Y Hậu Khuynh Thiên

Chương 100: Chạy mau! Cha ngươi đến!


trước sau

Edit: ThienDa

Ngoài cửa âm thanh thì thầm huyên náo, ngay cả khi bị đôi huynh muội Vương Tiểu Bàn nặng ăn nhẹ bạn khiến Bạch Tiểu Thần thương tâm, hắn cũng nhịn không được mà nhíu mày.

"Tiểu Mễ, bên ngoài nháo chuyện gì? Có phải đại hôi đản Bạch Chấn Tường lại tìm tới hay không?"

Bạch!

Một đạo ánh sáng trắng xẹt qua trên trời cao, thân thể nhỏ của Tiểu Bạch Hổ rơi trước người Bạch Tiểu Thần, hắn thở hồng hộc: "Tiểu chủ nhân, chạy mau, cha ngươi đến!"

Cái gì?

Bạch Tiểu Thần cả kinh, trực tiếp trừ trên hòn giả sơn lăn xuống dưới, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu trở nên trắng bệch: "Tên hỗn đản kia làm cách nào mà phát hiện ra ta?"

"Ngươi trước đừng quản nhiều như vậy, nhanh chóng rời khỏi nơi này! Chủ nhân lúc ấy cho ngươi đan dược ẩn giấu khí tức đâu? Tranh thủ thời gian vào!"

Xong!

Nếu như bị nam nhân kia tìm được, tiểu chủ nhân sẽ bị cướp đi! Đến lúc đó chủ nhân nhất định sẽ đau tới không muốn sống!

Bạch Tiểu Thần cũng luống cuống, đem tất cả đan dược từ trong ngực móc ra, thật vất vả tìm được đan dược cần thiết, lập tức mở nắp đổ một viên ra ăn vào.

"Tiểu Mễ, hiện tại chúng ta phải làm sao bây giờ? Coi như ta ăn đan dược này, nếu như bị nam nhân kia nhìn thấy, hắn nhất định sẽ đoán ra thân phận của ta!"

Hắn gấp muốn khóc, nếu như mẫu thân ở đây nhất định sẽ có biện pháp để hắn thoát.

Tiểu Mễ ánh mắt lóe lên, nhìn về phía hồ nước không xa, đáy mắt hiện lên tia tinh quang: "Tiểu chủ nhân, trước mắt ngươi trốn dưới hồ nước, tuyệt đối không được ló đầu ra, chờ nam nhân kia đi rồi ngươi hãy xuất hiện."

"Được."

Bạch Tiểu Thần nghiêm túc gật đầu, dưới ánh mặt trời thân thể biến thành một con ấu hồ ngân sắc, nhanh chóng nhảy xuống hồ nước cách đó không xa.

Khi thân thể nho nhỏ của hắn biến mất, Tiểu Mễ mới thở phào nhẹ nhõm, đúng lúc này một đạo thân ảnh vội vã từ ngoài viện đi vào.

Nam nhân tuyệt diễm vô song, phong hoa ngàn vạn, mặt mày hắn đầy trương dương khinh cuồng, bước đi hệt như một trận gió.

Hoa La theo sát phía sau, ánh mắt của nàng ở bên trong quét qua một vòng, lúc không thấy Bạch Tiểu Thần mới thở dài
một hơi.

"Vương gia, trong phủ chúng ta thật sự không có người ngươi muốn tìm, ngươi vẫn nên trở về đi."

Không có?

Lông mày Đế Thương giương lên: "Bổn vương đã tới đây thì không dễ gì mà rời đi!"

Ánh mắt Hoa La càng thêm lo lắng, vừa rồi nàng đã phái người đi thông tri cho chủ tử, cũng không biết chủ tử có về kịp không...

"Vương gia, ngươi thân là một Vương gia nhưng lại tự ý xông vào nhà dân, chẳng phải có chút quá phận hay sao?" Con ngươi Hoa La lạnh xuống một chút, "Huống chi, Phượng Lâu ta cũng không dễ bị khi dễ như vậy!"

Bước chân Đế Thương ngừng lại, uy áp nặng nề từ thân áo bào tím tản ra, thanh âm hắn trầm thấp không có một chút nhiệt độ.

"Nếu như mạng của ngươi không phải do Bạch Nhan cứu... chỉ bằng câu nói kia, ngươi liền đã chết!"

Hoa La kinh ngạc hai mắt mở lớn.

Nam nhân này biết mạng của nàng là chủ tử cứu? Chẳng lẽ... Phượng Lâu xuất hiện nội tặc? Tiết lộ quan hệ giữa chủ tử và nàng?

"Meo."

Tiểu Mễ thấy Hoa La không biết sống chết đối chọi Đế Thương, vội vàng kêu lên một tiếng, cũng đem ánh mắt Đế Thương hấp dẫn vào người nó.

"Thân là hậu duệ Bạch Hổ, lại giả vờ như một con mèo yếu đuối, hơn nữa diễn thuần thục như vậy, nhìn qua... Miêu Tộc có lẽ thích hợp với ngươi hơn."

Ách!

Tiểu Mễ thấy mình rất là thất sách.

Nam nhân này nếu là cha của tiểu chủ nhân, khẳng định thân phận không tầm thường, buồn cười là nó lại ở trước mặt hắn giả làm mèo.

"Bổn vương cho các ngươi một cơ hội cuối cùng, tiểu tử kia ở nơi nào!" 

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện