Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ

Chương 7


trước sau

Editor: Hạ Cẩn

Hôm sau.

Nguyễn Thu Thu duỗi cái eo lười, thật lâu không muốn tỉnh lại từ trên giường.

Gần đây quen làm sâu gạo rồi, gần như quên mất trước khi xuyên thư mình vẫn là một nhân viên văn phòng sáng đi chiều về, thỉnh thoảng còn phải làm thêm giờ không lương. Vào thời điểm đó sở thích duy nhất của cô chính là vẽ tranh, cô có thể ngồi ở ghế cầm bút vẽ tranh trong một thời gian dài.

Dạo này ngứa tay quá, không bằng đi mua cái bàn vẽ lần nữa vậy.

"Leng keng."

Điện thoại báo có tin nhắn, Nguyễn Thu Thu buồn ngủ dụi dụi mắt, xoay người ghé vào gối đầu mở điện thoại ra. Tên người liên hệ là Khúc Vi, nội dung tin nhắn cũng rất đơn giản.

【 buổi chiều bảo Trình Tuyển cùng nhau ăn cơm. Địa điểm lát nữa gửi cô sau. 】

Nguyễn Thu Thu giật mình một cái, xoay người ngồi dậy. Ghi chú là Khúc Vi, không có nói rõ quan hệ với nguyên chủ, Nguyễn Thu Thu căn bản chưa từng nghe qua tên người này...... Cho nên, người này rốt cuộc là ai? WeChat không có tên Khúc Vi, tin nhắn với người này đều bị xóa, một cái cũng không chừa.

Lịch sử cuộc gọi duy nhất là khoảng hơn nửa tháng trước, khi đó Nguyễn Thu Thu còn chưa xuyên qua, nói cách khác đã từng trao đổi với nguyên chủ trước khi ly hôn.

Khúc Vi là ai??

Nguyễn Thu Thu vội vàng ngồi ngay ngắn, gửi tin nhắn WeChat cho Trình Tuyển: "Anh ở đâu? Tôi có việc hỏi anh."

Đối phương trả lời rất nhanh.

"Phòng bếp."

Nguyễn Thu Thu: "...... Ah."

Trình Tuyển lấy ra một hộp sữa bò từ trong tủ lạnh.

Nguyễn Thu Thu chưa từng gặp tên đàn ông nào giống anh, từng tuổi này rồi tuổi còn đam mê uống sữa bò. Tủ lạnh trong nhà luôn luôn chứa đầy từng dãy sữa bò, vốn lúc trước chỗ đó đang để nước ngọt có ga bây giờ bị cô đổi thành Wahaha Yakult.

Nguyễn Thu Thu tóc dài rối tung, dép lê phát ra tiếng vang xoạch xoạch. Trình Tuyển không quay đầu lại, kiên nhẫn dỡ xuống túi nilong đựng ống hút.

"Cái kia......"

Trình Tuyển chậm rì rì mà ừ một tiếng: "Không có tiền?"

Nguyễn Thu Thu: "...... Không phải."

Cô lại không phải phá gia chi tử, lúc này mới có mấy ngày sao có thể hết tiền được chứ!

Nguyễn Thu Thu hắng giọng nói, nói: "Cái kia, chiều nay anh không bận việc gì chứ? "

"Ừm."

"Có một bữa ăn, anh biết đấy." Nguyễn Thu Thu dùng từ mơ hồ không rõ, "Khúc Vi bên kia." Cô cho rằng Khúc Vi có thể là bạn bè hoặc họ hàng thân thích các thứ các kiểu của anh, còn đang lo lắng mình có thể bị lòi duôi hay không.

Nghe được Nguyễn Thu Thu nói, Trình Tuyển phá lệ mà ngẩng đầu nhìn cô một cái, bộ dáng trầm ngâm như đang suy tư việc gì, ánh mắt kia làm cho Nguyễn Thu Thu giật mình một cái.

"Sao, làm sao vậy?"

"Không có gì."

Đợi đến buổi chiều thay xong quần áo, cô cùng Trình Tuyển đến một khách sạn trang hoàng xa hoa. Nguyễn Thu Thu một đường đều âm thầm líu lưỡi, bên ngoài thì cô hơi hơi nâng cằm lên, đi bên cạnh Trình Tuyển khí thế hoàn toàn không thua.

Bồi bàn đưa hai người đến chỗ ngồi đã hẹn trước. Ánh mắt Nguyễn Thu Thu nhìn đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ --

Sau đó trợn tròn mắt.

Nam nữ ngồi một bên đều là bộ dáng hơn bốn mươi tuổi, cử chỉ ưu nhã đoan trang. Mấu chốt là tuổi tác bọn họ rõ ràng cho thấy thân phận trưởng bối, mà trưởng bối của Trình Tuyển......

"Nghịch tử, thấy tao còn không gọi ba!" Ba Trình sắc mặt mang theo tức giận, mày rậm mắt to khí thế kinh người.

Nguyễn Thu Thu: "......"

Đây là ba của anh, kia, Khúc Vi là mẹ anh? Chẳng trách anh sẽ dùng ánh mắt quái dị nhìn chằm chằm cô, trực tiếp gọi ra cả họ tên mẹ chồng, Trình Tuyển không tức giận cũng là nể tình cô lắm rồi.

Nhưng mà, Trình Tuyển lớn lên trông không giống cả hai người. Hơn nữa nếu là mẹ của Trình Tuyển, nguyên chủ lại dùng tên thật để ghi đối phương vào danh bạ vậy cũng quá không kiêng nể gì.

Thật may là đối phương bên kia đã nhanh chóng tiết lộ thân phận của Khúc Vi.

"Vi Vi bà tuy rằng là mẹ kế của mày nhưng cũng quan tâm mày không ít hơn so với người khác, nghe nói hai đứa chúng mày gần đây bất hòa, bà mới đề nghị ăn bữa cơm này. Cái thằng ngu nhà mày đừng có mà không biết tốt xấu!"

Nguyễn Thu Thu nghe được lời của ba Trành hơi hơi nhăn mày.

Mấy lời này có phần quá mức khó nghe. Cho dù Trình Tuyển không có cách nào chấp nhận mẹ kế thì cũng là chuyện có thể hiểu và tha thứ được, vừa khắc nghiệt vừa thô bạo ép con trai thừa nhận như vậy quả thực chính là đang đẩy hai cha con họ ra càng ngày càng xa nhau.

Toàn bộ quá trình, Trình Tuyển giống như một thằng đầu đất, không đáp lại dù chỉ một câu, làm ba Trình cảm giác như đấm vào bông, buồn bực đành phải nói sang chuyện khác.

"Thu Thu, con gần đây thế nào?"

"Ách." Nguyễn Thu Thu không muốn gọi bọn họ là ba mẹ, liền cười đón chủ đề, "Khá tốt. Chúng con hai người sống với nhau rất tốt, ngài có lẽ hiểu lầm rồi."

Lời nói vừa ra, Khúc Vi ánh mắt vi diệu mà liếc mắt nhìn cô một cái, biểu tình có chút đen tối không rõ.

"Vậy là tốt rồi. Cái thằng đần này cả ngày chỉ có ngồi ăn no chờ chết, chính là một phế vật, làm con thiệt thòi rồi." Trình phụ hừ một tiếng.

"......"

Nguyễn Thu Thu dư quang liếc đến Trình Tuyển.

Ngược lại với những người khác dáng ngồi đoan chính đĩnh bạt, anh là người duy nhất thả lỏng người. Sống lưng anh hơi uốn lượn, thần thái lười nhác mà ngồi trên chỗ của mình, thờ ơ không cho ba mình chút mặt mũi nào.

Ngón tay thon dài của anh nghich ngợm chiếc khăn giấy dưới đĩa, mí mắt buông xuống, một bộ dám không chút đếm xỉa gì đến mọi người.

Không hiểu sao Nguyễn Thu Thu vài phần bực bội nảy lên trong lòng.

Vì sao một người cho lại có thể nói con mình như vậy, như vậy đối Trình Tuyển mà nói có công bằng không?

Ông ấy có đang xem con trai mình như một người trưởng thành có tôn nghiêm, có gia đình mà đối xử không?

Nguyễn Thu Thu hít một hơi, quyết định nói chút gì: "Tôi......"

"Tôi đói bụng." Trình Tuyển cũng không ngẩng đầu lên mà cắt ngang lời cô nói, ngữ khí mềm mại, "Mang thực đơn lên đi."

"......"

Nguyễn Thu Thu nhấp môi.

Không biết có phải là cô bị ảo giác không, Trình Tuyển dường như biết cô muốn nói gì, vừa vặn cắt ngang cô vào lúc này. Cô thở dài khe khẽ, trong trường hợp như vậy, nói cái gì đều sẽ rất kỳ quái, có lẽ chỉ có thể nhẫn nại trước, biết rõ ràng tình huống mới đúng.

Tay trái Trình Tuyển bị thương, ăn cơm Tây có chút không tiện, khó tránh khỏi sẽ bởi vì dao nĩa rơi trên bàn sứ mà phát ra
tiếng vang rất nhỏ. Bộ dạng gỗ mục này làm ba Trình càng nhìn càng ngứa mắt, vẫn luôn sầm mặt.

Đến ăn một bữa cơm thôi mà Nguyễn Thu Thu cảm thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống than, xấu hổ không biết nên nói chuyện gì, nói ra lại sợ lòi đuôi.

Đồ ăn tạm được, lại phân lượng không nhiều lắm, còn không bằng ở nhà ngồi ôm bát mì ăn còn thoải mái hơn.

Đúng lúc này, mũi chân cô đột nhiên bị đá một chút.

Nguyễn Thu Thu ngẩn người, nhìn phía người ngồi ở đối diện trước mặt - phu nhân Khúc Vi. Bà bảo dưỡng rất tốt, dáng vẻ phong tư yểu điệu, đối mặt với Nguyễn Thu Thu ánh mắt kinh ngạc cong môi nói: "Tôi muốn đi trang điểm lại, cùng nhau đi chứ?"

Nguyễn Thu Thu siết chặt dao nĩa trong tay, ý thức được tình huống không phải đơn giản như trong tưởng tượng của cô.

Cô gật đầu, cầm lấy ví: "Được."

......

Tới toilet, Khúc Vi quả nhiên lập tức trở mặt, khóe môi vẫn luôn mỉm cười biến lạnh, tròng mắt tựa như ngâm độc, lạnh nhạt mà nhìn chằm chằm Nguyễn Thu Thu.

"Cô sao lại thế này? Không ly hôn, là muốn thêm tiền hay thế nào?"

Nguyễn Thu Thu sửng sốt, lập tức hiểu ý đối phương.

Mẹ nó, nguyên chủ ly hôn còn có công lao của mẹ kế nữa?

"Cô có phải lại tham căn hộ kia của hắn đúng không? Tôi không phải đã chiều theo như cô nói rồi sao, cô lấy được cổ phần đến lúc đó chuyển nhượng cho tôi, tôi đưa cô hai căn hộ, khu vực tùy cô chọn lựa, cô lại không biết đủ, cẩn thận cái gì đều không chiếm được!"

Nguyễn Thu Thu dưới đáy lòng hít hà một hơi, mặt ngoài lại không hiện một chút khiếp sợ.

Cô không đổi sắc mặt, nói: "Tôi còn chưa

có nghĩ kĩ."

Khúc Vi có chút nóng nảy, túm chặt cổ tay của Nguyễn Thu Thu, móng tay màu trà gắt gao bấu trên da thịt trắng nõn của Nguyễn Thu Thu, đâm đến mức Nguyễn Thu Thu phát đau.

Khúc Vi biểu tình rất khó coi: "Cô không cần phải giở trò với tôi! Cô phải nhớ kỹ, cô không cha không mẹ, không nơi nương tựa, lúc trước nếu không có tôi cô cũng không gả được cho Trình Tuyển! Cô sẽ không ngu đến cho rằng hắn thích cô chứ, tôi nói cho cô hay lúc trước là bởi vì căn hộ này hắn mới đồng ý cưới cô!"

"Căn hộ kia là di sản duy nhất mà mẹ hắn lưu lại sau khi chết, cô đừng mơ tưởng đến nó nữa!"

"......"

Nguyễn Thu Thu nghe bà tấu giống như kể tình huống chân thật để đòi công đạo, rốt cuộc cũng hiểu vì sao Trình Tuyển lại cưới nguyên chủ.

"Tóm lại! Cô rõ ràng tình huống cho tôi, đừng có làm chuyện ngu ngốc nữa."

Nguyễn Thu Thu chỉ ừ một tiếng qua loa.

Khúc Vi oán hận trừng mắt với cô một cái. Vì cổ phần trong tay Trình Tuyển, bà ta đã mưu tính nhiều năm như vậy chính là chờ đợi ngày này, sao có thể bị Nguyễn Thu Thu làm hỏng.

Cổ tay đau âm ỷ làm Nguyễn Thu Thu thật mệt tâm.

Cô ý thức được, mình muốn làm một nữ phụ an an phận phận dường như cũng không dễ dàng như vậy.

Trước có sói sau có hổ, đều cần phải giải quyết hết mới có thể sống cuộc sống bình bình đạm đạm, hạnh phúc.

Một bữa cơm xấu hổ kết thúc, Nguyễn Thu Thu cùng Trình Tuyển theo thường lệ trở về nhà. Cơn gió trong trẻo nhưng lạnh lẽo thổi nhẹ qua mái tóc dài của cô, hai người dọc theo đường đi trầm mặc tiến vào tiểu khu. Cho đến khi Nguyễn Thu Thu dẫm lên bậc thang, cô bỗng nhiên xoay người, nhìn thẳng vào mắt Trình Tuyển.

Hai người đứng yên.

Nguyễn Thu Thu không muốn đề cập những gì ba Trình nói hôm nay. Đang lúc Trình Tuyển có chút nghi hoặc nhìn chăm chú cô, Nguyễn Thu Thu bực bội mà gãi gãi đầu. Loại tính cách như Trình Tuyển khẳng định không muốn tranh đoạt gia sản, không chừng ngày nào đó lại bị mẹ kế hãm hại một phen, hoàn toàn trở thành kẻ nghèo hèn.

Nguyễn Thu Thu bỗng nhiên cảm thấy áp lực rất lớn. Đã đến lúc cô phải khơi mào gánh nặng của gia đình này.

Trình Tuyển đối xử với cô không tồi, cô không phải người lòng lang dạ sói.

"Không có việc gì, tôi cũng có tiền, tuy rằng không phải rất nhiều." Cho nên muốn mắng thì cứ mắng lại, đừng nén giận.

Đúng vậy.

Trong tư tưởng của Nguyễn Thu Thu, Trình Tuyển là vì đảm bảo nguồn kinh tế của bản thân mới làm bộ chẳng hề để ý.

Mẹ mất, ba không yêu thương, mẹ kế lại thời thời khắc khắc nhìn chằm chằm tiền của mình, tính tình không trầm mới là lạ. Nguyễn Thu Thu hoàn toàn có thể lý giải lý do anh trốn tránh hiện thực.

Trình Tuyển: "......"

Hắn một tay đút túi, biểu tình nghiêm túc mà chăm chú nhìn Nguyễn Thu Thu. Dưới ánh đèn mông lung, đường cong gò má của anh nhu hòa tinh tế, cặp mắt thon dài kia thật xinh đẹp, tròng mắt nhiễm một vầng sáng ấm áp.

Nguyễn Thu Thu bị nhìn chằm chằm đến có chút không được tự nhiên: "Được rồi, tôi biết anh thực cảm động nhưng là......"

"Từ từ."

Thân thể hắn hơi về phía trước nghiêng, khoảng cách giữa hai người được kéo gần một ít.

Nguyễn Thu Thu cảnh giác hỏi: "Anh làm gì? Tôi biết tôi rất đẹp cũng rất lương thiện!" Nhưng mà nam nhân chó chết này muốn hôn cô thì là một sai lầm lớn! Cô chỉ là có một tí xíu tâm tình bảo vệ gà con thôi mà!

Không nói chuyện tình cảm, cảm ơn!

"Em......"

"Hả?"

"Gỉ mắt của em, sao lại sáng lên?" Ánh mắt Trình Tuyển tràn ngập tìm tòi nghiên cứu, vô cùng nghiêm túc.

Nguyễn Thu Thu: "......"

......

......

......

Lâu dài, tĩnh mịch trầm mặc.

Một giọng phẫn nộ nghiến răng nghiến lợi vang lên:

"Cái này, gọi, là, PHẤN, MẮT."

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện