[Xuyên Thư] Ăn Mật

Chương 11


trước sau


CHƯƠNG 11
Truyện được đăng trên wattpad SKNTx2Qing.

Mong mọi người ghé thăm ạ.

https://.wattpad.com/story/261358286-edit-%C4%91am-m%E1%BB%B9-%C4%83n-m%E1%BA%ADt-xuy%C3%AAn-th%C6%B0-c%C3%B4ng-t%E1%BB%AD-vu-ca
Cầu vote ạ ????????????
- ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tiếu Dao ngơ ngác nhìn Chu Hải Quyền bưng rượu vang đỏ anh đào đông lạnh cậu làm cho Chu Hải Vinh, cậu còn ngửi thấy được hương rượu nhàn nhạt.

Chính cậu cũng chưa được ăn!
Chỉ là cậu còn có thể thế nào đây, chẳng lẽ còn yêu cầu Chu Hải Quyền xấu hổ mà buông rượu vang đỏ đông lạnh trong tay, sau đó ngượng ngùng mà nói với cậu câu "Thực xin lỗi"? Vẫn còn là thiết lập con người anh cả sao!
Cậu càng chạy nhanh hơn một chút, cũng may Chu Hải Vinh hôm nay trở về muộn, sau khi đã ăn được rượu vang đỏ anh đào đông lạnh cậu làm.

Chu Hải Vinh tất nhiên miệng đầy khích lệ: "Chỉ cần em làm, anh đều cảm thấy ăn ngon!"
Vừa mới dứt lời, liền thấy Chu Hải Quyền mới vừa tắm xong ra ngoài, ăn mặc một thân quần áo ở nhà, chậm rì rì xuống lầu.

Tiếu Dao nhìn anh một cái, phát hiện Chu Hải Quyền thật không hổ là Chu Hải Quyền, thế nhưng một chút thần sắc thẹn thùng đều không có, như thường mà chào hỏi Chu Hải Vinh.


Chu Hải Vinh vừa thấy anh xuống, lập tức nói: "Anh, Tiếu Dao làm cái này, ăn rất ngon, anh nếm thử?"
Dì Vương chạy nhanh chen vào nói nói: "Mọi người nếu cảm thấy ăn ngon, tôi cùng Tiếu Dao học học, về sau làm cho mọi người, để Tư Ngữ bọn họ cũng nếm thử."
"Không cần," Tiếu Dao cười nói, "Mọi người nếu thật thích ăn, tôi tới làm, dù sao tôi hiện tại cũng không có việc gì, đang muốn cùng dì Vương học chút tay nghề nấu cơm."
Chu Hải Vinh nói: "Trong nhà có dì Vương là đủ rồi, em nấu cơm cái gì."
Tiếu Dao trầm tĩnh mà cười, nói: "Em muốn tự tay nấu cơm cho anh."
Dì Vương trêu chọc một tiếng, cười nói: "Tấm lòng này tôi thật sự không so được."
Chu Hải Vinh quả nhiên hai mắt đầy ánh sáng hạnh phúc, Chu Hải Quyền cảm nhận được không khí tình yêu nồng đậm.

Anh thực không quen bầu không khí trong nhà hiện giờ.

Anh chị em Chu gia tuy rằng nhiều, nhưng Chu Đồng từ khi đến nước ngoài vào đại học, liền rất ít ở nhà ngây người, sau lại kết hôn bên ngoài có gia đình chồng của mình, liền càng ít trở lại.

Cậu tư Chu Hải Đông lên đại học cũng mua nhà ở bên ngoài, Chu Tư Ngữ ở ký túc trường học, cũng không thường ở nhà.

Chu Hải Vinh liền càng không cần phải nói, ba ngày hết hai không về nhà, cũng không biết ở bên ngoài làm gì.

Trong nhà chỉ có một mình anh, quạnh quẽ quen, hiện giờ một người xa lạ vào ở không nói, Chu Hải Vinh tay ăn chơi loại này, thế nhưng cũng bắt đầu mỗi ngày đúng giờ chạy về nhà.

Quan trọng nhất chính là, anh thật sự không quen hai nam nhân ở trước mặt anh phơi ân ái......!Kỳ thật đừng nói là hai nam nhân, chính là nam nữ bình thường ở trước mặt anh phơi ân ái đều rất ít.


Kiểu yêu đương nồng nhiệt trước mặt anh như thế này, làm cho anh cảm thấy không thoải mái một cách kì lạ.

Chính là khó chịu thì khó chịu, lại không có biện pháp nói ra.

Anh độc thân một mình, trước kia cũng không cảm thấy độc thân có cái gì, hiện giờ có đối lập, cảm giác liền không giống nhau, nhưng không phải hâm mộ hai người bọn họ, chính là đơn thuần đối lập làm cảm giác thay đổi, cũng làm anh hoảng hốt cảm thấy, chính mình tuổi không nhỏ, hình như cũng thật sự nên tìm một đối tượng, không phải em trai anh tìm sớm, mà là anh tìm chậm.

Chu Hải Vinh vừa mới bắt đầu tiếp xúc công việc, bởi vì thường xuyên làm không tốt, ngược lại thời gian đi làm bị kéo dài quá, nhưng thật ra Chu Hải Quyền, còn hay cùngđi về với Chu Hải Vinh.

Anh thuộc về người làm việc rất tập trung, công việc xong rồi liền sẽ nghỉ ngơi thật tốt một trận, ra ngoài cùng bạn bè tụ hợp một chút, lúc lười động liền ở nhà ngốc.

Chính là hiện giờ lại không được, bởi vì Tiếu Dao ở nhà luyện dương cầm.

Nhưng phàm là nhạc cụ, đoạn thời gian không học được kia chính là tạp âm chế tạo cơ khí.

Chu Hải Quyền cảm thấy dù là em gái nhỏ của anh Chu Tư Ngữ, lúc mới vừa học đàn đều đàn tốt hơn so với Tiếu Dao, sao có thể 《 Tân niên hảo 》 đơn giản nhất cũng đàn không thành điệu, đây đã là luyện qua vài ngày.

Bản thân Tiếu Dao kỳ thật cũng rất khó xử, cậu một bên ăn anh đào, một bên

không chút để ý mà dùng một ngón tay đầu đàn loạn.


Đối với cậu dương cầm này đều đã qua mười cấp, muốn hoàn toàn đàn đều không đúng nhạc kỳ thật cũng không dễ dàng.

Tạp âm không chỉ sẽ ảnh hưởng người khác, cũng sẽ ảnh hưởng chính cậu, cho nên cậu đeo nút bịt tai, cứ như vậy đàn một buổi sáng.

Chu Hải Quyền đi hậu hoa viên cùng huấn luyện viên tư nhân đánh tennis Tiếu Dao liền ở trong nhà đàn dương cầm, chờ anh đánh xong trở về, Tiếu Dao còn đang đàn, anh thở phì phò lau một chút trên hõm cổ, dì Vương đưa cho anh một ly trà hoa VOSS, nói: "Tiếu Dao thực dụng tâm nha."
"Dụng công có ích lợi gì," Chu Hải Quyền ngửa đầu ừng ực mấy ngụm liền uống lên hơn phân nửa bình, "Đàn thành dạng này.

Lão nhị như thế nào chưa tìm cho cậu ta một giáo viên dương cầm?"
Dì Vương cười nói: "Hải Vinh không phải mỗi ngày đều có tay cầm tay dạy sao?"
Chu Hải Quyền không nói chuyện, đem nửa bình nước khoáng dư lại uống hết, thời điểm đang chuẩn bị lên lầu tắm rửa, bên ngoài chuông cửa điện thoại vang lên, là chú Lý ở cổng lớn gọi, nói là có người tới giao chuyển phát nhanh.

Gia đình này có rất ít người lên mạng mua đồ, đây vẫn là lần đầu có người đem chuyển phát nhanh đưa đến nhà bọn họ.

Dì Vương đi ra ngoài lấy trở về, nói: "Hộp đều đã biến dạng, còn bị mở ra một lần, lão Lý thấy đồ vật như này, không giống là người nhà chúng ta mua, tên cũng lạ, sợ có gì không ổn, nên đã mở ra."
Chiếc hộp không lớn, bên ngoài đã bị đè ép đến biến dạng, trông khá rẻ tiền, Chu Hải Quyền nhìn đơn hàng phía trên, tên người mua là "Eo nhỏ tinh".

......!
Chu Hải Quyền nhăn lại mày hỏi: "Bên trong là cái gì?"
Dì Vương nói: "Lão Lý nói hình như là mặt nạ linh tinh gì đó."
Vừa nói bà liền dùng tay lấy ra, đem đồ vật bên trong lấy ra nhìn thoáng qua, quả nhiên là một chồng đồ vật giống mặt nạ, bất quá phía dưới đáy hộp có mấy tờ quảng cáo giấy hấp dẫn sự chú ý của dì Vương, bà lấy ra, vừa nhìn kĩ liền "Nha" một tiếng.

"Đây là thứ gì nha?" Bà kinh ngạc mà nói.


Chu Hải Quyền vừa nhìn, thấy phía trên là một thanh niên lõa thể nằm trên giường, trên mặt tờ quảng cáo có một hàng chữ to, viết "Đến nhuận Q đạn, mặt nạ dưỡng mông trơn mềm".

Chu Hải Quyền cơ hồ trong nháy mắt khi nhìn thấy mấy chữ kia, liền nghĩ tới chuyển phát nhanh này là của ai.

"Hẳn là Tiếu Dao", anh khụ một tiếng, làm bộ không thấy rõ ràng, nói, "Đưa lên cho cậu ta đi."
Dì Vương lúc này mới phảng phất bừng tỉnh đại ngộ: "Eo nhỏ, Tiếu Dao, thật đúng là......"
Bất quá bà nói ra liền chính mình bật cười trước, cảm thấy tên "Eo nhỏ tinh" này, lấy thật sự có chút phong vị.

Bà lắc đầu cười cười, cầm theo hộp lên trên.

Chu Hải Quyền đem bình nước khoáng trong tay đặt mạnh lên bàn, một khuôn mặt vừa đen lại vừa hồng.

Mặt nạ dưỡng mông......!Trên đời này thế nhưng còn có thứ này.

Trong đầu liền khó tránh khỏi hiện ra một ít ý niệm không nên có, nghĩ Tiếu Dao nếu giống bản vẽ, nằm trên giường đắp mặt nạ dưỡng mông, tư thái kia cũng thật sự......!Đủ yêu tinh.

Anh có chút hiểu được em trai mình vì cái gì mê muội Tiếu Dao.

Nguyên lai người ta chỉ là bề ngoài nhìn qua mộc mạc thủy tú, bên trong cũng là phong tình, phù hợp thẩm mỹ của đứa em trai này.

Thật là người không thể đánh giá qua tướng mạo, nước biển không thể dùng đấu để đong đếm..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện