Y Hậu Khuynh Thiên

Chương 53: Vả mặt (2)


trước sau

Edit: ThienDa

Ngực Bạch Chấn Tường cứng lại, tức giận ném xuống một câu: "Ta cùng nàng đoạn tuyệt quan hệ chẳng lẽ sau này còn phải hối hận? Bạch gia ta trước giờ đều không nuôi kẻ vô dụng!"

"Hi vọng ngươi nói được làm được, tuyệt đối sau này đừng tới dây dưa ngoại tôn nữ của ta!"

Sắc mặt Lam lão gia tử lạnh lùng, hắn nghĩ tới những đại ngộ của Bạch gia đối với Nhan Nhi, tức giận trong lòng nhịn không được bộc phát ra ngoài.

"Ngoại tổ phụ," Bạch Nhan thoát khỏi lồng ngực Đế Thương, trừng mắt nhìn hắn một cái, lúc này mới đi tới chỗ Lam lão gia tử, hơi mỉm cười, "Khoảng thời gian trước người qua đại thọ sáu mươi, khi đó ta chưa kịp trở về, lần này ta vì người bổ sung một phần hậu lễ."

"Hậu lễ?"

Bạch Chỉ ở một bên rốt cuộc cũng tìm được cơ hội, mỉa mai nhìn Bạch Nhan nói: "Thật không biết một người mặt dày vô sỉ như ngươi, một phần lễ nho nhỏ, cũng dám xưng là hậu lễ."

Kể từ ngày bị Bạch Tiểu Thần hãm hại, Bạch Chỉ dứt khoát cũng vò sứt không sợ rơi, không còn giữ hình tượng như dĩ vãng.

Huống chi, nàng đối với Bạch Nhan đã sớm hận thấu xương! Đương khiển nghĩ ra cái gì thì nói cái đó.

Bạch Nhan cũng không nhìn Bạch Chỉ, cười nhẹ nhàng: "Ngoại tổ phụ, phần hậu lễ này, người nhất định sẽ thích."

Thời điểm Lam lão gia tử đương nghĩ Bạch Nhan sẽ lấy gì tặng hắn, thì nghe thấy tiếng huýt sáo của nữ tử, trong khoảnh khắc, tiếng chim hót từ bầu trời đêm truyền đến, giống một viên lửa đỏ thái dương, dưới bóng đêm lưu lại một vết tích.

"Cái này... Đây là vật gì?"

Tất cả mọi người ở sảnh yến hội nhìn thấy từ trong bóng đêm xẹt qua một vệt sáng, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, ánh mắt không rời điểm sáng trên trời.

Cho đến khi, điểm sáng kia tới gần bọn hắn...

Đó là một con hỏa điểu rất đẹp, huyết hồng lông vũ như hỏa diễm, ở dưới bóng đêm thiêu đốt.

Ánh mắt nó xanh biếc mà trong suốt, giống như lục sắc mã não kinh diễm.

Hỏa điểu hót vang, thanh âm thanh thúy động lòng người, như một khúc nhạc uyển chuyển.

Ánh mắt Nam Cung Dực trầm xuống: "Yêu thú - Liệt Diễm Hỏa Phượng."

Yêu thú
- Liệt Diễm Hỏa Phượng?

Đám người ngạc nhiên mở to hai mắt, có lẽ không rõ vì sao yêu thú xuất hiện ở chỗ này?

Tất nhiên, bọn hắn không có đem yêu thú kia với tiếng huýt sao của Bạch Nhan liên hệ cùng một chỗ.

"Phụ thân, con chim này thật đẹp."

Nữ nhân đối với sự vật xinh đẹp, hoàn toàn không có sức miễn dịch.

Ánh mắt Bạch Chỉ lập tức không dời đi, nàng kéo kéo ống tay áo Bạch Chấn Tường: "Ngươi đi bắt nó cho ta có được hay không?"

Sắc mặt Bạch Chấn Tường rất khó coi.

Không nói tới cấp bậc của yêu thú này, chỉ dựa vào thân phận yêu thú, hắn cũng không thể thuần hóa.

Trên đại lục này, cũng chỉ có Yêu Thú tông là có năng lực này!

Đế Thương giương cằm trừ trên cao nhìn xuống, sắc mặt không đổi nói: "Một con Thiên giai yêu thú, ngươi có tư cách gì để nó thần phục?"

Đây là câu đầu tiên Đế Thương nói cùng Bạch Chỉ, đáng lẽ, Bạch Chỉ nên vì thế mà kích động, thế nhưng giọng nói cao cao tại thượng lại làm khuôn mặt nhỏ của nàng hơi trắng bệch.

"Cha!" Hai mắt Bạch Chỉ rưng rưng, ủy khuất kêu một tiếng.

Bạch Chấn Tường khẽ thở dài một hơi: "Thương Vương nói không sai, yêu thú tính tình cao ngạo, tuyệt đối không thần phục nhân loại!"

Nhưng tại sao...

Con yêu thú này lại xuất hiện ở đây?

Đừng nói Bạch Chấn Tường, ngay cả những người khác nghĩ mãi mà không rõ.

Thiên giai yêu thú, cường đại đến nhường nào? Lam lão gia tử và Bạch Chấn Tường cũng chỉ là Thiên giai thôi, đã được vào nhất lưu thế gia!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện