Yêu Hận Triền Miên - Lục Xu

24: Chương 23


trước sau


Nhiều ngày rồi Mộc Tuyên Dư chưa liên lạc với người nhà, cô chỉ về nhà một chuyến, biểu hiện cực kỳ tự nhiên.

Mộc Trung Thiên và Lý Hâm đều không có biểu hiện gì.

Hơn nữa lúc dùng cơm, Mộc Trung Thiên còn mơ hồ biểu lộ tình trạng hiện giờ của công ty dường như đang được cải thiện.

Mộc Tuyên dư nhìn ý cười thỏa mãn trên mặt ba mẹ, trong lòng cảm thấy rất nhiều thứ đều đáng giá.

Là đáng giá, mà không phải đúng và sai.
Ở trên bàn cơm tâm tư hai ông bà Mộc gia đều đặt trên chuyện đại sự của Mộc Tuyên Nghị.

Hiện tại chuyện của công ty rốt cuộc đã khiến Mộc gia thoát khỏi lo lắng, trọng tâm của hai ông bà lại trở về chuyện hôn nhân đại sự của con cái.

Hai ông bà Mộc gia hỏi đến chuyện giữa Mộc Tuyên nghị và Trình Hiểu Tang, Mộc Tuyên Nghị đều nhất nhất trả lời.

Hiện tại chuyện tình cảm giữa anh và Trình Hiểu Tang không tồi, thêm chuyện của công ty đang phát triển theo hướng tốt, Trình gia bên kia cũng không vì thế mà ngăn cản như khoảng thời gian trước.

Mộc Trung Thiên và Lý Hâm rất yên tâm về chuyện của con trai, sau đó nhìn Mộc Tuyên Dư thở dài, lại không nói thêm gì.

Chỉ là ánh mắt đó đã biểu đạt toàn bộ tâm tư làm cha làm mẹ của họ.

Mộc Tuyên Dư và Chu Chấn Hưng chia tay không bao lâu, bọn họ khó mà nói điều gì, nhưng bây giờ chia tay đã lâu, Mộc Tuyên Dư cũng nên suy xét chuyện của mình .
Mộc Tuyên Dư nghe xong, sau đó khích lệ mẹ làm đồ ăn ngon, còn đối với những chuyện khác thì không chịu nói thêm một câu.
Sau bữa cơm, Mộc Tuyên Nghị cùng em gái ra ngoài đi dạo.
Vài ngày nay hầu như ngày nào cũng đổ mưa, khiến người ta không thể tin được đây là mùa hè của thành phố Giang Tây.

Cùng thời gian này năm trước, toàn bộ thành phố Giang Tây đều cực nóng, toàn dân chung nỗi khổ thời tiết khắc nghiệt đó, vô số người bị cảm nắng.

Thời tiết năm nay so với năm trước, quả thực khiến người ta hoài nghi có phải mùa hạ cuối cùng đã hồi quang phản chiếu hay không.


Buổi tối ẩm ướt lạnh lẽo, tuy độ ấm không thấp, nhưng trong không khí cũng có phần hơi lạnh.

Mộc Tuyên Dư mặc một chiếc váy màu trắng, chiếc váy này phác thảo đường cong của cô một cách rõ ràng, hơn nữa còn có chút thuần khiết.
“Em gầy đi.” Mộc Tuyên Nghị cùng Mộc Tuyên Dư đi tới, chỉ nhìn lướt qua cô em gái cũng có thể cảm giác được.
“Xem ra em giảm béo đã có hiệu quả.” Mộc Tuyên Dư muốn biểu hiện thoải mái, nhưng nhìn thấy anh trai nhà mình hoàn toàn không cổ vũ thì le lưỡi, “Thời gian trước em bị bệnh, cảm cúm không khỏe, mỗi ngày đều vô tri vô giác, cho nên không liên hệ với mọi người, sẽ không giận em chứ?”
“Vẫn giống trước đây không biết chăm sóc bản thân.” Mộc Tuyên Nghị thở dài.
“Bây giờ không phải em rất tốt sao?” Mộc Tuyên Dư cười, “Thật tốt, cơ thể em cũng khá, công ty dường như cũng không tệ, tất cả đều đi theo hướng tốt.”
Mộc Tuyên Nghị cúi đầu, cho dù công ty đã chuyển biến tốt đẹp, anh cũng không biểu lộ chút vẻ mặt vui mừng.

