Yêu Em Đậm Sâu

Thiếu


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Sun520 - DĐLQĐ

"Còn có công việc gì vậy?"

Đồng Tiểu Táp không để ý tới tôi, anh đi tới bên cửa sổ mở cửa sổ ra, gió lạnh thổi vào bên trong.

Tôi nhíu mày cảm thấy không hiểu được anh hôm nay, nhưng tôi không có hỏi nhiều, tôi tìm một góc ngồi xuống, chờ đợi huấn luyện viên sắp xếp công việc cho tôi. 

Nhưng anh vẫn đứng bên cửa sổ một lúc lâu, không nói tiếng nào.

Một lát sau, Đồng Tiểu Táp đẩy cửa đi ra ngoài, tôi biết anh dựa vào cửa, tiếng bước chân của anh lúc nhẹ lúc nặng tới tới lui lui, cuối cùng đứng nơi cách tôi cũng không xa.

Tôi tự rót cho mình một ly nước ấm, bưng ly nước ngẩn người nhìn ánh trăng loang lở bên ngoài cửa sổ.

Sau đó, tôi ra tay thu dọn lại phòng làm việc nhỏ này, đồ đạc nơi này cũng không nhiều, hai máy vi tính, một bộ máy ghi âm. Còn có một bộ ghế sa lon lớn và một phòng nho nhỏ để thay quần áo.

Tôi gấp quần áo của Đồng Tiểu Táp trên ghế sa lon, vừa chuẩn bị cất vào trong phòng thay quần áo, kết quả vừa mở ra cánh cửa kia đầu tiên thấy cũng là một hộp quà rất lớn.

Đóng gói rất tinh xảo, màu hồng sâm banh.

Suy nghĩ đầu tiên của tôi là, đó là Đồng Tiểu Táp chuẩn bị tặng cho Lạc Vi, bởi vì bên cạnh cái hộp còn có một bó hoa hồng đã khô héo.

Tay của tôi rơi vào trên nắp hộp quà, muốn mở ra, nhưng lại cảm thấy đây không phải là hành động đặc biệt đạo đức.

Cuối cùng tôi đã bỏ qua ý nghĩ kia, nhưng mắt ê ẩm.

Khi tôi đứng lên xoay người lại, vừa lúc đụng vào một cơ thể trẻ trung. Giống như mỗi lần tôi chuẩn bị tấn công vào nhược điểm anh rút người ra trước khi rời đi, Đồng Tiểu Táp đã đặt tôi ngay tại trên cửa.

Cửa phòng thay quần áo làm bằng gỗ, cách lưng đặc biệt đau, nhưng tôi chịu đựng không có ra tiếng, thậm chí không dám thở.

Sau đó mọi thứ xảy ra hoàn toàn thoát khỏi khống chế của tôi, tôi không thể khôi phục hô hấp, do đôi môi Đồng Tiểu Táp dính vào. Anh khó khăn cúi đầu, tôi chỉ đang suy nghĩ anh đứng khẳng định đặc biệt không thoải mái, vì vậy buông lỏng lực lượng cơ thể, như vậy cho dù Đồng Tiểu Táp không cần đặc biệt dùng sức đè tôi...tôi cũng hoàn toàn ở trong khống chế của anh rồi.

Bị đặt tại trên cửa phòng hôn môi.

Cả trái tim tim cũng treo lên, mãi cho đến khi tay Đồng Tiểu Táp bao trùm vị trí trái tim tôi. Nhẵn nhụi lại dẫn xâm lược đầy tính xúc cảm.

"Thẩm Lam, nhìn anh."

Tay của anh vừa rời đi vị trí, lại không tốn sức chút nào nâng cằm của tôi lên. Dưới ánh trăng, ánh mắt Đồng Tiểu Táp đặc biệt câu người. Không thể phủ nhận tôi yêu anh như trước kia, lúc này đây đầu óc cùng thân thể của tôi anh định đoạt dễ như trở bàn tay. 

Tôi được ôm đến trên ghế sa lon, động tác của anh không dịu dàng chút nào, thậm chí vội vàng và thô lỗ. Cho dù không cúi đầu nhìn tôi cũng cảm thấy trên người rất nhiều nơi lưu lại dấu càn rỡ.

