Yêu Một Người Nợ Một Đời

Chương 1357


trước sau

Chương 1357:

 

Người đàn ông kia nhìn cô tức đến mức đỏ cả mặt mà khẽ cười: “Ai bảo cứ đàn ông thì không làm gì được? Nếu ông đây thật sự muốn động tới cậu, ắt sẽ có cách.”

 

Phong Lăng tức đến mức giơ chân lên định đạp anh, nhưng một lần nữa bị hai chân của anh đè ngược lại.

 

E là nếu cứ như thế, anh sẽ phát hiện ra hai người thật sự không giống nhau.

 

Phong Lăng tức giận, ngẩng đầu lên cắn mạnh lên vai anh, thế nhưng cắn một hồi lâu mà người đàn ông kia chẳng buồn nhíu mày, làm cô tức đến mức dùng tay túm chặt lấy vết thương chưa lành trêи cánh tay anh, thấy anh vẫn bất động, cô nhéo cổ tay bị thương dây chằng của anh, anh vẫn bất động.

 

“Lệ Nam Hành!” Cô nghiến răng: “Rốt cuộc phải thế nào anh mới chịu dừng tay!”

 

Cơn đau đến bứt rứt từ cánh tay truyền tới nhưng người đàn ông kia chỉ thản nhiên liếc cô một cái, bởi vì cô cấu véo dã man như vậy, vết thương gần như sắp rách ra và chảy máu; nhưng anh không có động tác tránh né nào, chỉ nhếch môi, ghé vào tai cô, nói với giọng khàn khàn: “Thủ đoạn độc ác lắm, biết rõ bây giờ chỗ nào trêи người tôi yếu ớt nhất, cố tình công kϊƈɦ yếu điểm của tôi. Sao nào? Mới hôn cậu một cái, cậu đã coi tôi như kẻ địch trêи chiến trường rồi à? Chẳng lưu tình chút nào à?”

 

“Đâu chỉ hôn một cái, rõ ràng anh đang…” Giọng nói cất lên trong lúc tức giận đột nhiên nghẹn lại, nhìn gương mặt một lần nữa cúi xuống của người đàn ông kia mà chấn động. Lần này anh không hôn, nhưng khoảng cách giữa hai đôi môi chỉ có nửa ngón tay, chỉ cần cô nhúc nhích một chút, chắc chắn sẽ dính vào nhau.

 

Gương mặt của người đàn ông kia, đôi đồng tử như biển sâu kia gần trong gang tấc, đôi môi của Phong Lăng khẽ run lên, hai bàn tay bị anh túm chặt lên đầu một lần nữa cũng siết thành nắm đấm, nhưng không làm sao giãy giụa được.

 

Mùi thơm dịu dàng như thiếu nữ trêи người thiếu niên kia không ngừng vấn vít nơi đầu mũi, thêm cả gương mặt từ đỏ sang trắng rồi dần dần chuyển hồng của cô, nhìn đôi tai và cần cổ ửng hồng của cô, đôi mắt của Lệ Nam Hành càng lúc càng tối đi.

 

“Không muốn tôi chạm vào cậu thì ngoan ngoãn cho tôi, nếu còn nhúc nhích nữa, e là bây giờ tôi rất khó kiềm chế.” Lệ Nam Hành nhìn đôi mắt long lanh vì tức giận của cô, quả nhiên, cơ thể cô cứng đờ, không còn ngọ nguậy gì nữa. Anh thở dài một tiếng, đột ngột buông tay cô ra rồi nhổm dậy, lùi về sau.

 

Trong khoảnh khắc cơ thể được trả tự do, Phong Lăng nhanh chóng lăn một vòng ra sát mép giường, giơ tay chỉnh lại quần áo bùng nhùng vì bị đè và kéo. Khi cô quay đầu nhìn người đàn ông bên kia giường, ánh mắt hiện rõ vẻ căm hận và phẫn nộ.

 

“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt ấy, cậu vẫn chưa thoát khỏi lòng bàn tay tôi đâu, không sợ chết thì cứ tiếp tục trừng đi.” Người đàn ông kia bình thản liếc cô một cái, đột nhiên

cởi luôn cả áo ba lỗ màu trắng ra.

 

Thấy anh cởi trần, lông tơ trêи người Phong Lăng dựng đứng, không kịp thưởng thức cơ thể hoàn hảo ấy, cô nhanh chóng đứng bật dậy khỏi giường.

 

Lệ Nam Hành bình thản liếc nhìn biểu cảm như con thú nhỏ dựng hết tóc gáy của cô, anh ném áo ba lỗ trong tay qua một bên, quay người đi thẳng vào phòng tắm.

 

Tận đến khi nghe thấy tiếng nước chảy vọng ra từ phòng tắm, Phong Lăng vốn đang căng cứng người đầy phòng bị mới từ từ thở phào, bất chấp mọi thứ mà xoay người xông ra ngoài, đóng rầm cánh cửa sau lưng lại.

 

Nghe thấy tiếng đóng cửa ở bên ngoài, Lệ Nam Hành đứng dưới dòng nước lạnh thấu xương, chống một tay lên tường. Mặc cho nước lạnh từ trêи đầu xối xuống, anh vẫn cảm thấy hơi nóng và ɖu͙ƈ vọng không ngừng tăng vọt trong cơ thể.

 

Thậm chí chỉ cần nhắm mắt lại, gương mặt đỏ bừng và cần cổ ửng sắc hồng xinh đẹp của Phong Lăng khi ở bên dưới anh lại lập tức hiện ra.

 

Ban nãy, trong vài khoảnh khắc, trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ, ấy là bắt nạt chàng trai ngày thường luôn bình tĩnh quả quyết với thân thủ nhanh nhẹn nhưng thỉnh thoảng cũng ngơ ngác khiến người ta nghẹn lời này, bắt nạt từ đầu đến chân, nhìn gương mặt trắng nõn của cậu nhóc ấy nhuộm màu hồng ửng, nhìn biểu cảm trước nay bình tĩnh lãnh đạm của cậu ta vì anh mà biến thành hoảng loạn, nhìn cậu ta vùng vẫy mất bình tĩnh, thậm chí nhìn cậu ta nằm dưới thân anh mà khóc.

 

Lệ Nam Hành nhíu mày, nhắm mắt lại, thầm mắng một câu.

 

M* kiếp, tại sao trước kia anh không cảm thấy tâm lý mình có vấn đề nhỉ? Sao cứ có cảm giác tâm lý của mình trong thời khắc ban nãy sắp đạt đến cảnh giới của đám biến thái nhỉ? Chưa kể đến việc Phong Lăng là nam, quan trọng hơn cả, bây giờ cậu ta vẫn chưa thành niên…

 

Tắm nước lạnh suốt mười mấy phút, ɖu͙ƈ vọng nóng bỏng vẫn chẳng hề thuyên giảm, nhưng cơ thể anh sắp lạnh đến mức tê dại rồi. Người đàn ông giơ tay tắt vòi hoa sen, lấy một chiếc khăn quấn thân dưới, quay người đi ra ngoài.

 

Trong phòng đã chẳng còn ai, chỉ còn lại chiếc giường lộn xộn cùng vài món nhắm đã nguội lạnh trêи bàn.

 

Lệ Nam Hành sầm mặt, châm một điếu thuốc, chỉ hút một hơi rồi kẹp nó giữa những ngón tay, không hút nữa. Anh đi tới trước khung cửa sổ, liếc mắt nhìn ban công tối đen như mực không một ánh đèn ở bên cạnh.

 

Chắc chắn bị anh hù dọa, sợ quá nên lúc về không dám bật đèn rồi.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện