Trì Uyên trở về nhà liền giục Cố Tư đi lên lầu nghỉ ngơi.
Còn anh lao ngay vào bếp bắt đầu nấu ăn.
Cố Tư đứng ở cửa phòng nhin Trì Uyên đang loay hoay tất bật trong bếp, cũng không chối bản thân được là trong lòng có chút rung động.
Anh lặn lội chạy tới đây, trong lòng Cố Tư kỳ thật đang rất dao động.
Cố Tư biết nơi này xa xôi hẻo lánh, nhất định Trì Uyên phải khó khăn lắm mới có thể tự mình tìm ra đường đến nơi này.Mặt trời đã lặn, đây đó các nhà đều đang nhóm lửa nấu cơm.
Cố Tư nhìn một chút rồi đi ra ngoài.
Người trong thôn đều có một khu vườn nhỏ với đủ loại rau do chính mình trồng.
Cố Tư đến một nhà khác để hỏi xin một chút.
Họ lập tức niềm nở hái cho cô một mớ rau đem về.
Rau xanh ở nông thôn chính là thứ không đáng giá tiền, nên cũng không ai khó khăn khi cho đi cả.
Cố Tư lấy rau về, Trì Uyên liền tự động ra giếng trong sân rửa rau.
Nhìn cũng ra dáng nội trợ lắm.
Cố Tư lại đi đến quầy tạp hóa, ở đây cô có thể mua gạo.
Cô cân một ít mua về, bảo Trì Uyên bước sang một bên, cô bắt đầu tự mình nấu cơm xào rau.
Cố Tư cố nén cơn buồn nôn của mình trước mùi khói dầu, cô nhanh chóng chuẩn bị bữa ăn.
Trì Uyên từ phía sau đi tới, ôm lấy cô, "Hai ngày nay em không ở đó, anh rất nhớ em."
Động tác của Cố Tư đột ngột dừng lại, cô cũng không giãy dụa, chỉ là nói, "Trì Uyên, bởi vì anh không chiếm được nên mới không muốn buông tay sao?"
Cố Tư ngồi trên ghế, "Trước đây nhà em nghèo, quanh năm suốt tháng cũng không ăn được cái gì Mỗi lần nghe nói có người nào có món gì ngon bọn em sẽ tụ tập với nhau lại rồi đi đến trong sân nhà người ta đứng đó.
Thực ra cũng không phải là muốn ăn, chỉ là muốn đi nhìn xem.
Xem họ ăn thôi cũng thấy vui rồi."
Trì Uyên chưa từng trải qua cuộc sống như thế này, không biết phải khó khăn đến mức nào mới làm cho mấy đứa trẻ muốn đi xem người khác ăn cái gì.
Cố Tư bật cười sau khi nghĩ đến đây, "Em nói cái này làm gì chứ, nói ra anh cũng không hiểu.
Những người có tiền như anh ấy à, sẽ không bao giờ hiểu được bọn em đã có một cuộc sống khó khăn như thế nào."
Trì Uyên gật đầu, "Đúng là anh không hiểu lắm cho nên anh mới muốn biết.
Anh muốn hiểu em càng nhiều càng tốt.
Anh muốn biết những ngày anh chưa xuất hiện trong cuộc sống của em, em đã trải qua những chuyện gì."
Cố Tư bật cười, cười có chút bất đắc dĩ, "Trì Uyên, anh thực sự đã thay đổi."
"Đúng vậy” Trì Uyên vội vàng mở miệng nói, Đúng là anh đã thay đổi.
Em luôn cho rằng anh làm mọi chuyện là có mục đích, nhưng thật ra anh