Trong lòng anh kinh ngạc, vốn muốn hỏi cô, khủng hoảng của công ty dịu đi có phải cô biết điều gì hay không, bởi vì công ty quả thực đi theo quỹ đạo như lời cô từng nói, nhưng lại nghĩ đến, chuyện như vậy, làm sao em gái có khả năng tham gia.
Lúc trước anh biết được là Chu gia cùng Hạ gia phối hợp đối phó với “Thịnh Đạt” thì người đầu tiên nghĩ đến chính là em gái.

Nếu cô biết được, nhất định sẽ cảm thấy lạnh tâm.

Thương tâm và lạnh tâm là không giống nhau, thương tâm chỉ là khổ sở mà thôi, nhưng lạnh tâm, lại ảnh hưởng đến sự tín nhiệm đối với người bên cạnh, khi cô gặp được người kế tiếp sẽ không dám cho đi sự tín nhiệm nữa.
Hiện tại công ty đã đi theo quỹ đạo, nhưng Chu gia và Hạ gia sao có thể vứt bỏ một cơ hội như vậy, mà sau đó còn không hề động thủ, trừ khi sau lưng Chu gia và Hạ gia còn có người.

Nhưng anh tự nhận thấy chính mình không từng đắc tội với người nào như vậy, trăm phương ngàn kế đối phó “Thịnh Đạt”, sau đó cuối cùng như chuyện đùa lại bỏ dở nửa chừng.
Không nghĩ ra, vì thế dứt khoát không thèm nghĩ nữa.
Mộc Tuyên Dư cười đến thực lòng thực dạ, cũng làm cho Mộc Tuyên Nghị dứt bỏ những chuyện lung tung phức tạp trong đầu kia, cùng cười với em gái.
Chỉ cần là chuyện tốt, thì đi truy cứu thâm ý phía sau làm gì.
“Anh, sau này anh và chị Trình kết hôn, để em làm phù dâu đi!” Cô cười đến thỏa mãn.

Anh trai hạnh phúc, cô cũng chạm được chút không khí vui mừng.
“Nhanh như vậy đã nghĩ đến rồi?”
“Em chính là em gái anh, cái vị trí đó đương nhiên phải dành cho em.

Còn có, anh còn phải ngầm bảo với chị Trình tung hoa cho em, biết chưa?”

Mộc Tuyên Nghị bất đắc dĩ lắc đầu, “Chính em nói cho cô ấy biết.”
Mộc Tuyên Dư bĩu môi.
Mộc Tuyên nghị làm vẻ mặt bất lực, “Em phải biết rằng, nhà họ có rât nhiều chị Đường em Đường, chị họ em họ.

Người chưa lập gia đình cũng không ít, người nào cũng nhìn chằm chằm bó hoa kia.”
“Được rồi, gặp phải ông anh trai như vậy cũng không có cách nào, còn phải để em tự mình tự thân xuất mã.” Cô bất đắc dĩ thở dài, nhưng cũng biết, anh trai hi vọng quan hệ giữa mình và chị dâu tốt hơn một chút, nên để cô tự mình đi nói chuyện với chị dâu, trao đổi nhiều hơn.

Dù sao chị dâu cũng là vợ của anh mình, trong tương lai là người phụ nữ quan trọng nhất trong sinh mệnh của anh, cho dù sau này anh trai muốn giúp cô cái gì, cũng phải qua được một cửa của chị dâu trước.
Anh em hai người cùng đi tới, tâm tình vẫn giống như khi còn nhỏ, Mộc Tuyên Nghị hi vọng cô có thể mãi theo lý tưởng của bản thân mà sống cả đời, mà Mộc Tuyên Dư thì hi vọng anh trai có thể một đời càng thêm hạnh phúc.
*****
Giang Thừa Châu về nhà, liền bị Giang Hào mặt âm trầm gọi vào thư phòng, mà Giang Cảnh Hạo từ một bên khác đi tới, làm ánh mắt “Tự cầu nhiều phúc” với Giang Thừa Châu.

Ông già đang tức giận, người sáng suốt đều biết, hơn nữa còn nhân lúc Tần Tương không ở đó mà phát giận với Giang Thừa Châu.

Đó chính là thật sự tức giận, bằng không sao lại chọn lúc ‘bùa hộ mệnh’ không có ở đó mà răn dạy?
Giang Thừa Châu không lưu tâm, theo Giang Hào vào thư phòng, vẻ mặt tự đắc, hoàn toàn không bị ánh mắt của Giang Hào dọa đến.

Thái độ này của anh, càng làm tăng lên lửa giận của Giang Hào.

Trước đây, Giang Thừa Châu chính là không sợ trời không sợ đất, đương nhiên cũng không để Giang Hào người ba này vào mắt, loại khinh thường đó trực tiếp đặt ở ngoài mặt, mà bây giờ vẻ mặt không sợ hãi này, cũng thuộc về một loại như trước đây.
Giang Cảnh Hạo xuống lầu, trong chốc lát, Tiểu Du Du đã cùng Đường Khả Hân về đến nhà.

Các cô đi siêu thị mua đồ, Tiểu Du Du hôm nay phát huy đủ loại kỹ năng, rốt cuộc mua được đồ ăn vặt yêu thích của mình.

Bé chỉ biết, chỉ cần đáng thương nhìn mẹ, mẹ nhất định sẽ mua cho bé chút quà vặt bé thích ăn.

Đồ ăn vặt tới tay, hạnh phúc không gì sánh được.

Giang Cảnh Hạo hướng con gái ngoắc ngón tay, Tiểu Du Du bay nhanh

chạy về phía ba, “Ba ba, “
Giang Cảnh Hạo ôm lấy con gái, để con gái nhìn đồng hồ, “Cây kim này chạy tới đây, nếu chú út còn chưa từ trong thư phòng đi ra, Du Du liền đi gọi chú út, có được không?”
Tiểu Du Du mắt lộ kinh hỉ, dùng sức gật đầu, thì ra chú út đã trở lại a.
Mà hai cha con ở trong thư phòng chính là đang giằng co giương cung bạt kiếm.

Mặc dù Giang Hào đã hơn bảy mươi tuổi, nhưng được chăm chút thích hợp, hơn nữa vẫn luôn vận động, dáng người cùng tinh thần diện mạo cũng chỉ như người hơn năm mươi, ông đứng lên từ chỗ ngồi, mặt lộ vẻ bất mãn, lại khí thế mười phần.
Giang Thừa Châu đứng trầm mặc, loại trầm mặc mặc kệ đó, trên mặt không biểu lộ sự không kiên nhẫn, lại cũng không biểu lộ bất cứ vẻ sợ hãi nào.
Giang Hào vỗ một cái thật mạnh trên bàn, đối với thái độ không ăn muối của đứa con này thì cảm giác vô lực sâu sắc lại vô cùng phẫn nộ, trực tiếp lấy ra một chồng ảnh trong ngăn kéo kia, ném lên mặt Giang Thừa Châu.
“Bộp” một tiếng, vô số tấm ảnh từ trên mặt Giang Thừa Châu trượt xuống.

Anh nhìn thoáng qua, mi tâm hơi nhíu lại.

Ảnh chụp đều là anh và Mộc Tuyên Dư, có ảnh chụp anh cùng Mộc Tuyên Dư trong tiệc rượu, có ảnh chụp anh và Mộc Tuyên Dư cùng nhau về khách sạn, thậm chí có tấm ảnh anh ôm Mộc Tuyên Dư lên xe, còn có ảnh chụp anh canh chừng Mộc Tuyên Dư ở phòng bệnh.

Những hình này một khi tung ra ngoài, liền có thể biết quan hệ giữa anh và Mộc Tuyên Dư là dạng gì.

Hiện tại đúng là anh và Uông Tử Hàm đính hôn không được bao lâu, lúc này nếu truyền ra chuyện anh cùng với người phụ nữ khác, nhất định sẽ ảnh hưởng đến “Vạn Thành”, còn cả bộ mặt của Uông gia.
Giang Thừa Châu chỉ vừa nhìn như vậy, căn bản không để trong lòng.
Chuyện anh đã làm, đương nhiên sẽ không lo lắng đến hậu quả.

Loại chuyện này, bên truyền thông nhất định sẽ xin chỉ thị người Giang gia, bất kể là ba hay là anh trai, đều tuyệt đối không có khả năng để những tấm hình này tung ra ngoài.

Đối với điểm này, căn bản là anh không lo lắng.
Bộ dạng không lưu tâm đó của anh, rốt cuộc khiến Giang Hào lần nữa tức giận.

Ông đi đến trước mặt Giang Thừa Châu, giơ tay lên chuẩn bị cho cái tên nghiệp chướng này một bạt tai.