Đồng Tiểu Táp không nói tiếng nào đứng trước mặt tôi, anh giơ tay lên cởi xuống áo len trên người, bởi vì vậy nên tóc của anh trở nên rối bời.

"Thẩm Lam, em còn nhớ em thiếu nợ anh khăn quàng cổ hay không?"

Cái này không đúng, tôi chỉ không cam lòng, tôi chỉ là vẫn không thể để xuống. Mà tôi
thật cho tới bây giờ cũng không nhớ qua đã xảy ra cái gì với Đồng Tiểu Táp. Tôi vẫn từ chối, nhưng giãy giụa cùng phản kháng không đáng kể này đều sẽ bị bất kỳ một người đàn ông trưởng thành nào xuyên tạc thành nghênh hợp.

Đồng Tiểu Táp cũng không ngoại lệ.

Tay của anh tham lam tiến vào từ vạt váy áo của tôi, không cần tốn nhiều sức làm cho toàn thân tôi rung động.

Tôi cắn bả vai Đồng Tiểu Táp thấp giọng khóc, tất cả đều đã thay đổi. Tôi vẫn nhớ hai tay Đồng Tiểu Táp, trắng noãn thon dài, tôi nhớ được dáng vẻ đôi tay linh hoạt điều khiển con chuột bàn gõ.

Nhưng bây giờ, tay của anh đang dẫn dắt tôi từng bước từng bước đi về phía vực sâu.

"Em khóc sao, Thẩm Lam đừng khóc." Đồng Tiểu Táp cúi đầu hôn nước mắt của tôi, tay càn rỡ cũng yếu ớt không có sức chống cự nhất thời buông xuống eo.

Tôi ngửa cổ lên, bản năng muốn chạy trốn.

Quá đau khổ, không có bất kỳ một chút tiếp nhận cùng thích ứng thời gian, Đồng Tiểu Táp đã dựa vào bản năng bắt đầu xâm nhập tôi, mỗi một động tác của anh khiến tôi đau đớn.

Anh không biết gì hết, cho dù tôi khóc ra thành tiếng, anh cũng vẫn như cũ mang theo nụ cười nhạt nhòa ôm lấy tôi: "Thẩm Lam, anh không thể thả em đi."

Tất cả, nhớ lại tất cả, cũng bởi vì dục vọng vặn vẹo.

Đồng Tiểu Táp đã đắm chìm ở trong trò chơi này, anh đang cầm mặt của tôi, mồ hôi anh rơi lạnh lẽo ở trên môi tôi.

Kèm theo tiếng thở dốc thỏa mãn của anh, tôi biết rõ cuối cùng chuyện này hoang đường này cũng kết thúc, nhưng Đồng Tiểu Táp cũng không tính, thậm chí anh vẫn như cũ vùi mình ở trong thân thể của tôi tiếp tục cúi đầu thân thiết hôn qua cổ của tôi, bả vai tôi.

Tôi muốn đưa tay đẩy anh ra, Đồng Tiểu Táp vội cầm tay của tôi bắt đầu hôn ngón tay của tôi.

"Đủ rồi Đồng Tiểu Táp, đừng như vậy mà."

Tôi rốt cuộc há miệng ra, âm thanh thật thấp mang theo khàn khàn.

Anh ngăn ở trước mặt của tôi, thế giới của tôi cũng chỉ còn lại một màu đen nhánh, duy nhất cảm thấy rõ rệt cũng chỉ là các bộ phận của thân thể. Đồng Tiểu Táp rút mình ra, tôi nghe đến âm thanh sột sột soạt soạt biết anh cầm khăn giấy lau mình sạch sẽ, sau đó tay lại dò xét tới đây.

Tôi theo bản năng rúc thân thể của mình về phía sau, lại đưa ra tay lung tung muốn tìm quần áo.

"Đừng làm rộn Thẩm Lam, anh giúp em làm sạch sẽ."

"Không cần."

"Thẩm Lam......"

"Từ lúc nào mà anh nhớ lại?"

Đồng Tiểu Táp ngây ngẩn cả người, 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện