Y Vương Vạn Dặm Truy Thê

Chương 37


trước sau



Một người chạy tới, khiến Diêu Dư hoảng sợ nhắm mắt lại kêu: “Cậu đừng tới đây!”
Bên kia, các học sinh đã bắt đầu đếm ngược thời gian: “Năm, bốn, ba…”
Đếm đến ba, Diêu Dư nhìn giỏ, nhắm mắt lại ném bóng ra ngoài, bất chấp tất cả.

Mọi người đều nhìn trái bóng, thời gian đếm ngược đã kết thúc, nhưng bóng đã ném, chỉ cần vào rổ thì vẫn tính điểm.
Cao Tử Tuấn nở nụ cười, nhưng nụ cười càng ngày càng tắt, cuối cùng sụp đổ.
Diêu Dư ném đại quả bóng bay theo hình vòm cung, sau đó lọt vào rổ.


Điểm số vượt qua đội Cao Tử Tuấn một điểm, thắng!
“Yeah!” Đám sinh viên đều cuồng hoan.
Diêu Dư mở to mắt nhìn điểm số, bên mình còn cao hơn bên Cao Tử Tuấn một điểm, nói cách khác cuối cùng mình tiện tay ném bóng mà trúng rổ!
“Chúng ta thắng rồi! Yeah!”
Ninh Vũ Phi mỉm cười giơ ngón cái với Diêu Dư.
“Ôi trời ơi, tôi còn tưởng thua chắc rồi chứ.

Kích thích quá.” Trần Thành Hạo nằm trên mặt đất.
Sắc mặt của đội Cao Tử Tuấn vo cùng khó coi.

Một đám ủ rũ, thua bởi đội Ninh Vũ Phi thật sự rất mất mặt.

Phải biết rằng trừ Ninh Vũ Phi với Trần Thành Hạo thì ba người còn lại đều chỉ góp đủ số, kết quả vẫn là mình thua.
“Bốn người các cậu còn chơi bóng làm gì nữa! Sau này còn muốn chơi không?” Cao Tử Tuấn bắt đầu rũ bỏ trách nhiệm.
Một đội viên nhất thời bất mãn, ném áo cầu thủ xuống nói: “Cao Tử Tuấn, cậu không thấy chúng tôi đều làm theo ý cậu hả? Bóng phạt rõ ràng có thể vào, sao cậu lại cố ý bỏ qua?”
“Đúng thế, mỗi lần chúng ta thua bóng cậu đều rũ bỏ trách nhiệm, chưa bao giờ nghĩ lại bản thân, chiến thuật chó má gì chứ, rõ ràng cậu chỉ muốn diễu võ giương oai mà thôi.”
Cao Tử Tuấn cười lạnh: “Các cậu nói vậy chẳng lẽ là do tôi thật? Một đám rác rưởi, còn đánh bóng rổ.”

“Không chơi thì không chơi!”
“Đúng thế! Bây giờ có Ninh Vũ Phi rồi, cậu ấy có thể thay thế cậu, một tuần sau là thi đấu, chúng tôi sẽ đánh với cậu ấy!”
Bốn người đều là những người có thể xuất chiến trong lớp, mỗi lần thua trận họ cũng cam chịu gánh vác trách nhiệm.

Đó là vì họ hy vọng có thể đoàn

kết.

Nhưng sau này họ mới phát hiện Cao Tử Tuấn rõ ràng không có ý thức đoàn đội, chẳng có cái nhìn đại cục nào.

Cả đội bóng đều đánh theo chiến thuật lộn xộn của cậu ta, kết quả là thua hết lần này tới lần khác.

Bây giờ trong lớp có thêm Ninh Vũ Phi, đương nhiên họ càng muốn chơi với Ninh Vũ Phi chứ không phải là Cao Tử Tuấn.
Cao Tử Tuấn khinh thường bỏ đi, cười khẩy với những lời này.
“Yeah yeah yeah, chúng ta thắng, chúng ta thắng!” Diêu Dư rất phấn khởi.
Ninh Vũ Phi nói: “Lát nữa không có tiết học, chúng ta ra ngoài ăn gì đó đi.”
“Ừ!”
“Ui cha eo tôi chắc không được đâu, phải tới bệnh viện khám đã, các cậu đi chơi đi.” Trần Thành Hạo chống éo.

Lúc này Ninh Vũ Phi mới nhớ lại: “Cậu nằm xuống đi, tôi khám thử.”
“Ninh Vũ Phi, cậu làm gì vậy? Đừng, tôi đến bệnh viện khám thì hơn.”
“Nằm xuống đi.

Chờ cậu tới bệnh viện thì khớp xương lạnh rồi, cho dù muốn chữa khỏi cũng cần một hai tháng.”
Trần Thành Hạo nằm bò xuống đất, Ninh Vũ Phi cúi người, hai ngón tay mò từ xương cô của Trần Thành Hạo xuống dưới.

Ninh Vũ Phi khẽ nhíu mày, dừng tay trên eo Ninh Vũ Phi, tìm được vị trí thì thu hồi hai ngón tay, đổi thành ngón cái nhấn lạnh.
Rắc!
Ninh Vũ Phi có thể cảm nhận được khớp xương đã được nắn lại, Trần Thành Hạo há miệng kêu la: “Á! Đau đau đau!” Nhưng ngay sau đó, cậu ta dừng lại, sờ eo mình kinh ngạc hỏi: “Sao lại không đau rồi? Thần kỳ ghê.”
Các sinh viên đều được mở mang tầm mắt, càng sùng bái Ninh Vũ Phi hơn.

Không chỉ đẹp trai, học giỏi mà còn giỏi bóng rổ, còn biết nối xương, quả thực là kỳ tài..



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện