Ân Thư Thảo ngồi ở trên ghế sô pha lấy một miếng bánh quy để ăn, vừa ôm Ân Thẩm Ngạn đang mải đọc những tấm thiệp chúc mừng được gửi tới.
Mới năm tuổi mà đã biết đọc chữ rồi, chẳng trẻ con chút nào hết.
Ân Thư Thảo muốn cậu bé được lớn lên theo đúng độ tuổi của mình, còn Hà Nhất thì cứ quyên quyết muốn được đào tạo thằng bé thành thần đồng ngay từ nhỏ.
Mà bản chất của Ân Thẩm Ngạn là thông minh trời phú, cậu đáp ứng được mọi yêu cầu kiến thức từ những bậc cao hơn với chương trình độ tuổi hiện tại nên Hà Nhất sướng đến ngày nào cũng chạy đi khoe với mấy bà phú khác để cho họ ghen tỵ đến lòi cả mắt.
Ân Thẩm Ngạn mới năm tuổi, nhưng lại đang học lên cấp hai đấy.
Điều này nghe rất vô lý, nhưng đó lại là sự thật.
Ân Thư Thảo nhìn Ân Thẩm Ngạn rồi lại thở dài, lia mắt nhìn qua cả đại sảnh đông đúc khách mời đang rôm rả nói chuyện với nhau.
"Ê, mẹ cháu đâu rồi?"
Ân Thẩm Ngạn lúc này mới ngẩng đầu lên liếc nhìn ra xung quanh: "Cháu cũng chẳng biết nữa.
Mẹ chỉ ở trong phòng hoặc ra ngoài vườn hoa thôi.
Còn không thì chắc là ra ngoài rồi."
Ân Thư Thảo thở dài một tiếng còn dài hơn cả tiếng trước, chán chẳng muốn nói.
Thằng bé này sao có thể vô cảm đến như vậy hả? Nếu cứ để nó cho Hà Nhất nuôi dưỡng, đảm bảo sẽ có Ân Diên Tuyền thứ hai, chắc luôn.
Cô ta đứng lên đi tìm Ân Diên Tuyền, hỏi anh về Dương Khánh Đình, chẳng nằm ngoài dự đoán, trông cái mặt đờ ra của anh liền biết Ân Diên Tuyền cũng chẳng biết Dương Khánh Đình đã bỏ đi đâu.
"Bây giờ em thấy chị Khánh Đình xứng đáng có một người chồng khác rồi đó."
Ân Diên Tuyền: "..."
"Ủa em có nói gì đâu? Sao lại nhìn người ta bằng ánh mắt kì quái đó vậy hả?"
Ân Diên Tuyền quay đầu nhìn Ân Thẩm Ngạn đang ngồi ở trên ghế sô pha, nhờ Ân Thư Thảo để ý cậu rồi đi lấy chìa khóa xe ra bên ngoài khu dinh thự đi tìm Dương Khánh Đình.
Anh lấy điện thoại gọi cho cô, lúc Dương Khánh Đình bắt máy, có thể nghe được chất giọng bên đầu dây kia của cô vô cùng e dè.
"Diên, Diên Tuyền?"
"Em đang ở đâu? Tại sao lại không có ở nhà vậy?"
"Ơ, em...!Em đang ở bờ hồ thành phố.
Em xin lỗi, em sẽ về ngay đây!"
"Không, cứ ngồi ở đó đi.
Tôi sẽ tới đón em."
"...!Em xin lỗi."
Ân Diên tuyền khó hiểu: "Em xin lỗi tôi làm gì?"
"Vì, vì, vì..." Dương Khánh Đình ấp úng, đến nuốt một ngụm nước bọt cũng cảm thấy vô cùng gian nan.
Cuối cùng, cô mới lí nhí nói ra thành từ ở trong cổ họng: "Vì em mà anh phải phiền đi xe ra tận đây.
Em xin lỗi..."
Ân Diên Tuyền đau đầu day day vùng sống mũi, thấy hết sức khổ tâm.
"Em không phiền, từ nay không cần phải xin lỗi tôi.
Nhớ ở yên đó đừng đi đâu, tôi sẽ tới chỗ em nhanh thôi."
Dương Khánh Đình ngoan ngoãn nói vâng rồi chờ đợi Ân Diên Tuyền đến đón.
Qua giọng điệu trầm buồn vừa nãy của anh, có phải là cô lại làm cho anh khó chịu không? Cô lại gây tội rồi...
Dương Khánh Đình co người ngồi trên xe lăn, yên lặng nhìn mặt hồ phía trước mà trong lòng man mác nỗi buồn rầu cùng với thấp thỏm không yên.
Bỗng bên cạnh cô vang lên tiếng gọi hớt hải: "Tiểu Đình?!"
Cô quay đầu nhìn người đó, sau một lúc đờ đẫn xa lạ, bất chợt mắt cô mở to ra.
"Tiểu Đình phải không? Cậu là Tiểu