Edit: Sơn Tra
Lê Tiêu đã chạy đến tất cả các khách sạn ở gần đó, hắn từ nhỏ đã sống ở huyện thành, nơi nào có cái gì cũng có thể biết rõ ràng, thậm chí là những khách sạn nhỏ trong xó xỉnh nào đó.
Lê Tiêu bắt đầu tìm từ khách sạn gần nhất, tìm từng nơi một, đặc biệt chú ý những khách sạn giá rẻ.
Nghĩ đến tính tình tính toán tỉ mỉ của Giang Nhu, hẳn là cô sẽ luyến tiếc tiêu tiền ở chỗ tốt.
Tuy rằng mấy năm nay huyện thành phát triển không nhanh, nhưng nơi này không tính là nhỏ, tìm khắp mấy con đường cũng làm hắn mệt không nhẹ.
Vẫn còn không nhìn thấy người.
Lê Tiêu càng tìm càng hoảng hốt, chờ đến khi hắn tới phố Bắc, Chu Kiến đã đứng chờ sẵn ở đó, hắn cũng nhìn thấy Lê Tiêu, sốt ruột lắc đầu.
"Không có trong trường học, người gác cổng nói không thấy ai đi vào, em cũng đã đến cổng sau xem thử, cổng lớn bằng sắt cũng bị khóa."
Lồng ngực Lê Tiêu chùng xuống, nét mặt cũng trở nên nghiêm túc hơn.
Chu Kiến nhịn không được sợ hãi: "Chị dâu có khi nào đã xảy ra chuyện gì trên đường…"
Lời nói còn chưa nói xong, vẻ mặt Lê Tiêu nháy mắt trở nên hung ác nham hiểm, ánh mắt lạnh băng nhìn về phía hắn.
Chu Kiến sợ tới mức lập tức im lặng.
Lê Tiêu mím môi: "Trước tiên tới khách sạn Dương Quang xem thử, nếu vẫn không có, chờ lát nữa tìm mấy anh em qua đây hỗ trợ."
Khi nói mấy lời này, thanh âm có chút nặng nề không dễ phát hiện, trong lòng cũng có những tính toán không tốt.
Trong đầu còn nghĩ tới Tần Văn Quốc, trong huyện thành này chỉ có Tần Văn Quốc là không đối phó được với hắn, hắn và tên họ Tần đó xem như đã xé rách mặt, theo lý đối phương cũng không dám làm như vậy, nhưng chỉ sợ vạn nhất.
Nghĩ như vậy, bước chân cũng nhanh hơn một chút.
Chu Kiến đuổi kịp, trong lòng cũng không ôm hy vọng quá lớn đối với khách sạn Dương Quang.
Khách sạn Dương Quang cách nhà Lê Tiêu khá xa, nằm ở phố Bắc, nếu chị dâu thật sự muốn ở khách sạn, hà tất phải chạy đến nơi này.
Hơn nữa khách sạn Dương Quang giá cả đắt đỏ, ở một đêm cũng đã hai đến ba mươi đồng tiền, là khách sạn ba sao duy nhất trong huyện thành, thời điểm xây dựng chính phủ cũng có tham gia, nhằm chiêu đãi những kẻ có tiền từ nơi khác đến đây đầu tư.
Người bình thường ở không nổi khách sạn này.
Hai người đi đến phố Bắc, bên này an tĩnh hơn so với phố Nam rất nhiều, hoàn cảnh cũng tốt hơn, mặt đất là nền xi măng sạch sẽ, hai bên đường là nhà cao tầng sơn màu trắng đẹp mắt.
Xung quanh cũng có cửa hàng, có hiệu sách, tiệm cắt tóc, cửa hàng quần áo cùng với tiệm cơm.
Chu Kiến có chút hâm mộ: "Ở bên này thật tốt, muốn cái gì chỉ cần đi mấy bước là có thể mua được."
Hắn đang nhìn khắp nơi xung quanh, không chú ý tới người trước mặt đột nhiên dừng lại, trực tiếp đụng vào lưng Lê Tiêu, đau đớn xoa bả vai hỏi: "Làm sao vậy?"
Ngẩng đầu mới chú ý tới Lê Tiêu vẫn đang không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm đường phố đối diện, Chu Kiến cũng không nghĩ nhiều, theo tầm mắt của Lê Tiêu nhìn qua, sau đó liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đi ra từ một tiệm cơm cao cấp đối diện.
Hắn biết tiệm cơm đó, trước kia cũng là tiệm cơm quốc doanh, không lớn bằng tiệm cơm quốc doanh đối diện huyện phủ, nhưng việc kinh doanh khá tốt, có rất nhiều người cố ý đi đường xa đến đây ăn.
Chính là ai có thể nói cho hắn, chị dâu sao lại ở chỗ này?
Người phụ nữ một tay đỡ bụng, một tay xách theo một cái bánh kem, nhàn nhã đi về phía trước.
Từ trên người cô, căn bản nhìn không ra là tức giận đi khỏi nhà.
Ở trong ấn tượng của Chu Kiến, khi hai vợ chồng nhà hàng xóm cãi nhau, nếu người vợ thu dọn đồ đạc về nhà thì quả là đáng thương, hoặc là khóc lóc cả ngày, hoặc là ăn không ngon ngủ không yên.
Nào có giống như chị dâu cư xử như người không có việc gì.
Không chỉ riêng hắn ngẩn người, Lê Tiêu đứng phía trước cũng sửng sốt, sau đó sắc mặt trầm xuống: "Chú trở về đi."
Ném xuống những lời này xong thì nhanh chóng đi về phía đối diện.
Chu Kiến không yên tâm, đứng ở tại chỗ nhìn trong chốc lát, ngay sau đó liền nhìn thấy lão đại đi đến đối diện, còn có ý đồ duỗi tay kéo người ta, nào biết trực tiếp bị người ta gạt tay ra.
Chị dâu giống như không thèm liếc nhìn anh ấy lấy một cái đã quay đầu rời đi.
"..." Giống như có chỗ nào đó không thích hợp?
Nhìn thêm lần nữa, hai người cũng đã đi xa, biến mất ở chỗ ngã rẽ.
Sau đó không nhìn thấy cái gì nữa, trong lòng Chu Kiến có chút tiếc nuối nho nhỏ.
——
Bên kia, Lê Tiêu đi theo phía sau Giang Nhu, thấy cô đi nhanh, lo lắng trong bụng chịu không nổi, lại vươn tay muốn kéo cánh tay cô, còn chưa đụng tới đã bị cô phát hiện, "bốp" một tiếng giòn vang.
Người phụ nữ quay đầu trừng hắn một cái, lạnh lùng nói: "Đừng có mà động tay động chân."
Tiếp tục đi về phía trước.
"…" Đây là lần đầu tiên Lê Tiêu bị người ta làm cho mất mặt thế này.
Trên mặt có chút không nhịn được, nhìn theo bóng dáng cô, nhẫn nhịn xoa xoa mặt đi theo, lần này không có duỗi tay, khô khan hỏi: "Cô muốn đi đâu? Tôi tìm cô cả một buổi sáng, có chuyện gì về nhà trước rồi nói."
Người kia giống như không nghe thấy, tiếp tục đi về phía trước.
Tính tình lớn đến không được.
Lê Tiêu nghiêng đầu nhìn khuôn mặt lạnh như băng của cô, trong lòng thầm mắng một câu "Đệt", thím Vương và Chu Kiến đều nói tính tình cô tốt, nhưng hắn thật sự không thấy như vậy.
Nhưng vẫn là đi theo, ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn là cúi đầu: "Được rồi, tôi nghe cô, tôi trả số tiền kia trở về là được chứ gì, về sau nếu không phải tiền của chúng ta, một xu tôi cũng không cần."
Nói xong lại nhìn xem sắc mặt của Giang Nhu, nào biết trên mặt cô lại không hề gợn sóng, ngay cả đôi mắt cũng chưa chớp một cái.
Lê Tiêu có chút không xuống đài được, vì thế túm chặt cánh tay không cho cô đi, giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng: "Cô muốn thế nào? Nói chuyện đi."
Giang Nhu giật giật hai cái nhưng không rút ra được, lúc này mới đưa mắt nhìn hắn, người đàn ông này cao hơn cô một cái đầu, đang rũ mắt nhìn cô, môi mỏng mím chặt, con ngươi đen nhánh, sắc bén nhiễm mấy phần nóng nảy cùng không kiên nhẫn, giống như đang kiềm chế cái gì.
Nếu là lúc trước Giang Nhu đối mặt với hắn như thế nhất định sẽ sợ hãi, nhưng bây giờ chính cô cũng đang nổi nóng, căn bản không quan tâm nhiều đến như vậy,