Vẫn như mọi ngày, dưới bầu trời loang loáng những bóng mây lừ đừ, trong góc vườn hoa, với quanh nơi ngồi là những bông hoa lưu ly với màu xanh như viên kim cương Sapphire, Dương Khánh Đình lặng lẽ nhìn về một nơi nào đó thật xa xôi.
Căn dinh thự của Ân Diên Tuyền nằm trên một vùng đất tư nhân vô cùng rộng lớn, bao quanh căn nhà chỉ có những bãi cỏ xanh chạm đến cả đường chân trời.
Ngày ngày thứ mà cô nhìn thấy chẳng có gì khác ngoài những mảng màu xanh xanh.
Thật tẻ nhạt.
Không nhà, không xe, không người, không có bất cứ thứ gì để cho cô cảm nhận được nhịp sống ở bên ngoài kia.
Dù cho mấy người hầu trong đây chỉ xem cô là một thứ ở bợ bán đứng cả tôn nghiêm để bám được vào một chân của Ân Diên Tuyền, nhưng ít ra họ vẫn còn cho cô cảm giác rằng mình chưa phải là người cô đơn nhất thế giới.
"Này, ông chú.
Cô ta ngày nào cũng ra vườn ngồi có phải là chú khổ tâm lắm đúng không?" Bùi Yến đứng ở cửa nhà khoác lên vai của ông chú coi quản khu vườn, cố nói thật to để cho Dương Khánh Đình bên ngoài cũng có thể nghe thấy được.
Ông ta giật mình, nhìn Dương Khánh Đình ngoảnh đầu nhìn về phía họ thì thót cả tim.
"Cô, cô không được nói phu nhân như vậy! Không sợ cô ấy..."
"Sợ gì cái loại phụ nữ bẩn thỉu đó chứ? Thấy chưa? Ông cũng kinh cô ta lắm phải không?" Bùi Yến gằn giọng khiến cho ông ta sợ hãi: "Để tôi đuổi cô ta đi cho ông nhé? Nhớ lúc đó phải nói tốt về tôi với Ân thiếu gia đấy."
"Không, không cần..."
"Ngại gì chứ? Đồng nghiệp là phải giúp đỡ cho nhau mà?"
Bùi Yến lườm mắt về phía của Dương Khánh Đình cũng đang thờ ơ nhìn lại họ, thả vai của ông chú đó ra, vừa kiêu ngạo vừa bước về phía của Dương Khánh Đình.
Mấy hôm trước cô bắt cô ta phải quỳ xuống trước mắt bao nhiêu người để xin lỗi.
Thù này cô ta nuốt không trôi!
Bây giờ không có Tô Kỷ ở đây, thử xem Dương Khánh Đình sẽ dựa vào đâu để mà chống lại cô ta?
Dương Khánh Đình nhìn Bùi Yến đang tiến về phía mình, đôi mày liễu khẽ cau lại, giọng nhàn nhạt nói.
"Đừng đến đây."
Bùi Yến đương nhiên không để lời cô nói vào tai, càng thấy Dương Khánh Đình khó chịu, cô ta càng sảng khoái, càng sấn sổ mà bước tới.
"Này, cô không bao giờ được coi là phu nhân trong căn nhà này đâu, đừng hòng mà ra lệnh cho tôi..."
Bất chợt lưỡi của Bùi Yến cứng lại, nhìn một con sói rất lớn ngóc đầu lên từ giữa những luống hoa ở ngay bên cạnh Dương Khánh Đình.
Cô ta hét lên kinh hãi, ngã ngửa ra đằng sau.
"Sói...!Sói...!Cứu, cứu với! Có sói!!!"
Bùi Yến lập cập đứng lên co giò bỏ chạy, vì gấp quá mà cô ta vấp chân ngã dập mặt xuống đất mấy lần.
Nhìn cô ta vật vã chạy vào trong nhà, khoé môi của Dương Khánh Đình bất giác cong nhẹ rồi rất nhanh lại thả xuống.
Cô vuốt lên đầu con sói, nói nhỏ với nó: "Quay lại về rừng đi."
Con sói đó giương lên cặp mắt màu xanh ngọc bảo nhìn cô, dụi dụi đầu vào bụng cô lần nữa rồi mới thong dong chạy đi.
Dương Khánh Đình nhìn theo hướng nó khuất dần rồi mới lăn xe đi vào trong căn dinh thự.
Vừa lúc cô ngồi vào trong phòng khách, đã thấy từ bên ngoài sân có tiếng người bước vào bên trong.
Biết trước đó là ai vào, mọi tâm trạng vốn đã rất tệ của cô nay lại càng thêm chùng xuống.
Mấy nay nhà cô vậy mà lại có nhiều khách quá.
Tám tháng qua ngồi không lẻ bóng trong phòng, bây giờ cô thấy hơi sợ khi phải tiếp xúc với người khác.
"Đình Đình!" Nhậm Tẩu Giao vui mừng bước vào trong gian nhà, thấy