã béo ở bên cạnh cô vừa ăn vừa hỏi: “Liễu tai họa đâu?”
Bạch Tuệ: “Ảnh đang đến…đường…tám.”
Mã béo bất đắc dĩ: “Em có thể nuốt xuống rồi lại nói tiếp được không?”
Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo liền xuất hiện, Bạch Tuệ đang muốn trả lời lại thì Liễu Nhất Trạch đã đi tới.

Hôm nay, hắn không mặc áo sơ mi kẻ sọc nữa mà thay bằng lễ phục, mắt kính gọng đen cũng được tháo xuống và đeo lên kính áp tròng, đôi mắt mảnh tôn lên các đường nét trên khuôn mặt của hắn trông có vẻ rất rắn rỏi nhưng không biết tại sao âu phục của hắn lại có chút bẩn, giống như vật lộn ở đâu đó.
Bạch Tuệ sững sờ nhìn một lúc rồi vỗ bả vai Liễu Nhất Trạch nói: “Chúc mừng anh, từ nay về sau ở trong lòng em anh chính là công.”
Liễu Nhất Trạch tỏ vẻ hắn hoàn toàn không hiểu cô đang nói cái gì.
“Ôi, Liễu huynh, này là bị ngã ở đâu rồi?” Mã béo nhìn hắn cười nói.
“Đừng nhắc nữa, trên đường em không cẩn thận đụng phải một chiếc xe.” Liễu Nhất Trạch ủ rũ vỗ vỗ quần áo.
“Em không sao chứ?” Anh Mã nhét bánh ngọt vào trong miệng.
“Không sao, chỉ có điều em vội vàng chạy tới đây cho nên tí nữa họp mặt thường niên kết thúc còn phải đi bồi thường cho người ta.” Liễu Nhất Trạch bĩu môi, duỗi tay cầm lấy địa chỉ mà người con trai đeo hoa tai kia viết cho mình, phía trên viết bốn chữ nghiêng ngả quán bar Blues: “An Dương đâu? Vừa rồi ở bãi đỗ xe em còn nhìn thấy hắn mà.”
“Cái gì! An soái dẫn theo người nhà tới rồi sao?!” Hai mắt Bạch Tuệ liền sáng lên.
“Anh vừa rồi còn đang đắm chìm trong bầu không khí tại sao mình lại xui xẻo như vậy nên không chú ý.” Liễu Nhất Trạch dõng dạc.

Bạch Tuệ lắp bắp chạy ra ngoài một lúc sau

lại lắp bắp trở về, giang hai tay ra, mắt lấp lánh: “Các đồng chí, em phản chiến rồi, em sẽ không để bất kì ai trong văn phòng đứng cạnh An soái nữa, em muốn giúp An soái theo đuổi người ta!!”
Liễu Nhất Trạch cùng Mã béo tỏ vẻ chúng tôi thật sự nghe không hiểu cô gái nhỏ này đang nói cái gì, này chờ đã, bột màu trắng trong túi cô là cái gì, nó có phải là thuốc không, thật là nguy hiểm, cô tỉnh táo lại đi, đừng trộn nó vào trong rượu! Hạ dược là phạm tội đó! Bình tĩnh lại đi cô gái!!!
Trên đường đi, Cố Vân Thanh có vẻ rất căng thẳng, ngay cả khi An Dương nói chuyện với cậu cũng chỉ câu được câu không, đến trước sảnh khách sạn thì sự căng thẳng này càng rõ ràng hơn, cậu đứng ở trước cửa phòng ngắm nhìn người bên trong một thân lễ phục tây trang hào quang chói mắt, trong lòng tràn đầy luống cuống khiến cho cậu vô y thức lùi lại phía sau một bước nhưng lại bị người bên cạnh nắm lấy bả vai.
“Đừng sợ.” An Dương khẽ mỉm cười, kéo cậu cùng nhau đi vào.
Bạch Tuệ kiễng chân vẫy tay với hai người bọn họ, An Dương kéo Cố Vân Thanh vòng qua đám người đi tới: “Để tôi giới thiệu một chút, đây là đồng nghiệp của tôi, Bạch Tuệ.”
“Xin chào!!” Bạch Tuệ nhìn Cố Vân Thanh cười ngọt ngào, trong đầu lại tràn ngập wow khuôn mặt này, wow vòng eo này, wow cái chân này.
“Xin, xin chào, tôi là Cố Vân Thanh.” Cố Vân Thanh lễ phép nhẹ giọng nói.
Mã béo cùng Liễu Nhất Trạch nháy mắt với An Dương, ra hiệu hắn nhanh giới thiệu bọn họ.
“Đại Cẩu.” An Dương chỉ Mã béo, lại chỉ vào Liễu Nhất Trạch nói: “Nhị Cẩu.”
Liễu Nhất Trạch đặt bát xuống, choàng tay qua vai An Dương, kéo hắn sang một bên: “An lang, chàng cứ như vậy, ta sẽ đi đào góc tường, chờ chàng rời đi nhân lúc vắng vẻ mà lẻn vào, chàng tin không?”
Liễu Nhất Trạch quan sát vẻ mặt của An Dương, rùng mình sợ hãi trốn vào một góc.

Mã béo dùng cùi chỏ chọc vào An Dương: “Trước kia, sao tôi không phát hiện ra cậu lại có lòng chiếm hữu lớn như vậy.”
An Dương sờ sờ mặt: “Em cũng vừa mới phát hiện ra.”
“À, đúng rồi, An soái, người đứng đầu bộ phận tiêu thu tìm anh.” Bạch Tuệ nói.
“Hử?” An Dương có chút do dự nhìn cậu, Cố Vân Thanh vừa mới cởi áo khoác ra cầm trên tay, ngẩng đầu lên liền trông thấy ánh mắt của An Dương: “Không sao, cậu có việc thì đi đi, không cần để ý đến tôi.”
“Không có việc gì, em dẫn cậu ấy theo, anh yên tâm đi.” Bạch Tuệ vỗ vỗ lưng An Dương.

“Được…Được rồi.” An Dương mặc dù đáp lại nhưng giọng điệu có chút không cam lòng, không muốn đi, hắn đưa tay chỉnh lại mái tóc rối của cậu, nhìn vào trong đôi mắt cậu nói: “Tôi đi một lát rồi trở lại, cậu ăn một ít trước đi.”
“Ừm.” Cố Vân Thanh lại cúi đầu một lần nữa tránh đi ánh mắt của hắn.
Lúc An Dương quay người đi về phía bộ phận tiêu thụ, Cố Vân Thanh lúc này mới ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn luôn dõi theo bóng lưng hắn, nhiệt độ trên đầu ngón tay của người kia lúc chạm vào trán cậu dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm, lưu lại cảm giác ngứa ngáy tê dại.
Mãi cho đến khi Bạch Tuệ lên tiếng, Cố Vân Thanh mới hoàn hồn lại: “Chị có thể gọi em là Vân Thanh được không? Hẳn là chị lớn hơn em đi.”
“À, có thể.” Cố Vân Thanh gật đầu.
“Có đói bụng không, tới đây, tới đây, bánh ngọt này ăn ngon lắm.” Bạch Tuệ cầm lấy đĩa bánh ngọt trên bàn nhét vào trong tay cậu, Cố Vân Thanh bối rối tiếp nhận.
“Hai người uống chút gì không, anh đi lấy cho.” Liễu Nhất Trạch đi tới hỏi.
“Em muốn uống nước trái cây, Vân Thanh thì sao?” Bạch Tuệ cười.
“Em cái gì cũng được.” Cố Vân Thanh nhẹ giọng nói.
“Nước trái cây, sâm panh, rượu đỏ, nước suối, em muốn uống loại nào?” Liễu Nhất Trạch kiên nhẫn hỏi.
“Nước suối đi, cám ơn.” Cố Vân Thanh giọng nói đầy cảm kích.
A, ngoan quá đi! Bạch Tuệ hai mắt sáng lên, lại vươn tay muốn lấy túi, Mã béo sợ tới mức vội vàng giật lấy cái túi, ngăn cản hành động nguy hiểm của cô gái nhỏ này.
Xung quanh An Dương đều là những người thật dịu dàng.

Cố Vân Thanh nghĩ như vậy, hoàn toàn không biết mình vừa mới thoát khỏi nguy hiểm bị hạ dược..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện