Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao

Chương 181


trước sau

Tiếng thét chói tai của thị nữ đang chạy trốn mở đầu phá vỡ bầu trời đêm yên tĩnh, thừa dịp thị vệ bên ngoài tẩm cung chưa kịp phản ứng, Tạ Thuần Quy đóng cửa tẩm cung, lại dùng bàn ghế chắn lại cửa và cửa sổ, vừa quay đầu lại đã trông thấy Tiêu Dư An đang cầm máu cho Yến Hà Thanh. Hắn cởi áo ngoài chặn lại vết thương của Yến Hà Thanh, áo ngoài bị máu thấm đỏ một mảnh, Yến Hà Thanh không chống đỡ nổi, lung lay ngã xuống.

“Yến ca! Yến ca!” – Tiêu Dư An ôm lấy Yến Hà Thanh ngồi tựa vào một góc, mất máu quá nhiều khiến tinh thần Yến Hà Thanh trở nên không rõ ràng, ý thức mơ hồ, hắn ra sức há miệng giống như muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng nói nên lời.

“Yến ca, ngươi đừng nói chuyện, ngươi đừng nói gì hết, sẽ không sao đâu.” – Tiêu Dư An đã ở bên lằn ranh giới sắp sụp đổ, trong đầu chỉ đầy suy nghĩ, Yến Hà Thanh nhất định sẽ không chết. Thế nhưng, hô hấp của Yến Hà Thanh đang bắt đầu yếu dần đi, ý thức hắn tan rã, chậm rãi nhắm mắt lại.

Tiêu Dư An nhất thời hoảng loạn, hai tay đè lấy bả vai Yến Hà Thanh, không ngừng hô: “Yến ca, đừng ngủ! Ngươi đừng ngủ, ngươi nhìn ta, ngươi…”

Lời của Tiêu Dư An còn chưa dứt, đã bị người đột nhiên túm chặt lấy cổ áo, ấn lên trên tường.

Hai mắt Tạ Thuần Quy đỏ như máu, gắt gao nắm chặt lấy cổ áo Tiêu Dư An: “Hoàng thượng, ngài đang làm cái gì? Ngài không nhớ sao? Chính hắn đã giết chết các tướng sĩ Bắc quốc ta, chính là hắn đã diệt quốc gia của chúng ta, chẳng lẽ ngài không hận hắn sao? Ngài vì sao lại không hận hắn? Hoàng thượng, ngài có còn nhớ rõ rằng mình họ Chu tên Dục không! Ngài là hoàng thượng của chúng ta! Ngài chính là hoàng đế Bắc quốc!”               nhaemsoup.wordpress.com

Tiêu Dư An không nói ra nổi câu trả lời, hắn chỉ không ngừng lắc đầu, lại càng không ngừng lẩm bẩm câu thật xin lỗi, từng tiếng, như một tội nhân tội ác tày trời cuối cùng bây giờ cũng phải chịu trừng phạt, chỉ còn lại hối hận vô tận cùng với tội nghiệt không người có thể tha thứ.

“Đủ rồi! Hoàng thượng, ngài sao cứ luôn xin lỗi như vậy! Vì sao?” – Tạ Thuần Quy gào thét, nhưng vẫn chậm chạp không chiếm được đáp án.

Bên ngoài tẩm cung đột nhiên truyền đến tiếng phá cửa cùng với tiếng vó ngựa vội vàng, còn có cả tiếng la hét của Tiết Nghiêm, xem ra là tướng sĩ hộ giá đã vội vàng chạy đến.

Sắc mặt Tạ Thuần Quy bình vĩ lại cực kỳ lạnh lùng, cậu cầm lấy thanh chủy thủ còn nhỏ máu của Yến Hà Thanh, đang muốn lao ra cửa, bị Tiêu Dư An kéo lại, Tiêu Dư An cầu xin hô lớn: “Đừng đi, sẽ chết!!! Thuần Quy, đi đi, có thể trốn, nhất định có thể trốn thoát, về Đào Nguyên thôn đi, trở về đi.”

“Hoàng thượng, đã về không được nữa rồi.” – Tạ Thuần Quy lắc đầu, chậm rãi rút tay về, ngữ khí của cậu rõ ràng bình tĩnh như vậy nhưng lại có vẻ vô cùng tàn nhẫn, cậu nói: “Hoàng thượng, con cháu Tạ gia chỉ có hai loại kết cục, hoặc là sống quãng đời còn lại tại Bắc quốc thịnh thế, hoặc là tử chiến trên sa trường. Ba năm trước đã không thể cùng đi với các huynh đệ, hiện tại, ta phải đuổi theo bọn họ.”

Dứt lời, Tạ Thuần Quy không hề chùn bước vung chủy thủ lên xông ra ngoài, quyết tuyệt đến mức khiến người ta phải rùng mình.

Tiêu Dư An quỳ trên mặt đất, hắn dựa vào sợi dây cung cuối cùng trong đầu mình, trở lại tiếp tục đè lại vết
thương cho Yến Hà Thanh, hết lần này đến lần khác gọi hắn để hắn không được ngủ. Sau đó nữa, có người xông vào, có người đem Tiêu Dư An bắt lấy lôi ra bên ngoài, có người vội vàng đến cầm máu trị thương cho Yến Hà Thanh.                        nhaemsoup.wordpress.com

Toàn bộ mọi chuyện đều giống như một thước phim câm, chỉ còn lại hỗn loạn cùng lộn xộn, Tiêu Dư An muốn hỏi xem Yến Hà Thanh có làm sao không, lại thảm hại không chịu nổi bị người lôi ra khỏi tẩm cung. Bên ngoài tẩm cung, tuyết lớn đầy trời, trời đông giá rét, vẻ mặt Tiết Nghiêm trắng bệch vì sợ hãi cùng tức giận. Tiêu Dư An bị bắt giải đến dưới chân ông, nghe thấy ông nói: “Quân vương Bắc quốc, ngươi thật là độc ác, lợi dụng thực tình của hoàng thượng đối với ngươi, cùng dư nghiệt Bắc quốc ám sát hoàng thượng, ngươi sao có thể độc ác như vậy?”

Tiêu Dư An không trả lời cũng không giải thích, hắn co quắp trên mặt đất, ngay cả tiếng kêu khóc cũng không thoát nổi ra khỏi cổ họng. Hắn nhếch nhác không chịu nổi, toàn thân đều đau nhức, tứ chi đau đớn, hắn hết lần này đến lần khác hỏi mình vì sao lại thành ra thế này, nhưng cũng không biết phải tìm đáp án từ đâu.

Có lẽ bắt đầu từ thời khắc hắn tự cho là có thể bảo vệ Bắc quốc kia, đã định ra kết cục của hắn hiện giờ.

Từ trước đến nay Tiết Nghiêm làm việc đều gọn gàng thẳng thắn quyết đoán, ông biết, phế đế Bắc quốc này đã không giữ lại được nữa. Trước đó Yến Hà Thanh khư khư cố chấp, người ngoài còn có thể nói là thiên cổ tình thâm, nhưng mà nếu sau khi đã bị người ám sát còn giữ lại bên người, chỉ có thể biến thành trò cười!

Hôm nay, Bắc quốc phế đế, nhất định phải chết.

Cuồng phong gào thét giữa đất trời, tuyết lớn ào ào đổ xuống, rét lạnh thấu xương, Tiết Nghiêm thở ra một hơi khói trắng, chậm rãi rút trường kiếm bên hông ra: “Phế đế Bắc quốc, ngươi có còn gì muốn nói nữa không?”

Trên người Tiêu Dư An còn dính máu của Yến Hà Thanh, quần áo của hắn đã bị tuyết thấm ướt, đen nhánh cùng thấu bạch hỗn tạp hòa cùng một chỗ, bị tuyết lớn bao trùm, hắn chống đỡ thân thể chậm rãi đứng dậy, tứ chi vì rét lạnh mà đông cứng, ánh mắt của hắn chết lặng không chút ánh sáng, hắn hỏi: “Yến ca hắn, hắn vẫn ổn chứ?”

Tiết Nghiêm nắm chặt kiếm trong tay, nhìn chằm chằm Tiêu Dư An nửa ngày, tựa như không thể tin được ở thời khắc như thế này điều khiến Tiêu Dư An lo nghĩ đến lại là Yến Hà Thanh, ông trầm mặc một hồi, thành thật trả lời: “Tính mạng của hoàng thượng, không đáng lo ngại.”          

“Vậy thì quá tốt rồi…” – Thanh âm Tiêu Dư An run rẩy, cười rơi lệ.

Lúc này Tiết Nghiêm mới phát giác, có lẽ mình đã hiểu lầm người trước mắt này, thế nhưng vì Yến Hà Thanh, vì Nam Yến quốc, vì thiên hạ, hôm nay bất kể như thế nào ông cũng sẽ không nương tay: “Phế đế Bắc quốc, nếu như không còn lời nào khác, vậy thì lên đường đi.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện