Lòng Sơ Địch lập tức lạnh đi. Ánh mắt, hành động của Ninh Hoắc Đông như một sợi dây thừng trói chặt lấy trái tim của Sơ Địch. Cô biết hắn muốn cô cùng hắn tham dự bữa tiệc chắc chắn là không có ý tốt, nhưng Sơ Địch không dám nghĩ nhiều… Không dám nghĩ hắn lại dùng cách này để sỉ nhục cô.
Sơ Địch theo bản năng đưa tay lên che trước ngực. Ninh Hoắc Đông thấy vậy liền nhíu mày một cái. Hắn không nói gì, lạnh nhạt kéo tay cô xuống.
“Sơ Địch, đừng có quên cô chỉ được phục tùng, chứ không được làm trái lời tôi!”
Sơ Địch ngây ngốc nhìn hắn. Cứ mỗi một khắc trôi đi, trái tim cô lại nứt ra thành những mảnh nhỏ. Sơ Địch hận người đàn ông trước mặt, vô cùng hận. Nhưng cô chỉ có thể lực bất tòng tâm nhìn hắn tìm đủ mọi chiêu trò để ngược đãi mình.
Sơ Địch không tiếp tục phản kháng nữa. Cô mở cửa, dứt khoát xuống xe.
“Ninh thiếu còn không định xuống sao?”.
Sơ Địch nhìn hắn cười nhẹ. Nụ cười trong trẻo ngày nào giờ đã hóa thành thê lương, một màu sắc ảm đạm buồn phủ trên nụ cười ấy. Rõ ràng là hiệu quả mà Ninh Hoắc Đông muốn, nhưng sao bây giờ khi nhìn thấy nó xuất hiện trên khóe môi của Sơ Địch hắn lại cảm thấy gai mắt.
Ninh Hoắc Đông thu lại cảm xúc. Hắn bước xuống xe, nắm tay Sơ Địch bước vào bên trong.
Quán bar Hoàng Thiên hôm nay đã được bao trọn toàn bộ để tổ chức tiệc rượu. Sơ Địch không đoán được ra chủ nhân của bữa tiệc là ai, nhưng có thể bao trọn Hoàng Thiên thì cũng có thể chứng minh địa vị của người này không hề tầm thường, Hơn nữa còn mời được Ninh Hoắc Đông đến tham dự.
Ninh Hoắc Đông và Sơ Địch cùng nhau tiến vào bên trong liền thu hút ánh mắt của tất cả mọi người. Sự xuất hiện của Ninh Hoắc Đông không khiến người khác cảm thấy kỳ lạ, thứ thu hút phải là người con gái bên cạnh hắn. Có người tinh mắt đã nhận ra được thân phận của Sơ Địch, chỉ trong chốc lát bữa tiệc đã vang lên những tiếng xì xào lớn nhỏ.
“Ninh thiếu có cảm thấy vui vẻ không?”
Sơ Địch hất mặt về phía đám người đang nghị luận về Sơ gia, cười hỏi Ninh Hoắc Đông.
Hắn dĩ nhiên là vui vẻ, còn cô thì không thể nào! Sao Sơ Địch không biết họ đang nghị luận về điều gì. Chỉ mới ngày hôm qua, nhà họ Sơ, Sơ thị đã bị xóa sổ khỏi giới thương trường, tất cả đều do một người đàn ông tên Ninh Hoắc Đông này gây nên. Thế nhưng ngày hôm nay, Sơ Địch cô vẫn tay trong tay cùng hắn tham dự tiệc rượu. Trong mắt người ngoài chuyện này chính là một trò đùa, Sơ Địch ở trong trò đùa ấy là một con rối đáng để người ta cười nhạo.
“Hài lòng. Còn Sơ tiểu thư thì sao? Chẳng nhẽ cô không hài lòng ư?”
Ninh Hoắc Đông cũng mỉm cười, nhưng nụ cười không còn mang theo vẻ lạnh lẽo như trước nữa. Chính bản thân hắn không nhận ra, hắn có thể vui vẻ mỉm cười là do Sơ Địch chủ động nói chuyện với hắn.
“Ninh thiếu hài lòng, Sơ Địch tôi làm sao dám không hài lòng!”.
Sơ Địch rất nhanh đã đáp trả Ninh Hoắc Đông. Cô vĩnh viễn không được quên cô của hiện tại là con rối trong tay hắn, vậy nên không được làm cho hắn không vui.
Ninh Hoắc Đông thấy Sơ Địch thức thời, hắn trở nên thoải mái với cô hơn. Hắn đột nhiên xoay người, nâng bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt vào lòng bàn tay to lớn của mình, cứ thế mà đùa nghịch tay của Sơ Địch.
Đôi đồng tử trong vắt của Sơ Địch hiện rõ dáng vẻ hoang mang, nhưng khi Ninh Hoắc Đông nhìn cô, Sơ Địch lại vội vã che giấu dáng vẻ ấy.
Cô ở trước mặt hắn luôn luôn là một người thấp kém nhất, làm gì cũng phải có trước có sau. Chẳng biết từ bao giờ, Sơ Địch đã ép bản thân dần dần hòa mình vào cuộc sống nhún nhường này. Có lẽ là bắt đầu từ tối hôm qua chăng?
“Ninh tổng, anh đến rồi sao lại không vào bên trong?”
Một người đàn ông béo ục ịch chạy rất nhanh đến chỗ của Ninh Hoắc Đông. Vừa nhìn thấy hắn, tên béo kia liền niềm nở cười.
Ninh Hoắc Đông không ngẩng đầu nhìn tên béo, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn vào bàn tay nhỏ nhắn của Sơ Địch. Hắn nói.
“Không vội, để một người thích nghi với không khí nơi này đã”.
Nói xong hắn ngẩng đầu nhìn Sơ Địch, như cười lại như không hỏi cô.
“Đã thích nghi xong chưa?”
Sơ Địch không hiểu ý hắn, lờ mờ đáp.
“Xong rồi.”
“Vậy thì đi thôi.”
Dưới sự dẫn đường của tên béo, Ninh Hoắc Đông và Sơ Địch rất nhanh đã tiến vào một căn phòng kín. Căn phòng này người không đông, chỉ có duy nhất một người đàn ông tầm tuổi trung niên đang ngồi trên ghế sofa. Nhưng dường như người này rất sợ Ninh Hoắc Đông, vừa nhìn thấy hắn đến đã vội vã đứng dậy nhường vị trí chính giữa cho hắn.
“Cảm ơn Ninh tổng hôm nay đã nể mặt tôi mà đến tham dự bữa tiệc rượu này”.
Người đàn ông trung niên rót rượu cho Ninh Hoắc Đông, sau đó còn đặc biệt đưa cho Sơ Địch một cốc nước ép hoa quả. Ban nãy, tên béo là đàn em của ông ta đã nói cho ông ta biết Ninh Hoắc Đông dường như rất coi trọng người phụ nữ này, muốn lấy lòng Ninh Hoắc Đông thì phải đối đãi cẩn thận với người phụ nữ ấy.
Sơ Địch còn chưa chạm vào cốc nước ép, Ninh Hoắc Đông đã nói.
“Trần tổng quá lời rồi. Cô ấy có thể uống rượu!”.