CHƯƠNG 7: SÁT NGÔN QUAN SẮC
Dịch giả: Luna Wong
Một nam tử trẻ tuổi hào hoa phong nhã, tướng mạo đoan chính bị hắn làm sợ hết hồn, vội vàng từ sau trụ ở cửa hành lang đi ra.
Đoàn Duy: “Ngươi là người phương nào?”
“Tiểu sinh họ Mạnh, là khách trọ của hàng xóm nhà này, mới vừa rồi đi ngang qua thấy có người vào nhà, liền đến xem.”
Dương Thanh Già nói: “Nguyên lai là Mạnh công tử, chúng ta là nha môn sai đến tra án, trùng hợp có một số việc muốn thỉnh giáo một chút, chẳng biết tiện hay không?”
Mạnh công tử một giới thư sinh, vừa nghe nói là người trong công môn, nhất thời lo sợ: “Nhị vị cũng muốn hỏi tiểu sinh chuyện gì?”
Dương Thanh Già: “Ban đêm ngày năm tháng chín trong khoảng thời gian từ giờ Tuất đến cấm đi lại ban đêm này, ngươi có ở nhà chứ?”
Đối phương gật đầu: “Tiểu sinh ở nhà.”
“Ngươi ở nhà làm cái gì?”
“Đọc sạch.”
“Sau đó thì sao?” Dương Thanh Già nhìn ánh mắt của hắn, tiếp tục hỏi.
Mạnh công tử mở mắt nói: “Chỉ chốc lát sau, chợt nghe thấy ngoài cửa có người hô sát vách bốc cháy, sau đó đi ra ngoài nhìn một chút.”
“Thời gian đại thể có nhớ kỹ không?”
“Giờ Tuất hai khắc.”
Dương Thanh Già gật đầu, cách vài giây, đột nhiên lại hỏi: “Ngày đó ngươi xem sách gì?”
“A. . . ?” Mạnh công tử ngẩn người, mới đáp: “Là. . . Là luận ngữ.”
“Cây trâm rất khác biệt.” Dương Thanh Già bỗng nhiên nói.
Mạnh công tử run lên: “Là, là đồ gia truyền. Nhị vị đại nhân còn có những chuyện khác không? Nếu là không có, tiểu sinh liền trở về đọc sách.”
“Đa tạ Mạnh công tử, ngươi cứ tự nhiên.”
Vẫn không lên tiếng Đoàn Duy thấy dáng dấp của Dương Thanh Già nhìn bóng lưng Mạnh công tử rời đi như có điều suy nghĩ, hỏi: “Có gì không thích hợp?”
“Lẽ nào Đoàn bách hộ không có cảm thấy câu trả lời của hắn là lạ ở chỗ nào sao?” Dương Thanh Già nói: “Người bình thường nếu như nói thật, thông thường cũng sẽ lẽ thẳng khí hùng, nhưng một khi nói dối, sẽ theo bản năng tỉnh lược chủ ngữ.”
Đoàn Duy thân là cẩm y vệ tinh thông hình ngục, hiểu sát ngôn quan sắc, am hiểu nhất là nhìn mấy thứ nhỏ, nàng nói những thứ này, tỉ mỉ vừa nghĩ, đúng là thập phần phù hợp.
Dương Thanh Già nói: “Mới vừa rồi ta hỏi hắn tổng cộng năm vấn đề: Vấn đề thứ nhất là đoạn thời án phát đêm đó hắn có ở nhà không, câu trả lời của hắn là ‘Tiểu sinh ở nhà. Vấn đề thứ hai là hắn ở nhà làm cái gì, câu trả lời của hắn là ‘đọc sách’. Ta hỏi tiếp ‘Sau đó thì sao’, câu trả lời của hắn là ‘Nghe ngoài cửa có người hô sát vách bốc cháy, sau đó đi ra ngoài nhìn một chút’ . Vấn đề thứ tư, ta hỏi hắn có nhớ thời gian đại thể hay không, hắn không chút nghĩ ngợi phải trả lời giờ Tuất hai khắc. Cuối cùng ta đột nhiên hỏi hắn ‘xem sách gì’, hắn chần chờ một chút mới trả lời ‘Là luận ngữ’.”
Nàng thuật lại hầu như một chữ không kém, Đoàn Duy không thể không bội phục trí nhớ của đối phương.
“Trong năm vấn đề này chỉ có trả lời vấn đề thứ nhất là có chủ ngữ, những câu trả lời khác của hắn đều rất không được tự nhiên, bởi vì hắn bớt đi chủ ngữ. Hơn nữa bình thường hàng xóm làm sao sẽ nói chính xác khẳng định lại không chút do dự thời gian sát vách bốc cháy như thế? Còn có cây trâm trên đầu hắn, ta không quá quen thuộc chất ngọc, Đoàn bách hộ ngươi có thể nhìn ra giá trị của cây trâm kia không?”
Đoàn Duy thoáng nhớ lại một chút: “Mới vừa rồi lúc ngươi nhắc tới cây trâm, ta liền nhìn thoáng qua, nếu như không nhìn sai, đại khái là dương chi ngọc, ở chỗ này mua một tiểu trạch cũng không thành vấn đề.”
“Đây cũng phải, ” Dương Thanh Già nói: “Vị Mạnh công tử này nên là một thư sinh đi thi thuê sát vách nhà Vương Sơn để ở, nhưng mặc vật liệu may mặc của hắn đẹp đẽ quý giá, mang ngọc trâm cũng không phải vật phàm.”
“Hay là gia cảnh của hắn giàu có cũng nói không chính xác, hơn nữa hắn không phải đã nói rõ cây trâm kia là vật tổ truyền trong phủ của hắn sao.” Đoàn Duy nói.
Dương Thanh Già lắc đầu: “Ta vẫn cảm giác không phải.”
Đoàn Duy: “Lúc nãy ta tra xét một phen, nếu như cháy, ngân phiếu có thể sẽ bị đốt, nhưng hoàng bạch tài vật tất nhiên sẽ không, nhưng mà bên trong nhà này nửa điểm tài vật cũng không thấy.”
“Điều này nói rõ rất có thể là vì tài giết người.” Nàng nói tiếp.
Đoàn Duy hơi trầm ngâm.
Dương Thanh Già nói: “Vừa rồi Mạnh công tử kia là có chút khả nghi, ” bất quá nàng lập tức phủ định: “Nhập thất cường đạo, giết người phóng hỏa, Mạnh công tử kia nhìn tay trói gà không chặt, làm sao làm được những thứ này.”
“Không cần suy đoán quá nhiều, việc này tạm thời đè xuống tạm gác lại quan sát sau.”
“Lưới trời lồng lộng, tuy thưa khó lọt, ” nàng chắc chắc: “Bất kể là ai, chỉ cần đã làm, luôn sẽ có chu ti mã tích lưu lại.”
Nàng đứng ở trên một mảnh phế tích, nửa khuôn mặt đều phơi dưới nắng chiều, ánh mắt kia là Đoàn Duy chưa bao giờ thấy được ở bất kỳ nữ tử nào, đặc biệt không nói ra được, phảng phất như bỗng nhiên bị tính cứng rắn nào đó giao phó.
Bookwaves.com.vn
“Vì sao nhìn ta như vậy?” Dương Thanh Già không có nửa phần ngượng ngùng, chỉ là nghi vấn đơn thuần.
Đoàn Duy lắc đầu, nuốt lời muốn nói xuống, chỉ nói: “Đi thôi.”
Hai người như cũ một trước một sau đi, nhưng lần này ngay cả Dương Thanh Già đều cảm giác được bầu không khí có cổ ý tứ hàm xúc không nói ra được, Đoàn Duy một đường tiễn nàng về Dương phủ, trước khi người sau đẩy cửa tiến viện hỏi hắn một vấn đề nàng vẫn rất muốn hỏi.
“Kỳ thực ngươi có thể tùy tiện tìm một người đi báo cáo kết quả công tác, vì sao phải không ngại cực khổ cùng ta chạy ngược chạy xuôi như vậy?” Nàng đè một tia thấp thỏm xuống đáy lòng, dị thường trực bạch hỏi.
Đoàn Duy nghe vậy không có nửa điểm tức giận, lại cũng không trả lời, hắn chỉ là phát ra một tiếng cười vi bất khả tra, gần như không khí.
Dương Thanh Già lẳng lặng nhìn hắn kéo cái bóng cao gầy đi ra đầu hẻm, một lát mới rũ mắt xuống, xoay người vào phủ.
“Tường Ký trù trang Trần chưởng quỹ.”
“Làm phiền nói cụ thể một chút.”
“Trước đó vài ngày hắn vừa về nhà liền đi trù trang tìm Trần chưởng quỹ tính sổ sách, tựa hồ là bởi vì năm ngoái Trần chưởng quỹ mượn không ít tiền của tướng công ta, đến nay cũng không thấy trả, sau khi tướng công ta từ chỗ Trần chưởng quỹ trở về thần sắc cũng rất không thích hợp, có thể là có chút một khóe miệng. . .”
“Tướng công của ngươi không nói gì thêm sao?” Dương Thanh Già hỏi.
Liễu thị nói: “Hắn chỉ nói là Trần chưởng quỹ kéo tới kéo lui quá không đạo nghĩa, còn nói muốn lấy trù trang của hắn gán nợ các loại. . .”
Dương Thanh Già: “Còn có những người khác ở Phong thành từng va chạm tranh chấp với tướng công của ngươi từng không?”
“Chắc là hết rồi.” Ngữ khí của Liễu thị khẳng định.
“Đa tạ!” Nàng đứng dậy từ biệt Liễu thị, lại ngựa không ngừng vó câu đến cửa hàng Tường Ký trù trang.
Trần Tường niên du bất hoặc, vừa nghe Dương Thanh Già hỏi chuyện của Vương Sơn, sắc mặt căng thẳng lên.
“Vương Sơn người này quá không địa đạo, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của dám lấy ba phần lợi của ta, ta bất quá là gần đây đỉnh đầu kẹt chút tiền, cầu hắn thư thả vài ngày, ai biết hắn lại còn nhớ nhung đến cửa hàng của trù trang!”
Bookwaves.com.vn
“Cho nên ngươi bí quá hoá liều giết hắn?”
“Nói bậy bạ gì đó! Một tiểu cô nương như ngươi sao lại nói bậy thế! Ta làm sao có thể đi giết hắn!” Mặt của Trần Tường đỏ lên giải thích.
Dương Thanh Già hỏi: “Mùng năm tháng chín trước giờ Tuất đến cấm đi lại ban đêm ngươi ở chỗ nào?”
“Ta ở ——” Câu chuyện của Trần Tường đã ra, nhưng đột nhiên nhớ tới cái gì, ngược lại sửa lời nói: “Một mình ta ở bên ngoài.”
“Ai có thể chứng minh?”
Trần Tường chần chờ một chút, lắc đầu.
Dương Thanh Già hừ nở nụ cười một tiếng, nói: “Trần chưởng quỹ đã có động cơ giết người, vừa không có chứng minh không ở tại chỗ, vậy tự giác một chút, đi nha môn với ta một chuyến đi!”
“Ta, ta không đi! Ta không có giết người! Ngươi. . . sao ngươi cũng không tin thế!” Trần Tường gấp đến độ xoay quanh.
“Xem ra ta phải