"Thời gian thi tài kết thúc!"
Tập Yên Yên mỉm cười "Các vị sư muội sư đệ để yên thành phẩm ở đấy, Phương trưởng lão sẽ nhanh đến thôi."
"Ôi nhanh như vậy xong rồi sao? Ta đến vừa kịp lúc nhỉ?"
Tập Yên Yên nghe thấy âm thanh liền quay đầu nhìn ra đại môn, lời vừa dứt, một bóng hình hơi mập mạp vận áo bào xám đi vào điện.
"Sư tôn!"
"Phương trưởng lão!"
Phương trưởng lão phất tay, ông ấy không nhiều lời đi tới chỗ mười hai vị đệ tử kiểm tra thành phẩm. Ông ấy không có biểu hiện gì cho người khác hi vọng, nhìn thành phẩm cũng như bại phẩm đều như nhau thậm chí cũng không thèm nhìn kĩ càng chỉ nhìn cho có.
Lão kiểm tra xong đứng trước mấy người họ khen ngợi "Tốt lắm! Các con làm rất tốt! Dù sao bài thuốc này cũng học qua rồi nhưng mà chưa có thực hành lần này thì vậy là tốt rồi!"
Phương trưởng lão khen ngợi xong lại nói "Trong bài thuốc này có linh chi trăm năm tuổi, mà các con biết đấy, linh chi rất hiếm, ở chỗ ta cũng chỉ có hai gốc thôi, ta còn đang tính toán đến chỗ chưởng môn trộm thêm một gốc đây!"
Mọi người che miệng cười, phương trưởng lão quả thật tùy hứng!
"Linh chi thật hiếm vì vậy ta chỉ có thể lấy ra một gốc cho các con thi tài. Mười hai đứa mỗi đứa một miếng vừa đủ đấy nhé! Còn về phần tại sao miếng linh chi khô như khúc củi... Đừng để ý nhiều, xem như ta tăng độ khó có các con thôi. Này này, đừng có mà trách oan ta không cho mấy đứa linh chi đấy nhé!"
Mấy người không tìm được linh chi bĩu môi ai oán, lão ngụy trang như thế nhìn loại thảo dược nào cũng giống thảo dược nào ai mà tìm được!
Phương trưởng lão cười cười "Được rồi, bước đầu luyện thuốc đã xong. Chưa vội cho ra kết quả đâu, ta vẫn còn một thử thách nhỏ nữa."
Mọi người ngẩn ra, mười hai vị tham gia có chút lo lắng. Ai biết được lão lại nghĩ ra chủ ý quỷ quái gì chứ?!
"Xin trưởng lão chỉ giáo!" tuy không cam lòng nhưng cũng phải lĩnh giáo!!!
Lão cười ranh mãnh "Đơn giản thôi, tự mình dùng thuốc vừa làm ra đi!"
Mười hai người như sét đánh ngang tai.
Dùng thuốc tự mình làm ra???
Dùng thuốc???
Má ơi đùa sao! Thuốc bọn họ tốt thì không nói nếu luyện ra cái thứ gì ăn vào có chuyện thì phải làm sao?!
Một vị đệ tử yếu ớt lên tiếng "Nhất định phải ăn sao?"
Phương trưởng lão cười "Có thể không ăn" chưa đã bọn họ thở phào lão đã bồi thêm câu "Nhưng không ăn sẽ không được chọn! Muốn làm thầy thuốc phải có gan thử thuốc. Cố lên!"
Đệ tử vây xem thầm thắp ngọn nếm cho mười hai người trong cuộc.
Mấy người không thể luyện ra đan dược dứt khoát không ăn, cùng lắm ở lại ngoại môn thêm vài năm. Sáu trong số mười hai bỏ cuộc.
Hai vị sư huynh sư tỷ đứng đầu tự tin về thành phẩm của mình, cũng là hai vị đệ tử nổi bật trong đám đệ tử ngoại môn đầu tiên thử thuốc. Bình thường, thông qua!
Người thứ ba cũng đã dùng thuốc.
Mộng Y hít sâu một hơi liều mạng cầm viên thuốc đen thui bỏ vào miệng. Ngay lập tức, khuôn mặt nhỏ dưới mạn sa trắng bệt.
Hai người còn lại vừa cầm 'thành phẩm' lên đã có một người nôn, người còn lại quyết định thả viên thuốc xuống cùng nhận thua.
Phương trưởng lão cười "Tốt lắm!"
Lão nhìn thấy Mộng Y nhăn nhó càng cười tươi hơn "Tiểu Y đắng không? Ta biết con lần nào cũng chế ra thuốc đắng chết người, lần này an tâm thưởng thức đi!"
Má ơi, còn cười trên nổi đau của người khác kìa! Khịa người quá đáng!
Mộng Y sắc mặt trắng bệt, không thể nuốt nổi cái thứ trong miệng muốn nôn ra.
"Này này đừng có mà nôn đấy nhé, trong đó có linh chi trăm năm đấy!"
Mộng Y cực khổ nuốt xuống.
Phương trưởng lão 'tốt bụng' đưa cho mỗi người một cốc nước xúc miệng.
Mộng Y uống liên tục mấy ly nước, vị đắng trong khoang miệng vẫn không vơi đi. Nàng vơ lấy một lá thảo dược có vị thanh ngọt trên bàn ngậm vào.
Mấy đệ tử hóng hớt không khỏi giơ ngón cái với bốn vị dám dùng thử thuốc. Bọn họ nhìn thôi cũng thấy đắng rồi!
Tập Yên Yên mỉn cười "Chúc mừng Hoa Thanh, Tiêu Vĩ, Lâm Chấn, Mộng Y vượt qua cuộc thi tài ở Mộc Quan Đường. Kể từ hôm nay, bốn vị sư đệ sư muội chính thức trở thành đệ tự nội môn dưới trướng Mộc Quan Đường! Chúc mừng!"
Mộng Y thầm thấy vui mừng nhưng cười không nổi, trong miệng vẫn còn đắng ngắt đây!
"Ngày mai các vị sư đệ sư muội sắp xếp ổn thỏa mang theo đồ dùng cần thiết tiến vào nội môn, các vị sẽ ở lại Mộc Quan Đường. Ngày mai sẽ nhận đồng phục đệ tử nội môn, các vị sư đệ sư muội có hai ngày nghỉ ngơi!"
.
Người đầu tiên đến chúc mừng Mộng Y là Diệp Miên, mấy tháng rồi không gặp nàng ấy