Cuối cùng, cuộc nói chuyện của Ngô Sở Úy và Quách Thành Vũ tiến hành trong tiệm 4S.
Trong lúc đó, Khương Tiểu Soái vẫn trầm mặc ngồi bên cạnh chơi ngón tay.
Không tham gia thảo luận bất cứ cái gì, cũng không có bất luận cảm xúc mâu thuẫn và phản cảm gì.
Thể hiện phong độ tốt đẹp, dường như đụng xe thật sự chỉ là ngoài ý muốn.
Sau đó Ngô Sở Úy nhận được một cuộc điện thoại, nhanh chóng lái xe đã sửa xong về công ty.
Ngô Sở Úy đi rồi, mặt Khương Tiểu Soái liền tối thui, đá ghế đứng lên, hung ác đi ra ngoài.
“Soái Soái, cậu nghe tôi nói, chuyện vừa rồi…”
“Là tôi cố ý.” Khương Tiểu Soái ngắt lời.
Quách Thành Vũ nhíu mày, “Tôi không phải nói chuyện này, tôi là nói cảnh cậu thấy trong xe đó.
Cảnh đó có nội tình, không phải tôi phát tình vô duyên vô cớ.”
Khương Tiểu Soái cố ý giả ngốc: “Tôi ngồi trên xe thấy được cái gì chứ?”
“Cậu còn như vậy thì thật nhàm chán đó!” Quách Thành Vũ chọt lên trán Khương Tiểu Soái.
Khương Tiểu Soái thì đáp trả bằng tung đại lực vô địch kim cang chưởng vào bụng Quách Thành Vũ.
Quách Thành Vũ nghiến răng, muốn lôi Khương Tiểu Soái đang ghen chua lét này vò vò rồi nhét vào miệng.
Hắn thích dáng vẻ Khương Tiểu Soái lúc này, thành ra phải nhịn, phải mau chóng giải thích rõ hiểu lầm.
“Là thế này, Trì Sính nhờ tôi chuyển cho Ngô Sở Úy một nụ hôn.
Vừa rồi tôi hôn cậu ta là để truyền đạt tâm ý của Trì Sính mà thôi, chứ tôi vốn không có bất cứ ý đồ gì.”
Không ngờ, vừa nói xong câu này, Khương Tiểu Soái liền dựng lông.
“Ý của anh là lúc anh đi thăm Trì Sính đã hôn anh hả?”
Khóe môi Quách Thành Vũ co giật, cái này là đi đến đâu lận vậy?
“Hai chúng tôi bị ngăn bởi một lớp kính, cậu ta làm sao hôn chứ? Cậu ta chỉ nhờ tôi hôn thay cậu ta, phó thác Ngô Sở Úy cho tôi chăm sóc trong thời gian này.”
“Anh ta để anh hôn thay anh ta?” Khương Tiểu Soái càng không tin, “Anh lừa ai chứ? Với cái bụng dạ của Trì Sính, anh ta có thể chấp nhận anh hôn sao? Anh ta không báo thù chết anh à?!”
Nghe Khương Tiểu Soái nói vậy, Quách Thành Vũ lập tức hiểu ra một chuyện.
“Cậu ta đã báo thù xong rồi.”
Khương Tiểu Soái liếc nhìn hắn: “Báo thù gì xong?”
Quách Thành Vũ nói: “Cậu còn nhớ mấy hôm trước chúng ta lén bày mưu gọi điện cho Uông Trẫm, khiến hai người họ hiểu lầm hay không? Chắc chắn là Trì Sính đã nghĩ ra! Cậu ta bảo tôi hôn Ngô Sở Úy một cái, mục đích chính là muốn phá hoại tình cảm của chúng ta, mượn cớ báo thù!”
Khương Tiểu Soái dòm Quách Thành Vũ một lúc, khóe môi cong lên đường cong cứng ngắc.
“Thôi thà để anh ta thành công, cũng không muốn dễ dàng bỏ qua cho anh!”
Nói xong bước ra ngoài.
Quách Thành Vũ vừa muốn kéo lại, Khương Tiểu Soái đã quay đầu nói với hắn: “Bắt đầu từ bây giờ, cho đến khi Trì Sính ra ngoài, tôi sẽ sang chỗ đại Úy ở.”
Quách Thành Vũ thầm mài răng, lão yêu quái Trì Sính này, ngồi trong tù cũng có thể chỉnh người ta!
…
Ngô Sở Úy nghe kiến nghị của Quách Thành Vũ, sau khi ra khỏi công ty thì đến nhà Trì Viễn Đoan.
Cảnh vệ ở cửa sau khi bị Trì Sính chỉnh đã thành thật nhiều rồi, thấy Ngô Sở Úy đến, còn chưa đợi y mở miệng đã mở cửa ra.
Hơn nữa biên độ mở rất lớn, Ngô Sở Úy có thể lăn vào luôn.
Trì Viễn Đoan và Chung Văn Ngọc đều đang ở nhà, trên bàn còn bày bữa cơm nóng hầm hập, nhưng cả hai người không ai động vào.
“Bà đừng đến chỗ thẩm vấn hoài như vậy, dù sao cũng là vợ của tôi, kín kẽ một chút không được sao?”
Mấy hôm nay mắt Chung Văn Ngọc vẫn luôn sưng lên, nghỉ ngơi không tốt còn thỉnh thoảng rơi nước mắt.
“Không phải là tôi muốn nhìn thấy con thôi sao?”
Trì Viễn Đoan nói: “Bà cứ xem như nó đang ở nhà mình vậy thôi! Bình thường không phải cũng năm ba tháng nó không về đây sao?”
“Sao có thể giống được chứ? Bình thường nó làm gì tôi cũng rõ ràng, bây giờ nó bị người ta nhốt, chịu khổ chịu tội tôi cũng không biết!”
Trì Viễn Đoan nói: “Nó đúng là nên chịu chút khổ, nếu không cũng không tự biết mình mang họ gì! Tìm luật sư cho nó nó còn không cần, tôi muốn xem thử, nó có năng lực cỡ nào để tự mình bước ra!”
Chung Văn Ngọc nôn nóng đỏ cả mắt: “Lúc này rồi ông còn giở tính gì hả?”
Hai ông bà đang tranh cãi, bảo mẫu đến gõ cửa.
“Tổng bí thư Trì, có khách đến.”
Chung Văn Ngọc nhẹ lau nước mắt, đứng lên mở cửa cho Ngô Sở Úy.
“Chào dì.”
So với sự hài hòa thân thiện tại bệnh viện hôm đó, lần này Chung Văn Ngọc nhìn thấy Ngô Sở Úy, sắc mặt kém đi rất nhiều.
“Vào đi.”
Sắc mặt Trì Viễn Đoan âm trầm, khiến người ta không rét mà run.
Ngô Sở Úy vẫn thành khẩn xin lỗi hai ông bà.
“Trì Sính vì hạng mục đó của chúng con mới xảy ra chuyện, con xin lỗi dì và chú.”
Sắc mặt Trì Viễn Đoan không hòa hoãn chút nào, nói chuyện cũng không lưu tình.
“Giỏi lắm mà! Âm thầm thao túng! Tôi biết sớm muộn gì hai đứa cậu cũng xảy ra chuyện!”
Chung Văn Ngọc ở bên cạnh oán trách: “Hai đứa cũng thật là, sao không biết cẩn thận một chút? Đây là chuyện nhỏ sao? Một khi tra ra thì cả đời này Trì Sính cũng đừng mong có ngày được thả!”
Ngô Sở Úy không