Chỉ là lúc nâng tay lên thì bị Giang Thừa Châu bắt lấy.
“Ba.” Giang Thừa Châu nheo mắt, “Ba đã lớn tuổi như vậy, cũng không sợ làm bị thương tay người.”
Giang Hào trừng mắt đứa con út này, “Anh cũng đã làm chuyện vô liêm sỉ gì? Lần trước tôi đã cảnh cáo anh, đừng tìm nha đầu Mộc gia kia dây dưa, sống cho tốt cùng Tử Hàm, anh nói xem anh đã làm cái gì?”
“Đương nhiên con biết con đã làm cái gì, cũng không phiền đến ba phải nhọc công quan tâm.”
“Thằng hỗn láo, anh cứ như vậy đối xử với Tử Hàm? Nó chính là một cô gái tốt, anh đối xử với nó như vậy, xem anh làm thế nào ăn nói với Uông gia.” Ý ông, ông không phải để thu dọn cục diện rối rắm cho tiểu tử thối này.
“Có thể nói rõ thế nào?” Giang Thừa Châu cười cười, “Chẳng lẽ những tấm hình này còn có thể tung ra ngoài được sao?”
Giang Thừa Châu kéo thấp khóe miệng, người của Giang gia đâu có thể tung những tấm hình này, đương nhiên sẽ ém thật kỹ, như vậy hiển nhiên anh và Uông Tử Hàm sẽ theo kế hoạch ban đầu kết hôn.


Việc này, hiển nhiên cũng giống như những tấm hình đó, vĩnh viễn không thấy mặt trời.

Sự thật đơn giản như vậy, làm thế nào để mọi người biết rất ít về nó.
Giang Thừa Châu cũng không phải không rõ suy nghĩ của ba mình.

Người đã già, cuối cùng sẽ cảm thấy gia đình hòa thuận vạn sự hưng thịnh mới là điều quan trọng nhất, sau đó hoàn toàn quên mất những chuyện bản thân lúc còn trẻ từng làm còn vô liêm sỉ hơn.
Giang Thừa Châu buông tay Giang Hào ra, vẻ mặt nghiêm túc, ngữ khí trịnh trọng, “Ba, chuyện của con, ba cứ mặc kệ.”
Một câu, lại khiến Giang Hào muốn lấy đồ đạc đập về phía đứa con trai này.
Cái gì gọi là đừng động, mặc kệ.

Tiểu tử này muốn biến công ty trở nên tối tăm, không đúng, là đem toàn bộ Giang gia làm cho long trời lở đất.
Tiểu Du Du nghiêm túc tính thời gian, sau khi kim đồng hồ chỉ đến chỗ thời gian ba nói thì vui thích từ trên người ba trượt xuống, chạy lên thư phòng lầu hai của ông nội.
Chỉ là Tiểu Du Du mới đi tới cửa, cửa đúng lúc bị mở ra.
Giang Thừa Châu nhìn tiểu Du Du đứng ở cửa, tiểu Du Du đang ngửa đầu nhìn mình, vì thế nơi trái tim mềm mại một chút, chặn ngang liền ôm lấy tiểu Du Du, “Vẫn là tiểu Du Du ngoan nhất, quan tâm chú út nhất.”
Giang Hào vốn muốn kêu Giang Thừa Châu lại, nghe được giọng Tiểu Du Du thì lập tức từ bỏ.
Tiểu Du Du hai tay vòng trên cổ chú út, “Dĩ nhiên, cháu thích chú út nhất.”
Giang Thừa Châu chạm chạm vào khuôn mặt của Du Du, khóe miệng chứa ý cười.
Giang Thừa Châu ôm Tiểu Du Du xuống lầu.

Giang Cảnh Hạo mắt nhìn cậu em trai luôn làm việc làm theo ý mình này, sớm đã không hề bất đắc dĩ không hề thở dài, mà vẻ mặt bình tĩnh, “Lời tốt thì không nói, làm ông già bị bệnh chú mới cam tâm?”
Giang Thừa Châu không có nhìn người anh trai này, mà ôm Du Du ngồi xuống ở một bên khác, “Chọc tức ông già mới có thể nhanh tuần hoàn máu hơn, có thể kéo dài tuổi thọ, anh không phát hiện sức khỏe của ông ấy tốt thần kỳ à?”
Thân thể tốt thì cái gì cũng muốn quản, cái gì cũng không buông tha.
Điều này, Giang Cảnh Hạo thật sự nở nụ cười.
Giang Thừa Châu để Du Du ngồi trên chân mình, đung đưa chân, để Du Du như đang ngồi cầu bập bênh.

Du Du chơi vô cùng vui vẻ.

Giang Thừa Châu lúc này mới nhìn về phía Đường Khả Hân, “Chị dâu, cho em mượn Du Du nửa ngày.”
Ngay cả câu hỏi cũng không phải, điều này khiến Đường Khả Hân thật bất đắc dĩ mím môi, sau đó nhìn chồng mình.

.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện