Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao

Chương 155


trước sau

“Hoàng Thượng! Hoàng Thượng sao rồi? Ngài ấy, ngài ấy còn…” – Trần Ca không nói được nữa.

“Hắn vẫn còn sống” – Tiêu Dư An cởi y phục của Yến Hà Thanh bắt đầu xử lý miệng vết thương cho hắn.

Sắc mặt Yến Hà Thanh tái nhợt, vì mất máu quá nhiều nên rơi vào hôn mê, hơi thở và mạch đập đều rất yếu. Tiêu Dư An đơn giản cầm máu cho hắn rồi cởi ngoại bào trên người xuống, quấn chặt lên người Yến Hà Thanh. Trần Ca thấy vậy cũng vội vàng làm theo.

“Chúng ta phải nhanh chóng đưa hắn quay về quân doanh.” – Tiêu Dư An vừa dứt lời, Trần Ca liền không chần chừ đem Yến Hà Thanh cõng lên lưng: “Tiêu đại phu, việc này không thể chậm trễ, chúng ta đi thôi!”

Tiêu Dư An gật đầu, cầm lấy đuốc, cùng Trần Ca rời khỏi hang động. Nhưng khi hai người vừa ra khỏi hang, đã thoáng thấy ánh lửa bập bùng từ xa kèm với tiếng bước chân dồn dập truyền tới.

Tiêu Dư An hoảng sợ vội dập tắt đuốc, cùng Trần Ca một lần nữa lui trở về trong động, nín thở mà trốn vào bóng tối, không dám thở mạnh.

Tiếng nói của người bên ngoài loáng thoáng lọt vào trong động: “Dương tướng quân thực sự là quá mức cẩn thận. Sơn động phía trước còn chưa tìm xong đã bắt chúng ta tìm lại lần nữa.”

“Ngươi nói xem, chúng ta thực sự phải dây dưa cả đêm ở đây sao?”

“Nghe nói Dương tướng quân đã quyết định không tìm được thì tuyệt đối không bỏ qua.”

“Mặc dù phiền phức, nhưng mà ta cũng có thể hiểu vì sao Dương tướng quân lại làm như vậy. Suy cho cùng, diệt cỏ phải diệt tận gốc. Mà dù sao thì quanh đây cũng đã bày sẵn thiên la địa võng,  Nam Yến quốc hoàng đế có mọc cánh cũng khó thoát.”

“Được rồi, được rồi! Hai người đừng ở đó tán nhảm nữa, tranh thủ tìm đi, đợi lát nữa Dương tướng quân quay lại, nếu như bị nhìn thấy đang tán nhảm thì cái đầu cũng khó giữ đó!”

Bên ngoài lập tức câm như hến, chỉ còn vọng lại những tiếng bước chân lúc xa lúc gần.

Ẩn trong bóng tối của sơn động, Trần Ca nghiến răng, hạ giọng: “Tiêu đại phu! Làm sao đây? Hay chúng ta trốn lên đỉnh động?”

Tiêu Dư An xoa ấm tay, sau đó áp lên khuôn mặt lạnh lẽo của Yến Hà Thanh, lo lắng nói: “Đỉnh động không giấu được cả 3 người, hơn nữa lại không biết khi nào Đông Ngô quốc lui binh mà tình trạng Yến ca hiện giờ không thể chịu đựng được lâu.”

Ánh đuốc bên ngoài gần như thay thế ánh trăng, lập lòe rọi vào trong sơn động.
Hai người không dám thở mạnh tựa vào vách đá. May thay, binh sĩ Đông Ngô quốc chỉ tìm kiếm ngoài động, không cẩn thận chú ý đến tình hình bên trong.

“Không được, cứ tiếp tục như vậy nữa sẽ bị phát hiện.” Trần ca nghiến răng, đặt Yến Hà Thanh trên lưng xuống. “Ta đi đánh lạc hướng bọn chúng. Tiêu đại phu, ngươi đem theo hoàng thượng trốn đi!”

Nói xong, Trần Ca muốn xông ra ngoài thì bị Tiêu Dư An nắm chặt lấy tay ngăn lại: “Đánh lạc hướng?”

Trần Ca cắn răng: “Phải, Tiêu đại phu. Đợi bên ngoài hang không còn ánh lửa, không còn nghe thấy động tĩnh, ngươi hãy cõng hoàng thượng chạy về hướng đông, không được quay đầu lại, cũng không được dừng lại!”

Tiêu Dư An nhìn hắn, bình tĩnh nói: “Để ta đi.”

Trần Ca vừa gấp vừa giận, lập tức lên tiếng: “Tiêu đại phu! Ta sao có thể để cho ngươi đi?! Ngươi…”

“Trần Ca, ta không muốn tiếp tục ở đây diễn tiết mục ngươi đi hay ta đi. Ngươi hẳn cũng biết Hoàng Việt muốn lấy mạng ta, Yến ca vẫn còn đang hôn mê, không thể bảo vệ ta được, ta căn bản không thể quay về quân doanh Nam Yến quốc. Cho dù có về được thì đó cũng chỉ là con đường chết, Yến ca chỉ có thể do ngươi cõng trở về. Trần Ca ngươi là người thông minh, ngươi nghĩ cho kỹ xem có phải là như vậy không.” – Tiêu Dư An bình tĩnh phân tích, thái độ và ngữ khí của hắn khiến Trần Ca cảm thấy có chút nghẹn khuất.

“Ta…” Trần Ca muốn giải thích, lại nói không được lời phản bác, tức giận tự đấm một quyền vào đầu mình, ôm đầu liên tục mắng mấy câu thô tục.

Tiêu Dư An không chớp mắt mà nhìn Yến Hà Thanh, một tay cùng hắn mười ngón đan xen, một tay vuốt ve khuôn mặt của Yến Hà Thanh, đầu ngón tay khẽ lướt như đang vẽ tranh, quyến luyến khắc họa khuôn mặt của hắn: “Trần Ca, phiền ngươi giúp ta một việc.”



Bồ Đào Đệ Đệ: Chào mọi người, đây là lần đầu tiên tiểu đệ tham gia dịch truyện cũng như đây là chương truyện đầu tay. Rất mong mọi người ủng hộ. ( ̄∇ ̄;)

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện