Xuyên Thành Vị Hôn Thê Của Anh Trai

Bạch Vi


trước sau

Trong tang lễ tứ tiểu thư Bạch gia, Bạch Hiển nhận được một cuộc gọi từ vị hôn thê Chu Tử Nhược.“Là bác hai, anh hai, bác hai muốn giết anh, bác ấy hạ độc trong nước trà, em ban đầu chỉ là muốn tới thư phòng đọc sách. Sau đó uống trà của anh, ngụm đầu tiên liền cảm thấy không thích hợp, lại bị bác hai phát hiện, bác ấy bóp chết em, anh hai, bác hai thực sự muốn giết anh, anh phải cẩn thận!”.Một thân y phục trắng, nam nhân tuấn mỹ vẻ mặt lạnh lẽo, tay giơ di động đặt ở bên tai, xoay người bỏ lại một phòng tràn ngập tiếng nữ nhân khóc sướt mướt, bước ra khỏi linh đường của Bạch gia.Hắn đứng ở ngoài phòng, mày kiếm nhíu chặt, đè thấp thanh âm, ổn định lại từng ngón tay đang run rẩy, lồng ngực phập phồng, đem tất cả âm thanh dồn dập đều hoãn lại, giọng nói lúc này nặng nề, hàm chứa sự nghi ngờ xen lẫn vui sướng:“Vi Vi?”“Là em, anh hai, em sợ lắm…”Tiếng khóc đau đến tê tâm phế liệt truyền ra từ di động, đong đầy sự yếu ớt sau khi trọng sinh, Bạch Vi trong thân thể của Chu Tử Nhược, cả người run rẩy chôn vùi ở trên giường, khóc đến không thành tiếng.“Em vừa tỉnh dậy, liền phát hiện chính mình biến thành chị dâu, anh hai, em sợ lắm, anh tới đón em đi, anh tới nhanh lên…”Ngoài khung cửa sổ sát đất là một bầu trời hoàng hôn an tĩnh, những tia nắng màu cam chan hòa từ bên ngoài chiếu vào, yên vị trên tấm thảm dày mang hình dáng hoa văn phức tạp.Bạch Vi hoảng sợ, tưởng chừng như có kẻ siết chặt phần cổ mảnh khảnh. Chỉ một khắc trước, cô bị bác hai gắt gao ấn trên bàn sách, hắn bóp chặt lấy cổ cô, hai tròng mắt lạnh lẽo tột độ, không có nửa phần thương tiếc. Hai chân treo lơ lửng trên không trung, liều mạng vẫy vùng, cũng không thể nào đạp khỏi gông cùm xiềng xích như sắt thiếc.Chỉ vì cô uống trà trên bàn anh trai, chỉ vì cô phát hiện ly trà này, là chính tay bác hai đặt xuống.Chỉ vì cô nhấp một ngụm, liền biết ly trà kia có độc.Người bác vô cùng hiền lành dịu dàng trước mặt bọn họ, đối mặt những lời chỉ trích của cô, nháy mắt thẹn quá hóa giận, đem cô bóp chết ở thư phòng của anh trai,

cũng nhanh tay ngụy trang hiện trường thành cô thắt cổ tự sát. Chờ Bạch Vi lại lần nữa tỉnh dậy, cô liền xuyên vào thân thể vị hôn thê của anh trai, Chu Tử Nhược. Phản ứng đầu tiên, đó chính là gọi điện thoại ngay cho Bạch Hiển, để anh tới cứu cô.Bạch Hiển tới thực nhanh, đôi mắt hẹp dài đều đỏ lên, một đường dẫm thẳng lên chân ga tiến vào Chu gia.Lúc này, tất cả người nhà Chu gia đều đến Bạch gia phúng viếng Bạch Vi, trong nhà trừ bỏ một tên người hầu, hoàn toàn không còn ai khác.Tên này có chút kinh ngạc, không rõ vị gia chủ Bạch gia này như thế nào đột nhiên xuất hiện ở đây, không chừng là tới tìm tiểu thư?Cũng không cảm thấy kì quái, hướng Bạch Hiển đường đến phòng ngủ của tiểu thư, rồi đi làm việc của mình.Cánh cửa bị đẩy ra thô bạo, Bạch Vi lúc này cuộn tròn trên giường, sợ sệt ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bạch Hiển về hướng này đi đến, khóc lóc nhảy xuống giường, nhào vào trong lòng Bạch Hiển, nức nở thành tiếng:“Anh hai, anh hai, em sợ lắm… Anh hai…”Cô cũng bất quá chỉ là sinh viên đại học bình thường. Nói tới gia cảnh, có lẽ so với bạn bè cùng tuổi hơi có hậu đãi một chút, nhưng vẫn như cũ bình phàm, không quá nổi trội.Nhân sinh từng trải, cái chết vừa mới trôi qua làm cô rùng mình, cả người sợ hãi, không biết như thế nào cho phải. Cô chỉ có thể gắt gao ôm lấy thân thể cao lớn tràn ngập độ ấm của anh trai, cảm thụ cái ôm mạnh mẽ từ hắn mới có thể cảm thấy mình không phải chịu bất luận tổn thương nào.Từ nhỏ đến lớn, tất cả những việc Bạch Vi làm không được, đều là Bạch Hiển thay cô giải quyết. Hiện tại bị bác hai ruột thịt hãm hại, sau đó lại không hiểu bằng cách nào mà xuyên vào vị hôn thê chưa qua cửa của Bạch Hiển, Bạch Vi lúc này mới cảm nhận được, cái gọi là hoàn toàn không thể giải quyết.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện