Yêu Một Người Nợ Một Đời

Chương 1401


trước sau

Chương 1401:

 

Lại hai ngày ròng rã trôi qua. Lệ Nam Hành tỉnh dậy.

 

“Lão đại? Anh tỉnh rồi? Cảm giác thế nào? Có chỗ nào đau hay khó chịu không? Anh muốn ăn cái gì không?” Tam Bàn trông coi ở cạnh giường, vẻ mặt áy náy, nhanh chóng hỏi han.

 

Lệ Nam Hành nhíu mày, liếc nhìn bộ dạng không có chuyện gì mà lại ân cần, thân thiết của Tam Bàn, anh mở miệng nhưng giọng nói lại khàn đặc như đổ đầy cát hạt bên trong: “Tôi ngủ mấy ngày rồi?”

 

Tam Bàn giơ tay lên, bật ra sáu ngón: “Sáu ngày rồi, à không, gần bảy ngày chứ, hôm nay đã tối rồi.”

 

Lệ Nam Hành ngồi dậy, Tam Bàn vội vã đến đỡ anh, mãi đến khi dìu anh ngồi vững rồi mới định xoay người đi rót nước, đúng lúc này anh ta lại nghe Lệ Nam Hành dùng giọng nói khàn khàn nói: “Bảo Đại Bân đến đây.”

 

Tam Bàn nhanh chóng ra ngoài gọi Đại Bân đến, kết quả lúc anh ta đi gọi Đại Bân thì những người khác cũng nghe thấy, vừa hay tin lão đại đã tỉnh thì ai nấy cũng hấp tấp chạy vào trong lều.

 

Lệ Nam Hành hờ hững nhìn Đại Bân một lát, ánh mắt cũng lướt qua những người khác, mọi người đều ở đây, chỉ có Phong Lăng là không thấy đâu.

 

Anh không hỏi, sau khi Đại Bân đến chỉ đơn giản hỏi vài câu về chuyện sau khi anh rơi xuống hố băng hôm đó cùng với chuyện của lũ mafia kia. Sau khi hỏi xong, thể lực của Lệ Nam Hành cũng tiêu hao gần hết, anh lại được đỡ nằm xuống giường.

 

Một đám người nhốn nháo, vội vã nấu cháo, thổi cơm, bưng thuốc, rót nước cho lão đại của mình. Lệ Nam Hành nằm thế cả nửa ngày mà vẫn không thấy Phong Lăng qua đây.

 

Lệ Nam Hành hỏi Tam Bàn: “Phong Lăng đâu rồi?”

 

“À lão đại, quên nói cho anh biết, mấy ngày trước, Phong Lăng vẫn luôn chăm sóc cho anh, có khi hai ba ngày liền không ngủ giấc nào, thân thể chịu không nổi, nên giờ cậu ấy bị cảm nhẹ rồi. Hai ngày nay, cậu ấy vẫn luôn nằm nghỉ ngơi ở lều bên cạnh.” Tam Bàn cười hì hì, giơ tay lên gãi gãi đầu, nhỏ giọng nói: “Lão đại, anh thật sự cảm thấy trong người không có vấn đề gì hết đúng không?”

 

Lệ Nam Hành không lạnh không nhạt liếc anh ta một cái: “Có vấn đề gì được chứ?”

 

Nói xong, anh có vẻ muốn ngồi dậy.

 

“Ối trời lão đại ơi, anh đừng dậy, anh vừa tỉnh thôi, dù gì cũng phải ăn chút gì đó đã, sau đấy cẩn thận nghỉ ngơi thêm một tối nữa mới được. Bây giờ anh chẳng có bao nhiêu sức đâu.”

 

“Tôi đi xem Phong Lăng sao rồi.”

 

“Xem Phong Lăng làm gì? Phong Lăng

vẫn đang ngủ, vừa rồi tôi sang lều bên để lấy đồ, thấy cậu ấy vẫn đang nằm ngủ. Lúc vào bọn tôi cũng đã nói rồi, bảo lão đại đã tỉnh, cậu ấy cũng không nói câu nào như kiểu muốn qua xem cả. Chắc là cậu ấy thật sự rất mệt, nếu không thì với sự quan tâm thường ngày của Phong Lăng đối với lão đại, chắc chắn cậu ấy đã lập tức xông qua đây xem sao rồi.”

 

Lệ Nam Hành không nói gì, chỉ nhìn vẻ mặt tươi như hoa của Tam Bàn, một lát sau lại lạnh giọng hỏi: “Có phải cậu đã làm chuyện gì trái lương tâm rồi không? Hai chữ ‘chột dạ’ khắc rõ mồn một trêи trán kìa.” Lúc này, Tam Bàn lại bị sặc nước bọt, ho vài cái mới ra vẻ thán phục sự quan sát tỉ mỉ từng chi tiết của lão đại, sau đó anh ta vội vàng ngồi bên mép giường, giải thích: “Lão đại, tôi chỉ là muốn tốt cho anh thôi, sợ anh khó chịu quá nên mới làm thế!”

 

Lệ Nam Hành cau mày lại: “Cậu làm cái gì?”

 

“Thì… Mấy ngày trước, lúc tôi đang chăm sóc lão đại, sợ anh đau đầu khó chịu quá, mà trước đây không lâu, bản thân tôi đã phải nếm trải cảm giác đau đầu như muốn nổ tung kia rồi, nên để giúp anh bớt đau đớn, đàn em tốt là tôi đã lén cho anh uống một chai rượu trắng…” Tam Bàn vừa nói vừa chỉ vào mấy cái chai rượu rỗng ở bên cạnh: “Mấy chai khác vốn dùng để lau người hạ nhiệt cho anh, tôi thấy có nhiều quá nên mới đi mở một chai cho anh uống.”

 

Lệ Nam Hành lập tức lạnh lùng nhìn Tam Bàn như nhìn một tên tâm thần. Khi Tam Bàn đang khúm núm ngồi ở trêи giường, sợ hãi rụt cổ, anh mới lạnh lùng nói: “Bảo sao tôi thấy trong cổ họng mình mấy ngày nay lại khó chịu như thế.”

 

Tự mình uống rượu và bị người ta cưỡng ép đổ rượu vào miệng hoàn toàn là hai cảm giác khác nhau.

 

Tam Bàn chột dạ cười hì hì: “Lão đại… Anh không có chuyện gì là tốt rồi…”

 

Lệ Nam Hành lườm cậu ta một cái, hiện tại không còn sức, chứ nếu mà có sức thì anh thật sự muốn đạp tên mập xuống giường ngay lập tức: “Được rồi, cút đi.”

 

Tam Bàn chẳng dám ở thêm, đứng dậy lập tức trốn đến bên Đại Bân cùng Đại Hồ, đi làm cơm cho lão đại ăn cùng bọn họ.

 


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện