Cố Tư không thể thức quá khuya vì cô vốn đang mang thai, khi thấy gần đến giờ phải nghỉ ngơi, cô ấy đứng dậy và rời đi cùng Trì Uyên.
Mọi người đều biết Cố Tư đang trong tình trạng đặc biệt nên không ai ép cô ở lại, họ chỉ dặn hai người nhớ phải cẩn thận trên đường về.
Ninh Tôn cũng cùng mọi người đứng lên tiễn hai vợ chồng họ ra về.
Khi tất cả đi đến chỗ đậu xe ở sân trước, Ninh Tôn không kìm lòng được, tiến lên phía trước vài bước, xoa xoa đầu của Cố Tư: “Bé con, nhanh như vậy em đã sắp trở thành mẹ trẻ con rồi, anh vẫn chưa có cách nào tưởng tượng ra hình dáng của em khi ấy!”
Cố Tư đứng yên nhìn anh, không biết tự nhiên nghĩ đến chuyện gì, trong lòng chợt dấy lên một cảm xúc đau lòng.
Cô mím miệng một lúc, đột nhiên vươn tay ôm lấy Ninh Tôn.
Bởi vì em bé trong bụng cô đã lớn, vô tình tạo khoảng cách khá xa trong cái ôm của hai người, tuy nhiên, hành động đó vẫn đủ để khiến Trì Uyên vẫn nhíu mày.
Giọng của Cố Tư bị đè nén xuống rất thấp: “Ninh Tôn, em thực sự rất thích anh, thật sự đó, nên em mong sau này lúc nào anh cũng có thể sống một cuộc đời bình an nhé!”
Ninh Tôn vỗ vỗ lưng cô: “Ừ, đừng lo lắng cho anh!”
Chỉ vậy thôi, sau đó Cố Tư buông anh ra, quay người đi theo Trì Uyên ra xe.
Trì Uyên lúc này mới vẫn kịp quay ra hung hăng trừng mắt với Ninh Tôn một cái.
Ninh Tôn đút hai tay vào túi, đối với cái nhìn của Trì Uyên, sắc mặt không mặn không nhạt.
Đó là cách anh ấy khiến Trì Uyên cảm thấy không thoải mái.
Khi đứng chờ xe riêng đi ra khỏi gara, Cố Tư bỗng thốt ra một tiếng thở dài: “Không biết tại sao em luôn cảm thấy có lỗi với anh ấy.”
“Em đâu có làm gì sai đâu? Cuộc sống của anh ta tốt hơn em nghĩ rất nhiều đó.” Trì Uyên là bên cạnh cô lạnh lùng nói: “Còn có, em vừa rồi ôm anh ta là có ý gì vậy, chồng em đang đứng ngay bên cạnh em đó, em lại đi ôm người đàn ông khác, em chẳng nể mặt anh chút nào cả!”
Lại nói, Cố Tư không muốn ở bên ngoài tranh cãi với anh.
Ngay từ lúc đi trên đường, cô đã nghe anh léo nhéo không ngừng về việc cô muốn đến bữa tiệc hôm nay là để gặp Ninh Tôn, nói rằng cô chẳng quan tâm anh chút nào cả.
Người đàn ông này gần đây càng ngày càng thích gây sự, Cố Tư không thèm để ý đến anh nữa.
Cố Tư dựa lưng vào ghế và quay qua nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Nhưng cô giữ im lặng, không có nghĩa là Trì Uyên cũng thế, anh vẫn tiếp tục huyên thuyên không ngừng trên suốt chặng đường về nhà.
Anh phàn nàn với Cố Tư, nói rằng Cố Tư ngày càng không đem anh để vào mắt, chẳng coi anh ra gì, còn nói hay là cô không còn yêu anh nữa rồi.
Cố Tư gần như bật cười, cô luôn nghĩ rằng chỉ có con gái mới ăn vạ người yêu kiểu như vậy.
Bây giờ khi nghe Trì Uyên nói, nhân sinh quan của cô gần như sụp đổ, cô suy nghĩ mình có nên nhìn nhận lại về sự dỗi hờn này không.
Cậu chủ nhà họ Trì trước giờ đâu có phải là người đàn ông như vậy?
Không lẽ là do ở với cô lâu quá, nên mới biến chất thành cái bộ dạng như này sao, trí thông minh bị mòn đi vậy hả?
Cố Tư trực tiếp nhắm mắt lại, mắt có thể nhắm nhưng tai không nhắm được, nghe mấy lời Trì Uyên lảm nhảm nãy giờ, tâm trí Cố Tư không thoát khỏi những suy nghĩ linh tinh.
Xe dừng lại ở tầng hầm đỗ xe của nhà họ Trì, Cố Tư trực tiếp mở cửa đi xuống.
Thậm chí, cô còn không ngừng tưởng tượng những ngày thàng về già sau này, cô làm sao có thể sống qua ngày khi mỗi ngày đều phải nghe Trì Uyên lảm nhảm như vậy.
Ôi trời ơi, nghĩ mà xem, thật đau đầu.
Bà cụ Trì và Phương Tố trong nhà chính nhà họ Trì đang xem TV.
Trì Chúc thì đang nhìn chằm chằm vào chiếc laptop đặt trên đùi ở trong góc phòng.
Không biết bà nội và Phương Tố đang xem cái gì, mà trông hai người họ có vẻ rất vui vẻ, cười thật to.
Trì Chúc đang chăm chú xử lí công việc trên máy tính chỗ kia thì biểu cảm lại ngược lại, ông khẽ cau mày.
Bức tranh này trông thực sự hài hòa.
Cố Tư bước nhanh đi vượt lên trước Trì Uyên, nhưng dừng lại ở cửa.
Cô nghĩ nghĩ một chút, lấy điện thoại ra, nhanh tay chút lại một tấm ảnh cảnh ba người đang ngồi ở phòng khách.
Phương Tố nghe thấy tiếng điện thoại, nhanh chóng quay đầu lại, cười nói: “Các con đã trở về rồi đấy hả? Bọn ta còn vừa nói, các con thế nào cũng sẽ trở về, thân mình Tiểu Tư như vậy, nhất định sẽ không ở lại bữa tiệc quá muộn.”
Cố Tư đi tới, ngồi xuống cạnh Phương Tố, lấy một quả táo trong giỏ trái cây bên cạnh, cắn một miếng: “Ở bữa tiệc có rất nhiều người, náo nhiệt, vui lắm ạ.
Nhưng con buồn ngủ quá, nếu không con còn muốn ở lại chơi thêm hai ván mạt chược nữa rồi mới muốn ra về cơ.”
Phương Tố cười haha: “Chơi mạt chược á, mẹ cũng thích chơi cái này, đợi hôm nào rảnh rỗi chúng ta